Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 813: Một đám người điên cực đoan

Lưu Ly ngơ ngác trôi nổi giữa không trung, nhìn Besni nằm trong vũng máu.

- Ngươi…

Lưu Ly nghiến răng, cúi thấp đầu.

- Quả nhiên ngươi là tên khốn kiếp lãnh khốc vô tình.

Lưu Ly ngẩng đầu, bi thương trên mặt mất sạch.

Khi Lưu Ly ngẩng đầu, thi thể Besni ở trên đất hóa thành điểm sáng tiêu tan, vết máu trên đất nói rõ, Besni đúng là đã “tử vong”.

- Có lẽ mèo chỉ có chín mạng, tên khốn nhà ngươi.

Lưu Ly xông tới trước mặt Tô Hiểu, vung quyền đánh Tô Hiểu, Tô Hiểu không tránh không né, hắn ngay cả sức gió đều không cảm nhận được.

Bàn tay trắng nõn của Lưu Ly xuyên qua đầu Tô Hiểu, không tạo thành bất cứ thương tổn gì đối với Tô Hiểu.

- Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của tỷ ta, ngươi sẽ không tha cho Besni.

- Tỷ sao?

Đôi mắt Tô Hiểu sáng lên.

- Hóa ra là như vậy.

- Cái gì như vậy?

Lưu Ly cách xa Tô Hiểu theo bản năng.

Đối với thi thể con mèo kia biến mất, tuy Tô Hiểu bất ngờ, nhưng hắn nhanh chóng tiếp nhận chuyện này.

- Tỷ tỷ của ngươi hẳn là người phụ nữ tên Hi, lúc trước khi ta nhìn thấy ngươi, ta đã có một suy đoán, màu tóc và dung mạo của ngươi rất giống nàng ta.

Tô Hiểu không lộ ra phẫn nộ hoặc mất mát như Lưu Ly khát vọng nhìn thấy, mà bình tĩnh phân tích.

Hắn đoán chủ nhân của con mèo này là Hi trước tiên, nếu con mèo này có mấy mạng, vì sao con mèo này sợ chết như thế? Hay là nói, vì sao nó chống cự tử vong như vậy.

Trong đầu Tô Hiểu nhanh chóng suy nghĩ, đầu óc càng dùng càng linh hoạt, ngốc nghếch chém người rõ ràng không được, như vậy ở trong Luân Hồi Nhạc Viên đi không xa.

Tô Hiểu tiếp tục dựa theo tình báo hiện giờ phân tích suy đoán.

Con mèo kia thay vì nói là sợ chết, càng giống như đối với con mèo kia mà nói, tử vong là một chuyện rất xa hoa, nó không muốn lãng phí tính mạng, giống như Lưu Ly nói chỉ có chín mạng.

Trong tình huống bình thường, sinh vật có chín mạng sẽ không biểu lộ ra tuyệt vọng trong tuyệt cảnh, nhưng lúc trước con mèo kia tuyệt vọng, bởi vậy có thể thấy được, nó rất quan tâm “tính mạng” của mình, hay là nói, chín mạng của nàng ta còn có tác dụng khác, ví dụ như cùng hưởng chín mạng với Hi? Khiến Hi nhận được năng lực phục sinh tương tự?

- Chín mạng sao? Bây giờ đã chết một lần, cộng thêm Hi vốn có một cơ hội tử vong, nói cách khác, Hi còn có thể chết chín lần, năng lực này của tỷ tỷ ngươi đúng là khó đối phó.

Tô Hiểu nhìn về phía Lưu Ly, vẻ mặt Lưu Ly không đổi, nhưng thực tế trong lòng hoảng loạn, một tên cận chiến thực lực mạnh không tính là đáng sợ, nhưng nếu cận chiến thực lực mạnh + IQ vượt qua người thường và sức quan sát thì đáng sợ rồi.

Rõ ràng là mức độ IQ gì đó của Tô Hiểu cao hơn người bình thường một chút, nhưng chiến đấu thời gian dài, khiến sức quan sát rất mạnh của hắn + năng lực phân tích logic.

Năng lực phân tích logic không ngang bằng với IQ, có mấy người năng lực phân tích logic rất mạnh, cảnh sát, tội phạm giảo hoạt…

- Nói như vậy, Hi nhiều nhất có chín mạng, bản thân nàng ta chỉ có một mạng, nói cách khác, nàng ta chết rồi có thể phục sinh tám lần? Lần thứ chín giết nàng ta, nàng ta mới chết.

Dựa vào con mèo kia đạt được tình báo, Tô Hiểu đã hài lòng, hắn chưa bao giờ nghĩ tới có thể sử dụng con mèo kia bắt chẹt được thứ tốt từ kẻ địch, ví dụ bắt chẹt một trang bị, như vậy sẽ dính tới địa điểm giao dịch, có lẽ phe địch sẽ mai phục đợi, nguy hiểm gấp mấy lần, thậm chí còn cao hơn.

- Một kẻ địch có thể chết tám lần, khó đối phó, từ phản ứng của ngươi, ta phí lời lâu như vậy, hẳn là đoán đúng, có lúc, không nói lời nào là ngầm thừa nhận.

Tô Hiểu đứng dậy đi tới gần Lưu Ly.

- …

Lưu Ly không nói lời nào, kẻ địch lại thông qua một số trùng hợp và phản ứng nhỏ bé của nàng đạt được tình báo quan trọng như vậy.

- Ngươi không dùng, nữ… Bệnh thần kinh “ác mộng”…

Tô Hiểu ngẩng đầu nhìn Lưu Ly.

“Ồ…”

Lưu Ly sửng sốt, nàng không rõ những lời này là có ý gì.

Sương khói màu lam dấy lên trên tay trái Tô Hiểu, sương khói màu lam chỉ trong nháy mắt bao bọc Lưu Ly.

Bùm!

Tiếng sấm rền nổ vang trong đầu Lưu Ly, trước mắt nàng là một vùng xanh thẳm, giống như bản thân đang ở trong đại dương năng lượng xanh thẳm.

- Thật thoải mái, rất muốn luôn ở nơi này.

Đôi mắt Lưu Ly bắt đầu lờ mờ, trên mặt hiện lên nụ cười.

Đùng!

Bỗng nhiên Lưu Ly cảm thấy trên mặt đau rát.

Đùng!

Cơ thể Lưu Ly kéo căng, ý thức đột nhiên khôi phục, nàng ngồi dậy theo bản năng, hai tay chống lên đầu gối, miệng há to thở dốc.

Ở cứ điểm nào đó của quân bộ lạc, bên trong cứ điểm tạm thời của Khế Ước Giả Thiên Khải Nhạc Viên.

- Đám người khác sẽ không nhìn thấy đúng không?

Khóe miệng Hi giống như đang co rúm.

- Hẳn là… Không có.

Một người đàn ông mặc trọng giáp nở nụ cười lúng túng.

- Quá mất mặt, vừa nãy cô nàng này làm sao vậy, nụ cười hạnh phúc của người phụ nữ ngốc đó vẫn luôn khắc trong đầu ta.

Một nữ xạ thủ mặc trang phục sặc sỡ lắc đầu.

Lưu Ly mê mang nhìn mọi người ở bốn phía, những người này đều là người quen, thuộc hạ tâm phúc của tỷ tỷ nàng.

- Các ngươi… Vì sao nhìn ta như thế, còn nữa, vừa nãy ta làm sao vậy?

Lưu Ly cảm thấy không đúng, nàng giống như làm chuyện gì mất mặt.

- Làm sao à? Ngươi giống như bị mấy chục đại hán xxx, cười gọi là rất “hạnh phúc”, nước bọt đều đã chảy ra.

Nữ xạ thủ mặc trang phục sặc sỡ cười đùa, phát hiện Lưu Ly không sao, nàng thở phào nhẹ nhõm.

- Cái… Cái gì?

Lưu Ly cố gắng hồi tưởng lại tình cảnh lúc trước, nhưng trí nhớ của nàng xuất hiện đứt gãy, chuyện lúc trước nàng chỉ nhớ một chút, nhưng rất vụn vặt, đây là tình huống tinh thần chịu xung kích rất lớn mới xuất hiện.

- Rốt cuộc là ngươi làm gì với kẻ địch? Không phải vừa nãy ngươi khống chế trạng thái huyễn phân thân à.

Nữ xạ phủ mặc trang phục sặc sỡ đẩy mí mắt Lưu Ly, bắt đầu xác định trạng thái tinh thần của Lưu Ly có bị kẻ địch khống chế hay không.

- Vừa nãy ta…

Trong đầu Lưu Ly cố gắng hồi ức, đột nhiên, một người đàn ông miệng ngậm thuốc lá, mặc áo gió màu đen, trên cánh tay dấy lên sương khói màu lam xuất hiện trong ký ức của nàng.

- Ta… Thua rất thảm, bị lợi dụng, còn khiến tỷ tỷ mất đi một cơ hội trọng sinh, tình báo quan trọng cũng bị kẻ địch…

Lưu Ly nghiến răng, lúc trước nàng nhận định kẻ địch hết cách với nàng, bây giờ nhìn lại, đó chính là cạm bẫy, loại năng lực nào đó của kẻ địch có thể dễ dàng giải quyết nàng, nhưng mà vẫn không động vào nàng, còn làm ra vẻ hết cách khi bị nàng quấy rầy tới.

- Ta thật ngu, đáng ghét, vì sao người nào cũng thông minh hơn ta.

Lưu Ly nghĩ rõ đầu đuôi mọi chuyện xong, trong lòng chỉ có khuất nhục.

- Muội đã làm rất tốt, kết quả như vậy ta đã sớm nghĩ tới, tuy Besni bị tóm khiến ta hơi bất ngờ, nhưng tình huống đại khái là dựa theo dự liệu của ta tiến hành.

Hi sờ đầu con mèo trong lòng, đây chính là Besni sau khi sống lại.

- Lưu Ly, không phải ngươi quá yếu, mà là kẻ địch quá mạnh quá giảo hoạt, khi ta gặp tên kia đã nhận ra, đó là một tên hung đồ giết mấy ngàn thậm chí hơn vạn, quả nhiên, Khế Ước Giả của Luân Hồi Nhạc Viên đều là một đám người điên, yên tâm đi, những chuyện chúng ta làm lúc trước đều có giá trị, không phải bị kẻ địch chơi xoay vòng.

Besni mở miệng an ủi.

- Nhưng mà…

Biểu hiện của Lưu Ly sa sút, khi nàng gần chết cũng chưa từng lộ ra loại vẻ mặt này.

- Không có gì không thể, “cận chiến số 1” kia tạm thời không cần để ý, “pháp sư số 1” cùng trận doanh với hắn mới là vấn đề lớn.

“Cận chiến số 1” trong miệng Hi là Tô Hiểu, đây là thói quen, nàng sẽ dựa theo đặc điểm của kẻ địch và mức độ uy hiếp tiến hành phân cấp, “cận chiến” đại biểu phương thức chiến đấu của Tô Hiểu, “số 1” là mức độ uy hiếp của Tô Hiểu.

- Xếp thứ 1 sao? Tên kia mạnh như thế à? Ta cảm thấy người phụ nữ ở “hẻm núi lớn Sheele” càng nguy hiểm hơn, người phụ nữ kia dùng vận thế chiến đấu, tự xưng là nữ thần may mắn, hơn nữa nàng ta còn có đội hữu thần bí, tương tự cận chiến, ta cảm thấy người phụ nữ kia càng khó ứng phó hơn.

Nữ xạ thủ mặc trang phục sặc sỡ mở miệng.

- Người phụ nữ may mắn kia không phải khiến người ta đau đầu nhất, nếu như có cơ hội, ta càng muốn diệt trừ “pháp sư số 1”, lúc trước ta coi thường hắn rồi, rất có khả năng hệ “lửa” của hắn khắc chế ta.

Nghe những lời này của Hi, mấy người xung quanh kinh hãi.

- Để Winter đi đối phó “pháp sư số 1” đi?

Nữ xạ thủ trang phục sặc sỡ đưa ra kiến nghị, từ điểm này có thể thấy được, nàng có địa vị không thấp trong đoàn đội của Hi.

- Ta chính là có ý đó, còn “cận chiến số 1”, có người đối phó giúp chúng ta, vì chuyện này ta trả giá rất nhiều dược tề khôi phục cao cấp, nếu như người kia không được, ta chỉ có thể tự mình giải quyết “cận chiến số 1”, như vậy càng ổn thỏa.

Tuy Hi vẫn luôn ở “hẻm núi lớn Sheele”, nhưng nàng nắm rõ tình hình ba chiến khu cỡ lớn trong lòng bàn tay, mà tình báo của một số Khế Ước Giả thực lực khá mạnh bên Luân Hồi Nhạc Viên nàng cũng biết được nhiều, với IQ của Hi, nàng sớm đã lập kế hoạch xong lại hành động.

- Đối thủ lần này trong mười người có ít nhất ba người điên, thủ đoạn bồi dưỡng Khế Ước Giả của Luân Hồi Nhạc Viên hẳn là rất cực đoan, tuy trận doanh chúng ta rất đoàn kết, nhưng cũng không thể khinh địch, nếu như đám người điên kia bị ép điên lên, chuyện gì cũng có thể làm, bao gồm đồng quy vu tận với chúng ta, nếu bọn họ bị ép tới cục diện phải thua, chuyện này không phải không có khả năng.

Lời nói của Hi khiến mấy người gần đó trở nên nghiêm túc.

- Bọn họ thực sự điên cuồng như vậy sao? Cho dù cuộc chiến tranh giành thế giới bị thua, nhiều nhất bị khấu trừ 10% toàn thuộc tính, như vậy không đến nỗi…

Nữ xạ thủ mặc trang phục sặc sỡ còn chưa nói hết lời, Hi đã xua tay một cái.

- Nếu như, ta nói nếu như, trừng phạt nhiệm vụ Luân Hồi Nhạc Viên cho bọn họ là tử vong thì sao?

- Tử vong ư? Không thể nào, ngoại trừ tình huống đặc biệt ra, ta chưa từng thấy trừng phạt tử vong.

- May mà ta không ở Luân Hồi Nhạc Viên gì đó kia, lời Hi nói không phải không có khả năng, dù sao những tên kia cho người ta cảm giác quá điên cuồng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận