Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 685: Ta Cũng Có Sĩ Diện

[Liệp Sát Giả đã tiến vào sân đấu, mời lựa chọn hình thức.]

[Hình thức thi đấu/Hình thức quan sát chiến đấu.]

Tô Hiểu lựa chọn hình thức thi đấu.

[Đã lựa chọn hình thức thi đấu, mời lựa chọn tỉ mỉ phương thức thi đấu.]

[Đấu cá nhân/Đấu đoàn đội.]

Lựa chọn đấu cá nhân, tuy Tô Hiểu có thể lựa chọn hình thức đoàn đội, tìm đội hữu kết đôi bất kỳ, nhưng hắn thích đấu một mình hơn.

Tô Hiểu vừa lựa chọn hình thức xong, Bố Bố ở một bên chen đứng trước màn huỳnh quang, đứa thiếu não này vì tò mò mà cũng theo tới.

[Đang tìm đối thủ ghép đôi với Liệp Sát Giả...]

[Thứ hạng của Liệp Sát Giả hiện giờ: 1230 (cấp hai).]

[Ghép đôi thành công, Liệp Sát Giả sẽ được truyền tống tới võ đài trong vòng 5 giây, mong Liệp Sát Giả chuẩn bị sẵn sàng.]

Năm giây trôi qua, cảm giác truyền tống xuất hiện, Bố Bố ở trong khoang nghỉ ngơi lập tức lựa chọn hình thức quan sát chiến đấu.

Trước mắt Tô Hiểu lấp lóe quang ảnh, lúc tầm mắt khôi phục, hắn đã ở trên đài thi đấu 50x50 mét, xung quanh đài thi đấu có một tầng năng lượng trong suốt, ở rìa ngoài là thính phòng hình cầu thang.

Bởi vì Tô Hiểu thi đấu trong vòng 5000 tên cấp hai, nên trên thính phòng hầu như kín chỗ.

- Phong Vương, ta yêu người!

- Kỵ sĩ mới là đẹp trai nhất.

Tiếng nữ thét chói tai truyền tới, Tô Hiểu nghiêng đầu nhìn phía thính phòng, đột nhiên phát hiện, trên thính phòng có hơn 80% em gái trẻ tuổi, có khả năng hắn lại gặp minh tinh thi đấu, hắn đã gặp được rất nhiều lần.

Thu nhập của minh tinh không ít, Khế Ước Giả có giá trị nhan sắc + thực lực không kém, đều có thể trở thành minh tinh thi đấu.

Tô Hiểu nhìn kỹ đối thủ cách mười mấy mét, đối thủ là một soái ca tóc vàng mắt xanh, mặc một chiếc áo giáp trắng, bên hông là trường kiếm của kỵ sĩ khảm mấy viên bảo thạch, nhưng bảo thạch khảm ở phía trên đều là trang sức, mái tóc vàng của tên minh tinh thi đấu này được buộc gọn gàng, chỗ cằm giữ lại một đoạn râu, khiến gương mặt trắng nõn có chút khí khái.

- Xin chào, ta là Phong Vương.

Kỵ sĩ Phong Vương khẽ khom người với Tô Hiểu, tay đeo găng tay trắng.

Tô Hiểu nhìn đối phương liền có cảm giác kỳ lạ, không phải đối phương cố làm ra vẻ, từ cách ăn nói của đối phương có thể nhìn ra, đối phương không phải vương tử của tiểu quốc nào đó, cũng là người của gia tộc để lại lịch sử lâu đời.

Loại cảm giác kỳ lạ này khiến Tô Hiểu không rõ, hắn nghiêng đầu nhìn chằm chằm đối phương.

Trên mặt Phong Vương vẫn duy trì nụ cười, cách thi đấu còn thừa 10 giây, hắn ta vẫy tay với các em gái trong thính phòng, đưa tới một vùng rít gào.

Tuy Phong Vương nhìn như đang chào hỏi khán giả, thực tế vẫn luôn để ý tới Tô Hiểu, loại cảm giác không ổn xuất hiện trong lòng hắn ta.

Một người đàn ông đeo mặt nạ kim loại nửa dưới màu đỏ thắm đang nghiêng đầu nhìn hắn ta, cho dù đối phương không nói lời uy hiếp, nhưng đôi mắt bình tĩnh đó khiến yết hầu Phong Vương phát khô.

- Giống như vị huynh trưởng kia của ta sao, không ổn.

Phong Vương lẩm bẩm, im lặng rút kiếm kỵ sĩ bên hông ra.

Ngay lúc Phong Vương rút kiếm kỵ sĩ bên hông ra, cuối cùng Tô Hiểu cũng biết vì sao đối thủ khiến hắn có cảm giác kỳ lạ, ở trên người của đối thủ không có “mùi máu tanh”, không có một chút nào.

Nói là “mùi máu tanh”, không phải mùi máu tươi, bởi vì đây là khí tức đặc biệt do giết chóc thời gian dài sản sinh ra.

Phần lớn Khế Ước Giả đều có “mùi máu tanh” rất nhạt, Tô Hiểu thì thuộc loại “mùi máu tanh” nồng nặc đến mức khiến người ta sợ hãi, chính vì như vậy, ở trong thế giới diễn sinh có ít Khế Ước Giả trêu chọc hắn, đến khiêu khích chịu chết càng chưa từng có.

[Bắt đầu thi đấu!]

Mấy chữ to xuất hiện trên không, hạn chế quanh Tô Hiểu được giải trừ.

Trảm Long Thiểm xuất hiện trong tay, Tô Hiểu đạp chân xuống đất, giống như một viên đạn bay ra khỏi nòng súng bay về phía đối thủ, đá vụn ở dưới chân tung tóe.

Bùm!

Trên đài thi đấu giống như có quả bom nổ tung, khí thế hung bạo của Tô Hiểu khiến thính phòng cứng đờ.

Thân ảnh Tô Hiểu biến mất, lúc này hắn là một đạo tàn ảnh ở trong mắt Phong Vương. 60 điểm thuộc tính nhanh nhẹn + hiệu quả 1 “Cấp tốc (bị động): +27 tốc độ chạy, +13 tốc độ chiêu kỹ năng đá” của trang bị chiến ngoa, điều này khiến tốc độ của Tô Hiểu như quỷ mị, cuối cùng hắn cũng biết vì sao Feitan ở thế giới Hunter có thuộc tính nhanh nhẹn gần hắn, nhưng tốc độ lại nhanh tới vậy.

Cảm nhận sức gió phả vào mặt, Phong Vương lập tức giơ kiếm kỵ sĩ trong tay lên, đáng tiếc lúc này đã quá muộn.

Một mặt khiên năng lượng đánh tới, rầm một tiếng, Phong Vương bị đụng lảo đảo một cái, kiếm trong tay suýt thương tổn mình.

Mắt Phong Vương nổ đom đóm, lúc trường kiếm trong tay trảm về trước theo bản năng, chỗ bụng hắn ta truyền tới đau nhúc, giống như chân đúc bằng sắt đạp vào phần bụng mềm mại của hắn ta.

Phong Vương oa một tiếng phun ra nước chua, ngay lúc hắn ta chuẩn bị mở đại chiêu, cánh tay phải của hắn ta tê rần mất đi cảm giác.

Rầm!

Phong Vương ngã trên lôi đài, giống như hồ lô lăn về phía sau, lúc này trong lòng hắn ta chỉ có một ý nghĩ, đó chính là đối thủ tuyệt đối không phải hơn 1000 trong cấp hai, 100... Không, 30 vị trí đầu đều không khoa trương.

Phong Vương có tiếng tăm không nhỏ trong sân đấu, fans nữ rất nhiều, nên hắn ta quyết định, liều mạng với đối thủ thua trận còn được, nhưng bị treo lên đánh là tuyệt đối không thể, hắn ta cũng có dĩ diện mà!

Tốc độ lăn về sau của Phong Vương chậm lại, ngay lúc hắn ta định đứng dậy một cách thật đẹp trai, hóa thân thành kỵ sĩ cụt tay mê người, chỗ cổ đột nhiên mát lạnh, tầm mắt lại bắt đầu xoay quanh.

Tô Hiểu vung máu tươi trên Trảm Long Thiểm, máu tươi còn chưa rơi xuống đất đã hóa thành điểm sáng.

Thực ra đòn đánh của hắn không phức tạp, đầu tiên là xông nhanh về phía đối thủ, cũng mở khiên năng lượng trước người ra, lấy khiên năng lượng va vào đối thủ.

Lúc đối thủ chịu khiên năng lượng va chạm và chuẩn bị phòng ngự, hắn lập tức rút khiên năng lượng ra, đá một cái vào bụng kẻ địch, cũng sử dụng giới đoạn tuyến quấn lấy cánh tay dùng vũ khí của kẻ địch, một đao chém đứt cánh tay.

Cánh tay kẻ địch bị chém đứt sẽ bị hắn đạp bay ra ngoài, nếu kẻ địch bay trên không, hắn sẽ tính điểm đến, lúc kẻ địch sắp đứng dậy thì sẽ xuất hiện sơ hở, hắn nhân cơ hội này có thể khiến kẻ địch mất đi năng lực hành động.

Theo Tô Hiểu, mất đi năng lực hành động chia làm 3 cấp bậc.

Cấp bậc thứ nhất: Chém đầu, lũy thừa an toàn năm sao.

Cấp bậc thứ hai: Chém đứt tứ chi, lũy thừa an toàn bốn sao.

Cấp thứ ba: Chém đứt phần eo, lũy thừa an toàn ba sao.

...

Trên đài thi đấu.

Tô Hiểu thẳng thắn dứt khoát giải quyết đối thủ như vậy, các em gái ở trên thính phòng không chỉ không tức giận mắng hoặc bài xích, trái lại còn hoan hô.

Cảm giác truyền tống xuất hiện, Tô Hiểu trở về khoang nghỉ ngơi.

[Chiến đấu cá nhân đã kết thúc.]

[Kết quả: Thắng lợi.]

[Thắng sáu mươi mốt lần liên tục!]

[Thứ hạng của Liệp Sát Giả tăng lên: Từ 1230 (cấp hai) tăng lên tới 1180 (cấp hai).]

Tuy Tô Hiểu đã thắng 61 lần liên tục, nhưng thứ hạng tăng không nhiều, cấp hai không giống cấp một, có thể nói cấp một là để đám Khế Ước Giả thích ứng với Luân Hồi Nhạc Viên, cấp hai mới thật sự là bắt đầu.

Lúc này Tô Hiểu tràn ngập tinh lực, hơn nữa thực lực tăng lên trên diện rộng, đương nhiên phải tiếp tục tăng thứ hạng.

Hơn nữa nằm trong top 10 có khen thưởng, mười vị trí đầu của cấp hai cũng có khen thưởng, hơn nữa khen thưởng càng phong phú hơn, khen thưởng người thứ mười là tự do phân chia 3 điểm thuộc tính, xếp hạng càng cao khen thưởng càng phong phú.

Kiểu khen thưởng này chỉ có thể lấy một lần, hơn nữa sân đấu không tồn tại khả năng gian lận, cho nên tranh đấu càng thêm kịch liệt.

Nếu đánh từ thứ mười tới thứ nhất, điểm thuộc tính nhận được sẽ càng cao hơn tiền lời một thế giới diễn sinh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận