Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 842: Thành viên phe mình bị dọa chạy

Rắc, rắc…

Quả cầu thủy tinh bao bọc cung điện Hoàng Hôn nhanh chóng rạn nứt, giống như khối băng hòa tan, mảng lớn thủy tinh rơi xuống hố tròn sâu không thấy đáy, mãi mà không xuất hiện tiếng vật nặng rơi xuống đất. Những thủy tinh này giống như bị hố tròn phía dưới cung điện Hoàng Hôn nuốt lấy.

Rất nhanh, thủy tinh trên cầu đá và trên cung điện Hoàng Hôn biến mất, cùng biến mất còn có hơn 400 Khế Ước Giả.

Hơn 400 Khế Ước Giả này đại biểu cho cái gì, đại biểu chín nhóm mạo hiểm bên phía Luân Hồi Nhạc Viên gần như bị diệt sạch năm, còn lại bốn, đều tử thương quá nửa. Trong đó có hai nhóm mạo hiểm thảm nhất, một nhóm còn lại 5 người, một nhóm còn 16 người, trực tiếp từ nhóm mạo hiểm cỡ trung biến thành nhóm mạo hiểm cỡ nhỏ.

Quả cầu thủy tinh vỡ nát xong, phía Thiên Khải Nhạc Viên không nhân cơ hội tấn công quy mô lớn, trái lại lùi ra ngoài phạm vi di tích cổ.

Đây là quyết sách của Hi, sau khi chế tảo a quả cầu thủy tinh cực lớn, nàng sẽ suy yếu một thời gian, lúc này không phải thời cơ tốt khai chiến.

Phía Thiên Khải Nhạc Viên không muốn khai chiến, Khế Ước Giả phía Luân Hồi Nhạc Viên cũng không tấn công, dù sao Luân Hồi Nhạc Viên cũng là phe phòng ngự, chủ động tấn công sẽ mất đi ưu thế địa hình. Huống hồ hiện giờ phe địch gấp ba phe mình, tùy tiện xuất kích, chỉ có thể dẫn tới cả đoàn bị diệt, thủ vững cung điện Hoàng Hôn mới là lựa chọn tốt nhất.

Nhưng mà phía Luân Hồi Nhạc Viên không phải mỗi người đều nghĩ như thế.

Tầng bảy cung điện Hoàng Hôn, khi Tô Hiểu đang thỏa thuận tình tiết “kế hoạch dứa” với Viêm Thần, một tên độc hành hiệp tới tìm Viêm Thần.

- Viêm Thần, lúc trước xảy ra chuyện gì, chết nhiều người như vậy?

Người đến là độc hành hiệp Hôi Hùng, chính là người dùng khoang miệng phân tích nước tiểu.

Nhìn thấy Hôi Hùng, gò má mỹ nữ mặc đồ công sở và Nãi Đường căng lên, muốn cười nhưng không thể cười, dù sao Hôi Hùng cũng là đại tướng phe mình, cười ra tiếng thì không quá nể mặt người ta.

- Muốn cười thì cứ cười, vật ly kỳ cổ quái hơn lão tử đã từng hưởng.

Hôi Hùng nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng trắng nõn.

- Chuyện đó… Vô ý mạo phạm, ta rất tò mò, “thứ kia” có mùi vị gì?

Nãi Đường giơ tay lên, nhỏ giọng nói.

- Mùi vị… Ồ, hình dung thế nào đây, có chút mặn.

Hôi Hùng nhíu mày với Nãi Đường, rất rõ ràng, Nãi Đường là loại hình Hôi Hùng vừa ý.

- Hả?

Tô Hiểu có chút không rõ nhìn mấy người, hắn không hiểu mấy người đang nói gì. Mỹ nữ mặc đồ công sở tiến tới bên cạnh Tô Hiểu, mùi hương nhàn nhạt truyền tới.

Thông qua mỹ nữ này, Tô Hiểu biết đại khái, có chút kinh ngạc nhìn về phía Hôi Hùng.

- Khoang miệng phân tích thành phần sao? Loại năng lực này rất hiếm thấy.

Tô Hiểu không quan tâm Hôi Hùng thưởng thức thứ gì, hắn chỉ cảm thấy năng lực của Hôi Hùng rất kỳ lạ.

- Không tệ đúng không?

Hôi Hùng nghe có người khích lệ năng lực của hắn ta, cười đắc ý.

Tất cả mọi người không chú ý tới, Bố Bố đang đầy mặt kinh ngạc nhìn Hôi Hùng, ánh mắt giống như muốn nói:

- Trâu bò, huynh đệ, ta còn có thứ rất nóng hổi, ngươi có muốn nếm thử hay không?

- Hôi Hùng, ngươi đến tìm ta, không phải vì nói chuyện phiếm đúng không?

Viêm Thần giống như đoán được mục đích Hôi Hùng tới.

- Đương nhiên không phải, ta chỉ đến chào hỏi ngươi, ta chuẩn bị rời cung điện Hoàng Hôn.

Cơ thể Hôi Hùng căng lên.

- Hả? Vì sao? So với bên ngoài, nơi này càng an toàn hơn.

Viêm Thần mỉm cười nhìn Hôi Hùng.

- Vì sao à? Bởi vì ta là người bình thường, ta không muốn kề vai chiến đấu với đám người điên. Nói một cách đơn giản, có trời mới biết mấy tên như các ngươi sẽ làm gì, lão tử vì an toàn của bản thân, cho nên rời khỏi đây.

Hôi Hùng liếc Tô Hiểu và Viêm Thần, hắn ta mơ hồ có dự cảm, hai người này nhất định sẽ làm ra chuyện khiến người ta kinh hãi.

Dự định của Hôi Hùng rất đơn giản, rời khỏi cứ điểm Hoàng Hôn, đến trong di tích cổ tự do hành động, chuyện này không có nghĩa hắn ta từ bỏ đối phó phía Thiên Khải Nhạc Viên.

- Muốn đi thì đi, cần gì cố ý tới chào hỏi, hạnh vận nữ và trùng nữ im lặng rời đi như vậy, không phải càng tốt hơn sao?

Viêm Thần vẫn nở nụ cười, nhưng Hôi Hùng không cảm nhận được chút thiện ý từ trong nụ cười này.

- Ồ… Thực sự có thể bình yên rời đi sao?

Hôi Hùng cười mỉa một tiếng, hiện giờ Khế Ước Giả ở trong cung điện Hoàng Hôn hầu như không có người bình thường, người bình thường không phải chết dưới quả cầu thủy tinh, chính là lặng yên rời đi.

- Đương nhiên có thể, muốn đi thì đi, muốn ở lại cứ ở lại.

Viêm Thần nhún vai một cái.

- Được rồi…

Hôi Hùng vừa dứt lời, đột nhiên phát hiện có đôi mắt nhìn chằm chằm hắn ta.

- Vị huynh đệ này, ngươi có ý kiến đối với việc ta rời đi sao?

Ánh mắt Tô Hiểu, khiến Hôi Hùng cảm thấy không ổn.

- Không có gì, ta chỉ tò mò một chuyện.

- Chuyện… Chuyện gì?

- Không có gì.

Tô Hiểu cười, đi tới vương tọa trong tầng bảy.

Hôi Hùng chậm rãi đi tới lối ra tầng bảy, đi tới lối ra, Hôi Hùng phát hiện, từng Khế Ước Giả vẻ mặt khác nhau đứng trong hành lang.

Do dự một lát, Hôi Hùng đi vào trong đám Khế Ước Giả này. Hắn ta vẫn luôn cảnh giác xung quanh, có trời mới biết đám người này có đột nhiên tấn công hay không? Đừng đùa, theo Hôi Hùng, cung điện Hoàng Hôn hiện giờ, không an toàn bằng mê cung khu hai.

Dưới từng đôi mắt điên cuồng hoặc lạnh lùng nhìn chằm chằm, Hôi Hùng xuyên qua hành lang đứng đầy Khế Ước Giả.

Khi hắn ta đi ra khỏi đám người, sau lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi, chỉ cần Viêm Thần hoặc Tô Hiểu ra lệnh một tiếng, đám người điên trong hành lang sẽ chém Hôi Hùng thành từng mảnh, căn bản không quan tâm hắn ta là Khế Ước Giả phương nào.

Đi ra khỏi cung điện Hoàng Hôn, Hôi Hùng thở phào nhẹ nhõm, một giáp xác trùng tộc từ trong đất chui ra, Hôi Hùng đi vào mê cung khu hai, hắn ta hội hợp với đội hữu.

Rất nhanh, Hôi Hùng hội hợp với nữ thần may mắn Elder và trùng muội thuộc tiểu đội tạm thời của hắn ta.

- Thế nào, hai tên kia nói gì?

Elder vỗ vai Hôi Hùng.

- Muốn đi thì đi, muốn ở lại cứ ở lại, bọn họ nói như vậy.

- Thật sao?

Trùng muội ở bên cạnh có chút không tin.

- Đám người điên kia sẽ thả chúng ta rời đi như vậy sao?

Rõ ràng là trùng muội và Elder không thuộc hàng ngũ người điên, cho nên bọn họ muốn rời khỏi cung điện Hoàng Hôn.

- Ngươi đều nói bọn họ là người điên, bọn họ nói, sao có khả năng tin hoàn toàn, ngay vừa rồi, ta cảm thấy hai tên kia muốn giết ta, hoặc là ta còn có giá trị lợi dụng, mới thả ta rời đi. Đám bệnh thần kinh, tuy tên dùng đao không phải bệnh thần kinh, nhưng hắn ta rất mạnh, mùi máu tanh trên người còn nặng hơn đám người điên kia. Đám người điên kia thức tỉnh hoàn toàn rồi, đoàn trưởng gì đó, đều là chó má, hiện giờ bọn họ chỉ nghe tên bệnh tâm thần Viêm Thần và gia hỏa huyết khí đầy người kia chỉ huy.

Nhớ tới bầu không khí kinh hãi trong hành lang vừa rồi, Hôi Hùng giẫm chân xuống đất, rầm một tiếng, bùn đất tung tóe.

- Trước tiên không thảo luận những chuyện này.

Elder ngồi trên một tảng đá, tiếp tục nói:

- Tuy chúng ta không cùng hành động với đám người điên kia, nhưng thực tế, mục đích của chúng ta vẫn luôn tương đồng. Sở dĩ rời khỏi cung điện Hoàng Hôn, chỉ vì nơi đó quá nguy hiểm, hình thức của tiểu đội chúng ta hiện giờ không tệ, có thể tìm cơ hội tập kích nhóm nhỏ phía Thiên Khải Nhạc Viên, hoặc là đợi phía Thiên Khải Nhạc Viên đánh vào cung điện Hoàng Hôn xong, chúng ta có thể lợi dụng địa hình chặn đường bọn họ.

Tiểu đội ba người bắt đầu bàn bạc sách lược, nhưng mà rời khỏi cung điện Hoàng Hôn không chỉ có ba người này, còn có một đoàn trưởng, là đoàn trưởng của nhóm mạo hiểm Gensokyo, ngự tỷ ngực to tóc vàng Nasha.

- Tỷ, chúng ta rời đi như vậy, thực sự được sao?

Tiểu huynh đệ Thiết Trụ nhìn cung điện Hoàng Hôn ở phía sau, trên mặt lộ vẻ xấu hổ.

- Tiểu tử ngốc, ta đang đảm bảo tính mạng của đệ, chúng ta không phải người điên, không có tư cách làm bạn với đám người điên kia, trừ phi thực lực của chúng ta mạnh hơn bọn họ, bằng không đừng bàn nữa.

Theo sau Nasha là hai mươi mấy đoàn viên, số lượng đoàn viên sống sót của nàng vượt qua con số này, nhưng có một số đoàn viên lựa chọn ở lại trong cung điện Hoàng Hôn.

Chẳng biết vì sao, đột nhiên Nasha có chút đồng tình với Hi, bởi vì cuộc chiến sau đó, Hi sẽ bị đám người điên dốc toàn lực tấn công.

Chất nổ quy mô lớn, người sống làm mồi nhỏ, Taliban player (Hắc Huyết), tiểu đội ham muốn tự sát. Hiện giờ trong cung điện Hoàng Hôn, chỉ có Hi không ngờ tới, không có chuyện không thể xảy ra.
Bạn cần đăng nhập để bình luận