Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 297: Nhặt Được Bảo Vật

Thời gian trôi qua trong chớp mắt, thời gian ở lại Luân Hồi Nhạc Viên năm ngày đã hết, Tô Hiểu trở về thế giới hiện thực.

Nằm trong bồn tắm lớn, Tô Hiểu nhắm mắt ngửa đầu.

Lần này trở về thế giới hiện thực hắn chuẩn bị làm một chút chuyện, với thực lực hiện giờ hắn đã có thể lẻn vào “chỗ đó”.

Cầm lấy điện thoại ở bên cạnh, Tô Hiểu ấn một dãy số, hắn muốn xác định tính chân thực chuyện nào đó, tuy rằng có thể liên lạc với những Khế Ước Giả “người quét đường” hiệu lực quốc gia, nhưng Tô Hiểu không định làm vậy, không thể tin những người kia hoàn toàn, hai bên đều là nước sông không phạm nước giết.

Đã lâu rồi không ấn số này, nhưng Tô Hiểu biết rõ, chắc chắn cuộc đối gọi này sẽ kết nối được, vì công việc đối phương không dễ đổi số.

Tút… Tút…

Đợi một lúc lâu, điện thoại được kết nối.

- Là… Tô Hiểu sao? Đây là số lạ.

Trong điện thoại là giọng phụ nữ, giọng người phụ nữ hơi lười biếng, giống như không có chuyện gì nhấc lên được tinh thần, nhưng trong lười biếng có chút cường thế, tuy rằng lười biếng nhưng rất có tính xâm lược.

- Là ta.

Trong điện thoại rơi vào im lặng.

- Liên lạc với ta… Nói rõ cuối cùng ngươi vẫn muốn đi tới “nơi đó” đúng không, nơi đó vốn không có luật pháp và quy tắc, chúng ta sẽ lợi dụng vũ khí pháp luật…

Người phụ nữ như biết thân phận của Tô Hiểu và cảnh ngộ hắn gặp phải.

- Vũ khí pháp luật chỉ có tác dụng ở bổn quốc, người ở đó không giảng pháp luật, bọn họ chỉ thờ phụng đạn, xe bọc thép, xe tăng.

Những lời này của Tô Hiểu khiến người phụ nữ ở bên kia điện thoại im lặng.

Người phụ nữ này từng là luật sư của Tô Hiểu, tên là Mộ Vận, giao thiệp rất rộng ở thủ đô, từng giúp Tô Hiểu xử lý vụ án của cha mẹ hắn, đáng tiếc, vụ án quá phức tạp, dây dưa tới rất nhiều người.

Trong đó có một số ít bị bắt, đa số đều lấy đủ loại lý do chính đáng thoát tội, hoặc là nói, không có chứng cứ chính minh bọn họ có tội, nhưng bọn họ thật sự có tội.

Những người kia không hề liên quan tới cha mẹ Tô Hiểu, đây là chuyện mà Tô Hiểu vẫn không rõ.

Cha mẹ hắn chỉ là người bình thường, mở một tiểu điếm để duy trì cuộc sống, nhưng bỗng nhiên một ngày bị giết sạch, kỳ lạ tới cực điểm.

Đương nhiên vụ án giết người như vậy cảnh sát không thể mặc kệ không để ý tới, mấy tên tội phạm lẩn trốn bị bắt, hiện giờ những đào phạm kia đã lộ rõ.

Nếu như dựa theo tình huống bình thường, vụ án này đã kết án, Tô Hiểu sẽ không trở thành người báo thù.

Nhưng dưới áp lực tử vong, khi thẩm vấn một tên đào phạm trong đám đào phạm, tên này đã nói ra một cái tên, tên một thương nhân.

Trải qua điều tra tên thương nhân kia đúng là có tình nghi, nhưng chỉ bị tình nghi mà thôi.

Hai vợ chồng chết thảm trong nhà, vụ án này có dấu vết gì cảnh sát đều không bỏ qua, nhưng sau khi thương nhân kia tiến vào tầm mắt, mọi chuyện càng ngày càng phức tạp, liên lụy càng ngày càng nhiều người.

Một ngày nào đó, bỗng nhiên cảnh sát ngừng điều tra, giống như chỉ có thể điều tra tới đó.

Đến bây giờ Tô Hiểu vẫn nhớ, trên mặt đội trưởng đội cảnh sát là bất đắc dĩ.

Đó là một cảnh sát có tính cách cứng ngắc, nhưng vì là một người chính nghĩa, lão ta nắm lấy tay Tô Hiểu, nói ra năm chữ.

- Xin lỗi, ta… Xin lỗi.

Vẻ mặt muốn nói lại thôi, lúc đó Tô Hiểu còn nhỏ tuổi nên chỉ nhớ mơ hồ, nhưng đến bây giờ, hắn nhớ hoàn toàn.

Ngày hôm đó trời mưa, trời mưa rất to, to đến mức hắn không thấy rõ bia mộ cha mẹ, cũng không thấy rõ gương mặt tươi cười trên bia mộ.

Từ ngày đó trở đi Tô Hiểu hiểu rõ một chuyện, có lẽ có tồn tại chính nghĩa, nhưng nó sẽ không tự mình mở rộng, mà chính nghĩa tất thắng là phí lời, định nghĩa chính nghĩa đã rất mơ hồ, trong lòng mỗi người đều có chính nghĩa khác nhau.

Tô Hiểu tỉnh táo lại từ trong hồi ức, tiếp tục trò chuyện với Mộ Vân.

- Này, có đang nghe ta nói không, này.

- Có đang nghe.

Chẳng biết vì sao Mộ Vân lại rơi vào im lặng.

Bên trong sở vụ sở của luật sư thủ đô, một ngự tỷ thành thục gần ba mươi tuổi ngồi trong văn phòng, cầm di động đời mới nhất, nàng chính là Mộ Vận.

Mộ Vận mặc đồ công sở, đeo kính gọng đỏ, đôi môi khiêu gợi khép mở mấy lần, giống như muốn nói gì đó.

- Ta…

Mộ Vận mở miệng lần nữa, nhưng bị giọng Tô Hiểu ở trong điện thoại ngắt lời.

- Lần này ta gọi điện, chỉ muốn hỏi rõ những tài liệu lúc trước là thật hay không.

Tô Hiểu đốt một điếu thuốc, hít sâu một hơi.

Mộ Vận không trả lời, hỏi ngược lại:

- Đã qua mấy năm, thương nhân liên quan tới vụ án, luật sư chết hết, là ngươi… Làm sao?

Sau khi Mộ Vận hỏi xong yết hầu hơi khô, nếu đúng như nàng tưởng tượng, người đang trò chuyện với nàng không còn là thiếu niên hồ đồ kia nữa, mà là một tên hung đồ giả dối mà tàn bạo.

- Có lẽ là báo ứng, ai biết, nhưng cảm ơn thông tin ngươi cung cấp cho ta, xem ra những thông tin kia là thật.

Tô Hiểu tắt điện thoại, ở bên kia điện thoại vẻ mặt Mộ Vận mờ mịt, nàng không nói gì.

Không cần nàng nói gì, Tô Hiểu đã nhận được tình báo muốn biết qua những lời nàng nói, Mộ Vận không thể so sánh được với… Những nhân vật giả dối trong nguyên tác.

Mộ Vận bưng ly cà phê ở bên cạnh lên, thấm yết hầu phát khô, trong đầu nhớ lại một chuyện, cảnh sát điều tra vụ án kia từng nói:

“Những thương nhân kia có tội hay không lão ta không biết, nhưng tương lai thiếu niên này sẽ phạm tội, ánh mắt đó đã rất gần với ánh mắt của hung đồ.”

Chẳng biết vì sao tay Mộ Vận bắt đầu run lên, nếu giống như nàng tưởng tượng, người đàn ông vừa trò chuyện với nàng là một tên giết người liên hoàn.

Nghĩ đến điểm này, Mộ Vận càng sợ hãi, nàng bưng cà phê lên uống thêm mấy ngụm.

- Hắn ta, sẽ không đến tìm mình đấy chứ…



Tô Hiểu im lặng nằm trong bồn tắm lớn, hắn phải rời khỏi nơi này, đến một quốc gia chiến hỏa bay tán loạn, giết chết một tên lúc trước hắn tuyệt đối không thể tiếp cận.

- Ồ, để ngươi sống nhiều năm như vậy, đã tới lúc trả nợ rồi, nợ máu trả bằng máu, là lẽ đương nhiên.

Ánh sáng đỏ lóe lên trong đôi mắt Tô Hiểu, hắn phải chuẩn bị hành động sau này.

Tô Hiểu bắt đầu bố trí kế hoạch, ở thế giới hiện thực không có trang bị bổ trợ, chỉ có thể dựa vào thuộc tính cá nhân và kỹ năng bị động để chiến đấu.

Đến quốc gia kia cần thời gian, Tô Hiểu biết trong vòng bảy ngày không thể hoàn thành báo thù, ít nhất phải qua hai đến ba thế giới diễn sinh.

Tô Hiểu không cần mua vũ khí nóng, mang theo một cây đao xuất cảnh là được, có không gian dự trữ gửi tạm thời, chuyện này không khó.

Ngoại trừ đao ra hắn còn cần một thứ, đó chính là tiền, ở nơi đó có tiền là có thể mua được mọi thứ, xe tăng cũng được.

Rời khỏi biệt thự này một khoảng thời gian, bỗng nhiên Tô Hiểu có chút không nỡ.

Hắn có tiếp xúc với hàng xóm xung quanh, một đôi cụ già khiến hắn có ấn tượng khắc sâu, có lúc ông lão kia sẽ chơi cờ với Tô Hiểu ở cạnh biển.

Sau khi báo thù xong lại quay về, ở đây hắn có loại cảm giác yên tâm, thích hợp thả lỏng cả người.

Trong lúc chuẩn bị thời gian nhanh chóng trôi qua ba ngày, ngay lúc Tô Hiểu muốn tới sân bay, nhắc nhở của Luân Hồi Nhạc Viên đột nhiên xuất hiện.

[Nhắc nhở: Vì Liệp Sát Giả tham dự chiến tranh thế giới, thời gian tiến vào thế giới diễn sinh xuất hiện sai lệch với Khế Ước Giả, lần này sẽ tiến vào thế giới diễn sinh sớm hơn, lấy nhất trí duy trì tuyến thời gian.]

Nhận được nhắc nhở này Tô Hiểu không bất ngờ, thời gian ở thế giới hiện thực không cố định, có lúc một tuần, có lúc mười ngày.

[Thế giới diễn sinh mới sắp mở ra, Liệp Sát Giả sắp trở về Luân Hồi Nhạc Viên, mong đảm bảo bên cạnh không có người chứng kiến.]

[Đang truyền tống… Hoàn thành truyền tống.]

Lúc ý thức khôi phục lần nữa, Tô Hiểu đã ở trong phòng chuyên thuộc.

Kế hoạch báo thù vì bất ngờ mà tạm kết thúc, Tô Hiểu không ủ rũ chút nào, trải qua nhiều một thế giới diễn sinh thực lực của hắn càng mạnh kế hoạch báo thù càng ổn thỏa hơn.

Kiểm tra Nhạc Viên Tệ còn lại, có tổng cộng 13200 Nhạc Viên Tệ, hắn cần dùng những Nhạc Viên Tệ này mua một ít vật phẩm khôi phục.

Đi tới thị trường giao dịch, nơi này sôi động dị thường, vì tuyến thời gian đã thống nhất, Khế Ước Giả cũng phải tiến vào thế giới diễn sinh trong thời gian này.

Lượng lớn Chức Công Giả bày sạp, trong đó cũng không ít Khế Ước Giả.

Lượn vòng vài vòng, Tô Hiểu mua hai chai dược vật.

[Nước trái cây vị dâu]

Nơi sản xuất: Toriko.

Phẩm chất: Màu lục.

Loại hình: Vật phẩm khôi phục.

Hiệu quả: Sau khi uống có thể khôi phục nhanh chóng 21% giá trị sinh mệnh.

Cho điểm: 15.

Giới thiệu tóm tắt: Mở nắp chai hay là lại thêm một chai?



Giá bán [Nước trái cây vị dâu] là 2600 Nhạc Viên Tệ một chai, có thể uống liên tục, Tô Hiểu mua tổng cộng hai chai.

Ngay lúc hắn tiếp tục chọn mua vật phẩm khôi phục, một quầy hàng hấp dẫn ánh mắt hắn, phía trên là tấm bản vẽ rách nát, bản vẽ từng bị đốt, đã đốt hơn nửa.

Kiểm tra thuộc tính bản vẽ, đồng tử Tô Hiểu co rút nhanh.

- Thứ này… 6000 Nhạc Viên Tệ ta lấy.

Chủ sạp được khói đen bao bọc, đây là chức năng kèm khi bày sạp, rất ít người mở ra, phần lớn đều là người mới.

- Không được, ít nhất 7000 Nhạc Viên Tệ.

Thái độ của chủ sạp kiên quyết, không giảm một phần.

Tô Hiểu không mặc cả nữa, mua luôn, giá là 7000 Nhạc Viên Tệ, chủ quầy hơi sửng sốt.

Thứ này rất hiếm thấy, tuy phẩm chất không cao, nhưng nếu bán cho một nhóm mạo hiểm nào đó, tuyệt đối có thể bán được 2 vạn Nhạc Viên Tệ trở lên.

Thứ này chỉ có một chức năng, có thể khiến người ta tiến vào thế giới diễn sinh đặc biệt nào đó.

Hoặc thứ này là một vật phẩm tiêu hao, sau khi sử dụng Tô Hiểu sắp phải đi vào thế giới diễn sinh được chỉ định, nhưng tiến vào như nước chảy, lấy phương thức bình thường tiến vào thế giới diễn sinh, tất cả nhiệm vụ đều có.

- Thực lực hôm nay của mình, đã có tư cách lang bạt ở thế giới diễn sinh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận