Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 774: Tiểu Đội Trưởng

Từ khi bắt đầu chiến tranh đến bây giờ chỉ chưa tới 10 phút, nhưng Tô Hiểu đã chém được mấy chục kẻ địch, Phệ Linh Giả đã thôn phệ hơn nửa.

Theo chiến tranh kéo dài, thú nhân bên cạnh Tô Hiểu càng ngày càng nhiều, binh sĩ nhân loại nhanh chóng giảm đi, hắn không biết tình hình trận chiến thế nào, ý nghĩ duy nhất chính là sống sót trong chiến tranh.

Với thuộc tính thể lực của Tô Hiểu, chỉ cần không gặp kẻ địch mạnh vướng chân vướng tay, hắn ở trên chiến trường giết địch một ngày cũng không có vấn đề gì, giao thủ với kẻ địch mạnh không giống giết địch trên chiến trường, hắn cần trong khoảng thời gian ngắn bùng nổ ra toàn bộ chiến lực, loại tiêu hao thể lực đó, không phải chém giết thú nhân trên chiến trường có thể so được.

Ánh đao tung hoành, phàm là thú nhân tới gần Tô Hiểu mấy mét đều phải chết, còn kẻ địch ở xa hơn hắn không thèm để ý, hắn từng triệu hoán một kính tượng cường giả trong sân thí luyện, đối phương nói với hắn sinh tồn trên chiến trường kiểu gì, không nên trêu chọc kẻ địch ở phía xa, mục tiêu hàng đầu là giết hết kẻ địch gần mình, vào thời khắc quan trọng còn có thể giả làm thi thể.

Vù...

Tiếng xé gió truyền từ trên không tới, các thú nhân bên cạnh Tô Hiểu đều dừng động tác lại, nhìn về phía đỉnh đầu.

- Ba dát dát tạp khẩu, y mã lạp [Thú nhân nói: Mưa tên của Tinh Linh tộc, chạy mau.]

Thú nhân ở gần đó sợ tới mức nói tiếng quê nhà, có thể thấy được mưa tên trên không trung dày đặc hơn.

Tô Hiểu nhìn mưa tên đang nhanh chóng hạ xuống, hắn căn bản không thấy dáng dấp có cung tên, chỉ có thể thấy mũi tên đen xì khắp nơi, giống như một tầng mây đen phủ xuống.

Một mặt khiên năng lượng cường độ 50 điểm hình thành trên đỉnh đầu Tô Hiểu.

Đinh đinh đinh...

Mưa tên rơi xuống đất, độ bền của khiên năng lượng nhanh chóng giảm xuống.

Khi mưa tên dừng lại, Tô Hiểu rút khiên năng lượng, gần hắn đầy thú nhân, người lùn bị bắn thành con nhím, thậm chí còn có binh sĩ nhân loại.

Vèo!

Lại có tiếng xé gió truyền tới, một quả cầu đen đường kính một mét bay từ phía bộ lạc tới, quả cầu đen lấy đường parabol hạ xuống, rơi cách Tô Hiểu mấy trăm mét.

Bùm!

Tiếng nổ mạnh đinh tai nhức óc, một mảng lớn kim loại bay tới, những binh sĩ may mắn sống sót trong mưa tên bị nổ thành cái sàng.

Tô Hiểu vung vẩy Trảm Long Thiểm, mảnh kim loại đánh úp về phía hắn bị chém bay, hắn vẫn ngắm nhìn xung quanh, trong vòng 300 mét ở xung quanh, ngoại trừ hắn ra không còn sinh vật còn sống khác, dòng người bị mưa tên + đạn pháo địa tinh dọn sạch một vùng.

Tuy bị dọn sạch một vùng nhỏ, nhưng đây là chiến trường quy mô mấy trăm nghìn sinh vật, chỉ chưa tới một phút, gần Tô Hiểu lại tràn ngập thú nhân, binh sĩ nhân tộc hoặc Tinh Linh tộc.

Từng đống lửa dấy lên trên chiến trường, khói đặc màu đen khiến chiến trường giống như địa ngục, thi thể bị đốt sinh ra mùi khét khó ngửi.

Tô Hiểu vặn gãy yết hầu một thú nhân, lại múa đao chém giết một tên thú nhân xong, thiên phú Phệ Linh Giả của hắn đã thôn phệ đủ 200 điểm giá trị pháp lực, giết địch tăng 50% hiệu quả khôi phục giá trị sinh mệnh và pháp lực.

Ở chiến trường hỗn loạn, Tô Hiểu không có thời gian để thở dốc, may mà Trảm Long Thiểm đủ sắc bén, cắt cơ thể kẻ địch ung dung như cắt trang giấy, đã giảm thiểu tiêu hao mức độ thể lực của hắn rất lớn.

Chẳng biết lúc nào, bên cạnh Tô Hiểu không còn binh sĩ nhân loại hoặc Tinh Linh tộc, lọt vào tầm mắt đầy thú nhân và người lùn.

Trảm Long Thiểm lưu lại vết trảm màu vàng nhạt trong không khí, từng thú nhân hoặc người lùn bị chém giết, chưa tới mấy phút, trên mặt đất gần Tô Hiểu đã đầy thi thể.

Chiến trường có thể khiến người ta điên cuồng, đám thú nhân hoặc người lùn không thèm quan tâm Tô Hiểu đằng đằng sát khí, bọn họ như tre già măng mọc xông lên trước.

Tô Hiểu không sợ chút nào, có hiệu quả khôi phục của Phệ Linh Giả sau khi giết địch, giá trị pháp lực của hắn cũng tăng liên tục.

Khiên phản kích xuất hiện xung quanh Tô Hiểu, khiên phản kích mới hình thành, dáng dấp bắt đầu thay đổi, khiên phản kích vốn hình lục giác biến thành một lưỡi đao năng lượng không chuôi.

Tô Hiểu nắm mấy chục lưỡi đao năng lượng không chuôi trong tay, giới đoạn tuyến quấn quanh lưỡi đao năng lượng, đồng thời giải trừ liên hệ giữa những lưỡi dao năng lượng này với hắn, cứ như vậy, những lưỡi đao năng lượng này có thể thoát khỏi phạm vi 1 mét quanh Tô Hiểu, nhưng chỉ có thể tồn tại 1 phút.

Tô Hiểu cầm lưỡi dao năng lượng trong tay ném ra, những lưỡi đao năng lượng này được giới đoạn tuyến quấn quanh hình thành lưới đao hình quạt, đi qua chỗ nào, thú nhân bị chém ngang tứ chi.

Lưới đao hình quạt bay ra xa mười mấy mét sau, Tô Hiểu kéo giới đoạn tuyến, lưới đao hình quạt co rút lại, trở lại tay hắn một lần nữa.

Hai bên trái phải và phía sau Tô Hiểu mấy chục thanh vũ khí cùng chém hoặc đâm tới, hắn buông lưỡi đao năng lượng trong tay, cũng giải trừ giới đoạn tuyến ở phía trên.

Lưỡi đao năng lượng trôi nổi ở giữa không trung, xếp thành hàng quanh Tô Hiểu rồi nhanh chóng xoay tròn, giống như máy cắt chém.

Xì xì, xì xì, xì xì...

Đoạn chi tung tóe, máu tươi tuôn ra, lưỡi đao năng lượng khuếch tán ra xung quanh, kẻ địch gần hắn bị chém giết sạch.

Ngay trong mười mấy giây ngắn ngủi này, Tô Hiểu giết được ít nhất hơn trăm người, cho dù như vậy, kẻ địch ở xung quanh vẫn vô cùng vô tận.

Tô Hiểu cho Trảm Long Thiểm vào bao, im lặng đợi kẻ địch ở xung quanh tới gần, khi làn sóng kẻ địch xông tới, Trảm Long Thiểm ra khỏi vỏ.

Coong!

Ánh đao màu lam nhạt nhanh chóng khuếch tán ra xung quanh, đây là Hoàn Đoạn, đám kẻ địch mới tụ tập lại lập tức bị giết sạch, lúc này Tô Hiểu mới có thời gian lấy hơi.

Ở phía sau quân đế quốc, quân đoàn trưởng Carlos đứng ở trên cao, quan sát toàn bộ chiến trường.

- Đó là ai thế?

Carlos chỉ Tô Hiểu cách một kilomet, lúc này gần Tô Hiểu chồng chất thi thể như núi.

- Báo cáo quân đoàn trưởng, thuộc hạ không biết, có khả năng là tân binh.

- Tân binh?

Carlos cảm thấy bất ngờ.

- Dũng mãnh như vậy, nếu hắn có thể sống đến sáng mai, đề cử hắn làm tiểu đội trưởng.

- Dạ.

Sĩ quan phụ tá im lặng ghi nhớ dáng dấp của Tô Hiểu.

- Xem ra bộ lạc chưa nhớ lâu, không cần Cự Ma tộc đánh trận đầu, truyền lệnh cho Tinh Linh tộc, tiếp tục mưa tên, để binh sĩ hai cánh trái phải bọc đánh về phía trước.

Carlos bắt đầu bố trí chiến trận, hiện giờ chiến tranh chỉ là vừa mới bắt đầu mà thôi.

Múa đao, giết địch, Tô Hiểu đã quên giết bao nhiêu kẻ địch, phỏng đoán cẩn thận là mấy trăm.

Chiến tranh bắt đầu khoảng một tiếng, cuối cùng Tô Hiểu cũng thấy bóng dáng binh sĩ nhân loại, điều này nói rõ phe mình có chút ưu thế.

Ánh đao chém ra, đầu một tên thú nhân rơi xuống, động tác nâng đao của thi thể không đầu dừng lại, binh sĩ nhân loại ngã ngồi trước thi thể thở phào một hơi.

Binh sĩ này khoảng mười mấy tuổi, gương mặt còn có chút non nớt, hắn ta nhìn về phía Tô Hiểu, nhìn thấy tảng lớn thi thể sau lưng thì sửng sốt.

Binh sĩ trẻ tuổi để chuôi kiếm ở ngực, gật đầu ra hiệu với Tô Hiểu, ý là nợ Tô Hiểu một mạng.

Nhưng vào lúc này, hai thanh loan đao và một chiến chuy đánh về phía binh sĩ trẻ tuổi, tiếng chém thịt và đập vang lên, ba giây sau, binh sĩ trẻ tuổi kia biến thành thịt nát.

Tình cảnh này lọt vào mắt Tô Hiểu, hắn không có dao động tâm trạng, hắn đã thấy tình huống như vậy không chỉ một lần.

Chiến trường chính là huyết nhục thớt, hai bên hỗn chiến với nhau, người cuối cùng sống sót chính là người thắng.

Tô Hiểu từng cho rằng những lời này có chút phóng đại, bây giờ nhìn lại, hình dung này kém xa mức độ tàn khốc trên chiến trường.

Nếu như dùng một từ hình dung về nơi này, đó chính là thây chất thành núi, máu chảy thành sông.

Tuy Tô Hiểu đã giết mấy trăm kẻ địch, nhưng hắn không bị sát ý ảnh hưởng, trái lại càng giết địch, niềm tin của hắn càng kiên định, đây là ý chí kiên định chậm rãi mài giũa từ trong máu và lửa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận