Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 911: Tránh thoát

Chín người đều bị trói trên cột sắt, nếu như là người bình thường, đầu tiên sẽ cầu cứu, sau đó nghĩ biện pháp tránh thoát khỏi xích sắt. Nhưng chín người này đều không phải người bình thường, bọn họ là Khế Ước Giả trải qua sống chết, trong đó còn xen lẫn Liệp Sát Giả.

Lần này không có nhiệm vụ liệp sát, bởi vậy thân phận Liệp Sát Giả của Tô Hiểu không có khả năng bị lộ. Nhưng mà không có nghĩa hắn sẽ hợp tác với những Khế Ước Giả khác. Nói một cách chính xác, ngoại trừ có thể hợp tác với thành viên của một nhóm mạo hiểm, những người khác đều duy trì cảnh giác với nhau, dù sao quy tắc trong Ác Ma Cổ Bảo còn chưa rõ ràng, nội dung trò chơi cũng không biết được.

Lý giải từ ý trên mặt chữ, trò chơi đã bắt đầu, nhưng Tô Hiểu không rõ nội dung sau đó của trò chơi, lẽ nào cứ bị trói như vậy?

- Các vị, tự giới thiệu bản thân trước, ta tên là Walsh, từ góc cá nhân của ta mà nói, ta không hi vọng các vị có quan hệ thù địch.

Người đàn ông đeo kính gọng vàng mở miệng.

- …

Tẻ ngắt.

Người đàn ông đeo kính gọng vàng không xấu hổ, trái lại trên mặt xuất hiện nụ cười nhìn mấy người.

- Nhìn tình hình hiện giờ, tốt nhất là chúng ta vẫn nên tránh thoát xích sắt này. Sức chiến đấu của cá nhân ta không mạnh, sở trường hệ phụ trợ, trò chơi này rất có khả năng là tự chiến đấu vì mình. Bởi vậy ta cần chủ động một chút, dù sao đối với hệ phụ trợ mà nói, một mình thông qua thí luyện cường giả không cao. Các vị, có ai cần trợ giúp không?

Người đàn ông đeo kính gọng vàng bắt đầu nghĩ biện pháp lôi kéo người khác. Nếu như hắn ta là hệ phụ trợ, làm như vậy không có vấn đề gì.

- Ta cần, hợp tác đi.

Bé gái trang phục trinh thám mở miệng.

- Hả? Tiểu muội muội, ngươi thuộc loại chiến đấu sao? Không cần quá cụ thể, cận chiến hay viễn trình?

Giọng nói của người đàn ông đeo kính gọng vàng ôn hòa, mang theo cảm giác khàn khàn, phối hợp với râu nhỏ chỗ cằm hắn ta, rất có mị lực nam tính.

- Thực ra… Ta cũng là hệ phụ trợ.

Tiểu loli trinh thám đội mũ lưỡi trai nhe răng nở nụ cười, nhìn kiểu gì cũng có chút hèn hạ ti tiện.

- Khụ, vậy chúng ta cùng đồng lòng đi.

Người đàn ông đeo kính gọng vàng không vì tiểu loli trinh thám là phụ trợ, sinh ra biến hóa tâm trạng, trái lại có loại cảm giác thân thiết giữa phụ trợ với phụ trợ.

- Ta gia nhập, thêm trạng thái cho ta.

Người đàn ông âm u mở miệng.

- Vị huynh đệ này, ta thấy gương mặt ngươi âm trầm, vừa nhìn là biết không phải tướng người tốt. Tuy nói như vậy không lễ phép, nhưng ta từ chối ngươi gia nhập.

Người đàn ông đeo kính gọng vàng cười nói với người đàn ông âm u.

- Đúng, không mang theo ngươi chơi, ngươi lớn lên quá xấu, mẹ ta không cho ta chơi với ngươi.

Tiểu loli trinh thám cũng từ chối, điều này càng khiến gương mặt người đàn ông âm u càng thêm âm trầm.

- Hai vị bên kia, ta cũng là phụ trợ, không bằng để ta gia nhập đi.

Miêu nữ gần Tô Hiểu mở miệng, giọng nói của nàng hơi lộ vẻ quyến rũ.

- Đương nhiên không thành vấn đề.

Người đàn ông đeo kính gọng vàng có thể nói “ai đến cũng không từ chối”.

- Ba huynh đệ bọn ta cũng là phụ trợ.

Lão đại Quốc Túc cũng bắt đầu tham gia trò vui.

- Chuyện đó quá tốt, có huynh đệ Quốc Túc gia nhập, chúng ta như hổ thêm cánh.

Người đàn ông đeo kính gọng vàng từng nghe nói tới Quốc Túc, bởi vậy lập tức nhận ra ba người. Đoàn thể nhỏ này tăng lên nhân số, trực tiếp đạt tới 6 người. Không tiến vào, còn sót lại người đàn ông âm u, mập mạp đói bụng tới trợn tròn mắt, cùng với Tô Hiểu.

- Chín người, sáu người là phụ trợ, nếu ta không là phụ trợ thì không hợp với quần chúng. Đây không phải là thí luyện cường giả, quả thực là thí luyện phụ trợ. Kính mắt, ta cũng là phụ trợ, thêm ta nữa.

Mập mạp mở miệng, cũng nuốt nước bọt, không biết đã bao lâu hắn ta chưa được ăn, hay là năng lực dẫn tới hắn ta vẫn luôn nằm trong trạng thái bụng rỗng. Nếu như là năng lực, mập mạp này sẽ có lộc ăn, có thể thưởng thức mỹ thực vượt qua người thường gấp mấy chục mấy trăm lần.

- Bì Bàn huynh khách sáo quá, thanh danh của ngươi ta từng nghe nói, do ngươi biên chế các loại trò chơi. Ta có chơi mấy trò, trải nghiệm rất tốt, chỉ có điều độ khó quá cao. Nói một cách tổng thể, những trò chơi kia rất thích hợp với Khế Ước Giả, rèn luyện loại năng lực nào đó, đồng thời còn có thể giảm sức ép.

Người đàn ông đeo kính gọng vàng cũng nhận ra mập mạp này. Hay là nói, mập mạp này vốn là danh nhân.

- Cũng tạm, kiếm chút bổng lộc mà thôi.

Bì Bàn rất khiêm tốn, trên thực tế hắn ta biên chế trò chơi kiếm được Nhạc Viên Tệ, tuyệt đối không phải số lượng nhỏ.

Trên sân thế cuộc im lặng xảy ra biến hóa, ngoại trừ Tô Hiểu và người đàn ông âm u, những người khác đều gia nhập đoàn thể nhỏ kia.

- Vị huynh đài này, ta thấy khí chất của ngươi bất phàm, không gia nhập bọn ta sao?

Người đàn ông đeo kính gọng vàng bắt đầu lôi kéo Tô Hiểu, nhìn giống như lôi kéo, trên thực tế là nhằm vào người nào đó. Nhằm vào người đàn ông âm u kia.

Người đàn ông đeo kính gọng vàng nhìn như cần người khác trợ giúp, trên thực tế không phải như vậy. Tất cả trò chơi Ác Ma Cổ Bảo đều không biết, điều này cần có người đi “dò mìn”. Rất rõ ràng, người đàn ông âm u được chọn thành “kẻ xui xẻo dò mìn”, trong chín người ở đây, đã có bảy người ngầm thừa nhận.

Người đàn ông đeo kính gọng vàng nhìn như ôn hòa, trên thực tế tính tiến công của hắn ta mạnh nhất, còn am hiểu bo bo giữ mình, ngay lập tức tuyên bố mình là phụ trợ.

- Đúng là khí chất bất phàm, tóc gáy của ta đều dựng đứng cả.

Miêu nữ cách Tô Hiểu không xa mở miệng.

- Đó là món… Món đồ quỷ quái gì thế?

Bì Bàn nhìn phía trước, khóe mắt giật giật.

- Thứ này thứ này, thứ này không phải là đùa giỡn.

Tiểu loli trinh thám cũng nhìn về phía trước, dốc toàn lực giãy dụa, muốn tránh thoát khỏi xiềng xích.

Lúc này ở phía trước chín người, mười mấy lưỡi dao kim loại ngang qua gian phòng chậm rãi cắt tới. Tốc độ lưỡi dao không nhanh, rất mỏng, phía trên lưỡi dao phản xạ ra hàn quang khiến tóc gáy người ta dựng lên. Nếu như bị thứ này cắt trúng, 80 điểm thuộc tính thể chất cũng không chống đỡ nổi.

[Ràng buộc không gian đã giải trừ, Liệp Sát Giả có thể sử dụng bất kỳ phương pháp nào tránh thoát khỏi xà liên.]

Nhắc nhở xuất hiện, Tô Hiểu cảm nhận được loại cảm giác ràng buộc nào đó biến mất. Sở dĩ hắn dừng tránh thoát xiềng xích, cũng vì loại cảm giác ràng buộc không gian này, những người khác cũng thế. Xiềng xích có thể tránh thoát, nhưng ràng buộc không gian không thể tránh thoát.

Bây giờ ràng buộc biến mất, phía trước còn có mười mấy lưỡi dao chậm rãi cắt ra, tất cả mọi người đều bắt đầu dùng thủ đoạn tránh thoát xiềng xích.

- Mỡ phun trào.

Mỡ trên người Bì Bàn như dòng nước lưu động, hắn ta nhìn như hình thể mập mạp, thực tế là một mập mạp linh hoạt.

Keng một tiếng, xích sắt rơi xuống đất, Bì Bàn ung dung tránh thoát khỏi xiềng xích. Hắn ta cầm một túi thịt bò khô, nhai kỹ nuốt chậm ăn.

- Meo?

Miêu nữ kêu một tiếng, nàng đột nhiên biến thành con mèo cái hoa, thuận lợi tránh thoát khỏi xiềng xích.

- Lão tam, xem ngươi rồi.

Lão đại Quốc Túc nổi giận hét lên một tiếng.

- Được.

Lão tam hít sâu một hơi, chỉ thấy cơ bắp hai chân hắn ta căng cứng, cơ thể hơi co lại về phía dưới.

- Đi lên!

Bùm!

Một tiếng nổ truyền ra, lão tam dùng toàn lực nhảy lên trên một cái, hắn ta giống như quốc kỳ bay lên, dọc trục xông lên phía trên.

Rầm một tiếng, thiên linh cái của lão tam đập vào trần nhà, nhưng lão tam không quan tâm lắm, hắn ta bắt đầu trượt xuống dưới. Sau khi rơi xuống, lão tam lại bật lên lần nữa, giống như viên cầu đàn hồi, hắn ta bị trói trên cột sắt bật lên trên dưới, liên tục ma sát khiến xích sắt lỏng ra một ít, lão tam nhân cơ hội tránh thoát. Trước tiên không nói tới những chuyện khác, đầu lão tam thực cứng.

Lão tam Quốc Túc tránh thoát khỏi xích sắt xong, lập tức chạy về phía lão nhị Quốc Túc, cũng lấy một quả bom TNT trong kho chứa đồ ra, dán lên bên cạnh lão nhị, lão nhị hoảng sợ.

- Đợi đã, đợi… Đợi một lát.

Bùm!

Ánh lửa dâng lên, xung kích nổ tung khuếch tán, lão tam lập tức tiếp sữa cho lão nhị, trong khói lửa, kiểu tóc của lão nhị hơi ngổn ngang, khói xanh từ đỉnh đầu hắn ta bay lên. Xiềng xích ràng buộc không bị nổ đứt, nhưng rõ ràng lỏng hơn một chút. Ổ khóa này thay vì nói là vật thể, thực ra càng như sinh vật nào đó, lão nhị “thuận lợi” tránh thoát.

Thấy cảnh này, lão đại Quốc Túc run rẩy một cái.

- Lão tam, ngươi nghe ta nói, oa, con mẹ nó đừng dán lên người ta…

Bùm!

Mấy giây sau, lão đại Quốc Túc bước “moonwalk”, lão nhị chạy về phía sau gian phòng, theo sau là lão tam sưng mặt sưng mũi. Trong lòng lão tam oan ức, nhưng lão tam không nói.

Thấy cảnh này, Bố Bố giống như phát hiện trời đất mới, đôi mắt nó long lanh nước nhìn về phía Tô Hiểu, giống như muốn nói: “Chủ nhân, cần trợ giúp không, Bố Bố cũng có năng lực chữa trị.”

Đương nhiên là Tô Hiểu không dùng phương thức kỳ lạ như Quốc Túc, hắn lấy Trảm Long Thiểm trở vào bao ra, ngón cái chống trước, Trảm Long Thiểm ra khỏi vỏ một chút.

Coong!

Ánh đao tung hoành, xiềng xích bị chém thành mấy đoạn, sau khi rơi xuống vặn vẹo như rắn.

Một mặt khiên năng lượng tiêu tan trước người Tô Hiểu, hắn đi về phía sau gian phòng, rời xa những lưỡi dao sắc bén chậm rãi tới gần.
Bạn cần đăng nhập để bình luận