Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 1258: Phá vòng vây

Khi tường khiên xung quanh cách Tô Hiểu chỉ còn 5 mét, mười mấy thanh vũ khí dài đâm từ khe hở tháp thuẫn ra. Theo vòng vây càng ngày càng nhỏ, đương nhiên là binh lính xung quanh Tô Hiểu càng tụ càng dày đặc, hắn đang đợi cơ hội này.

Tô Hiểu nắm chặt chuôi đao Trảm Long Thiểm, trường đao ra khỏi vỏ.

Boong.

Một vòng tròn ánh đao màu lam nhạt khuếch tán ra, sử dụng Hoàn Đoạn là tốt nhất.

Soạt một tiếng, Hoàn Đoạn đảo qua, từng mặt khiên bị chém đứt, tử linh binh sĩ phía sau khiên đương nhiên không thể may mắn thoát khỏi.

Vòng tròn ánh đao màu lam nhạt khuếch tán ra, chỗ vòng tròn ánh đao đi qua, từng tử linh binh sĩ bị chém ngực, máu tươi tản ra, mùi máu tanh gay mũi khuếch tán.

Áo giáp va chạm, khiên va chạm, trong sáu mươi mét xung quanh Tô Hiểu toàn bộ binh sĩ tử linh ngã xuống, tiếng kêu rên chỉ trong nháy mắt truyền khắp chiến trường, cảnh tượng giống như địa ngục xuất hiện.

Tử linh binh sĩ phía sau căn bản không nhìn thấy phía trước xảy ra chuyện gì, nhưng bọn họ nghe thấy được tiếng kêu rên thảm thiết khiến người ta sợ hãi.

Trong máu tươi là Tô Hiểu cầm trường đao, tia sáng màu lục tụ lại trên tay cầm đao của Tô Hiểu, đây là Trảm Long Thiểm hấp thu được lượng lớn sức sống, có thể nhanh chóng chữa trị vết thương của hắn. Bởi vì trên người hắn không có vết thương, cho nên sức sống tinh khiết này tung bay trong không khí.

Từng tia máu tươi phun tung tóe gò má của Tô Hiểu, hắn nhìn xung quanh, nhấc chân dẫm lên thi thể mới, chủ động nhảy vào biển người lao tới.

Tiếng chém giết, tiếng kêu thảm thiết lập tức thành vùng, Tô Hiểu múa đao chém bay một cái đầu, đồng thời nhấc chân đá tử linh binh sĩ bên cạnh.

Rắc một tiếng vang giòn, cú đá của Tô Hiểu đã gãy mảng lớn xương sườn của tử linh binh sĩ kia. Đối phương nhỏ giọng kêu rên một tiếng, càng muốn lao nhanh về phía Tô Hiểu, đáng tiếc chính là cơ thể của hắn ta chậm rãi mất đi sức lực, có hai cái xương sườn gãy đâm vào trái tim hắn ta.

Xì xì, xì xì, xì xì.

Tô Hiểu chém liên tục ba nhát, ba sợi to màu bạc dừng giữa không trung, một tử linh binh sĩ sững sờ tại chỗ, cơ thể của hắn ta thì vỡ nát ra.

Mới chém giết kẻ địch xong, Tô Hiểu lập tức cúi người, một lưỡi hái sáng như tuyết chém qua đỉnh đầu hắn. Từ sau khi có năng lực Trực Cảm, sau lưng cũng không phải là góc chết.

Tô Hiểu thuận tay nắm lưỡi đao to trên đất lên, cũng không thèm nhìn một cái ném về phía sau.

Lưỡi đao rộng trực tiếp xuyên qua yết hầu tử linh binh sĩ kia, hắn ta lùi về sau mấy bước, buông vũ khí trong tay ra, hai tay nắm lấy lưỡi đao kia. Hắn ta vừa mới nắm lấy lưỡi đao, trước mắt lập tức biến thành màu đen. Hình ảnh cuối cùng mà hắn ta nhìn thấy chính là là một nam nhân cầm trường đao trong tay, xung phong giữa đám tử linh binh sĩ. Đối phương đi tới nơi nào, đều có rất nhiều tử linh binh sĩ ngã xuống.

Đâm nhói truyền từ sườn tới, Tô Hiểu bị một mũi tên kim loại không biết từ đâu ra bắn trúng, bản thân ở trong loạn quân, muốn không mất một sợi tóc là nằm mơ.

Rút tên kim loại ở dưới sườn ra, khi Tô Hiểu chém đầu một tử linh binh sĩ, đã đâm tên kim loại trong tay vào yết hầu một binh lính khác.

Hiện giờ Tô Hiểu rất dũng mãnh, binh sĩ dám to gan tiến vào trong vòng 3 mét của hắn sẽ bị hắn một đao chém đứt yết hầu hay chém xuyên tim, nhưng mà cho dù như vậy, tử linh binh sĩ ở xung quanh quá nhiều.

Tô Hiểu giết địch đồng thời hắn phá vòng vây về một phía, đó chính là vị trí của đầm lầy Ám Nguyệt, dựa theo quan sát của Tô Hiểu, hắn muốn chém đầu thống soái của quân địch tạm thời không thể.

Tình hình trước mắt không giống hai quân giao chiến, thống soái của tử linh chỉ cần bố trí kỹ càng trận hình, hắn ta không cần truyền đạt mệnh lệnh khác.

Bởi vậy tên thống soái của tử linh này đổi áo giáp của binh lính bình thường, muốn tìm được hắn ta trong hơn vạn binh lính, còn không bằng thử trực tiếp phá vòng vây đi ra ngoài.

Kế hoạch chém đầu chết từ trong bụng, Tô Hiểu chỉ có thể dựa vào trường đao trong tay và niềm tin giết ra ngoài, mở ra con đường máu.

Máu tươi tung tóe, tay chân tung bay, Tô Hiểu đã quên chém bao nhiêu tử linh binh sĩ, cũng không có tâm trạng đi đếm. Hắn thông qua Sứ Đồ Chi Nhãn phán định phương hướng, phá vòng vây hướng đó.

Rầm!

Một cước của Tô Hiểu đá nát đầu một tử linh binh sĩ, cũng nắm lấy thi thể của đối phương ném về trước.

Thi thể đập ngã một đám tử linh binh sĩ tụ lại, bọn họ vừa định đứng dậy thì có sóng xung kích kéo tới.

Bùm!

Nổ tung vang vọng chiến trường, ánh lửa độc nhất của bom luyện kim tuôn ra, trong ngọn lửa binh sĩ bị thiêu không ngừng hét thảm, bọn họ kéo áo giáp trên người theo bản năng, đáng tiếc thiêu đốt không phải là áo giáp.

Rất nhanh, mười mấy thi thể cháy ngã xuống đất, Tô Hiểu đã biến mất tại chỗ, nhìn dọc theo con đường máu chất đầy thi thể, Tô Hiểu đã giết ra xa hai mươi mét, con đường máu này nhanh chóng bị binh sĩ xung quanh lao tới lấp kín.

Dựa theo lẽ thường, Tô Hiểu giết trong binh triều như vậy, tử linh binh sĩ xung quanh đã sớm bị hắn giết vỡ mật, thậm chí xuất hiện chạy tán loạn quy mô nhỏ.

Nhưng mà tình hình như vậy chưa xuất hiện, trong mắt đám tử linh binh sĩ xung quanh tràn ngập tơ máu, dáng vẻ không chơi chết Tô Hiểu sẽ không bỏ qua. Còn chiến hữu ngã xuống, đây là chết vì đế quốc, hơn nữa Khải Địch đại nhân đã chết.

Khải Địch chết, rõ ràng kích thích đám tử linh binh sĩ. Khải Địch không có nghĩa là người nào đó, càng như là “đồ đằng” của Tử Linh Tộc, có lúc “đồ đằng” này là hư vô, có lúc thì thực sự xuất hiện. Tất cả Khải Địch đều có cuộc sống đơn giản, cả đời không rời khỏi Tí Hộ Chi Thụ, chỉ dẫn bọn họ.

Hiện giờ “đồ đằng” của bọn họ đã chết, theo suy nghĩ của tử linh cấp cao, cái chết của Khải Địch không thoát khỏi liên quan tới Tô Hiểu, mà đến chỗ binh sĩ này thì thành Tô Hiểu hại chết Khải Địch.

Tô Hiểu là người giết “đồ đằng sống”, những binh sĩ này ước gì có thể ăn tươi nuốt sống Tô Hiểu, căn bản không thể chạy tán loạn.

Tô Hiểu phá vòng vây lao về trước, nhìn như hắn một đao chém giết một vùng tử linh binh sĩ, nhưng mà những binh sĩ này không phải đội tinh nhuệ của Tử Linh Tộc. Nếu như bị đội tinh nhuệ vây quét, Tô Hiểu có thể giết ra khỏi trùng vây hay không còn là ẩn số.

Máu tươi tung tóe, trường đao kêu giòn, Tô Hiểu mạnh mẽ mở ra con đường máu từ trong đại quân tử linh, giống y như sát thần phụ thể.

Chỗ biên giới chiến trường, một “tử linh binh sĩ” đứng trên đồi cao, nhìn kỹ sẽ phát hiện hắn ta chính là thống soái của đội tử linh này.

Thống soái này bàn giao mấy câu với binh sĩ bên cạnh, hắn ta ý thức được Tô Hiểu như vậy khó mà giết được, viện quân còn cần thời gian chạy tới. Nếu như tiếp tục như thế, Tô Hiểu thực sự có thể giết ra khỏi trùng vây, hắn thực sự quá khỏe, tử linh binh sĩ đã không phải từng người chết mà là từng mảng ngã xuống.

Bởi vậy thống lĩnh quyết định, phái kỵ binh ngăn chặn con đường Tô Hiểu phá vòng vây, cũng tiến hành tấn công ngược Tô Hiểu. Một khi bị kỵ binh quấn lấy, Tô Hiểu không dễ thoát thân như vậy.

Thống soái vừa mới hạ lệnh, cách mấy trăm mét có đôi mắt nhìn về phía hắn ta.

Ở giữa chiến trường, Tô Hiểu bóp gãy yết hầu của một tử linh binh sĩ, hắn có thu hoạch ngoài ý muốn, chính là tìm được thống soái của đội tử linh này.

Trong sóng triều tử linh, Tô Hiểu chém liên tục mấy đao, mảng rộng giọt máu bắn tung tóe xung quanh hắn, chém giết mấy tử linh binh sĩ đồng thời hắn thả người nhảy lên.

Một tiếng rầm truyền ra, mặt đất dưới chân Tô Hiểu vỡ nát, hắn nhảy lên cao tận mười mấy mét. Với cơ thể hắn hiện giờ, chuyện như vậy quá đơn giản, về phần tại sao không nhảy cao hơn, là vì dễ bị binh sĩ viễn trình của phe địch bắn thành cái sàng.

Tịch Diệt Công Tước xuất hiện trong tay Tô Hiểu, hắn chỉ có một lát như vậy, lĩnh vực của công tước mở ra, ống ngắm bên trong thân súng Tịch Diệt Công Tước ló ra.

Kéo chốt súng, đồng thời Tô Hiểu dán sát đầu vào ống ngắm, đầu chữ thập nhắm ngay tử linh thống soái phía xa.

Súng này có thể không trúng mục tiêu, Tô Hiểu chỉ nắm chắc ba phần mười, hơn nữa cơ hội chỉ có một. Nếu hắn còn dám nhảy lên, bộ đội tử linh không kích không phải là ngồi không.

Ngón trỏ của Tô Hiểu kéo cò súng, lực đàn hồi của Tịch Diệt Công Tước đẩy hắn bay ra ngoài. Trước khi bị đẩy bay ra ngoài, Tô Hiểu thông qua ống ngắm nhìn thấy một đám mưa máu nổ tung, nửa người trên của tử linh thống soái bị nổ nát.

Thịt nát tung tóe, mấy binh sĩ bên cạnh tử linh thống soái đứng ngây ra tại chỗ.

Khi Tô Hiểu rơi xuống đất, hắn đã cất Tịch Diệt Công Tước, lần này mục đích của hắn chỉ có một, chính là phá vòng vây ra ngoài, hay là giết ra ngoài hoặc chết ở đây.

Một tiếng sau, Tô Hiểu ngồi trên một bộ xác ngựa, máu tươi nhỏ từ cuối sợi tóc của hắn xuống.

Năm phút trước Tô Hiểu thành công phá vòng vây, đội kỵ binh truy kích phía sau cũng bị hắn xử lý, nhưng hắn không vui nổi.

Tuy phá vòng vây thành công, nhưng đây là quân tử linh đầu tiên phát hiện hành tung của Tô Hiểu, nếu như lần đầu bị bao vây đều không giết ra được, vậy Tô Hiểu nên cân nhắc tìm nơi phong cảnh tươi đẹp chôn mình.

Tình hình hiện giờ chính là Tử Linh Tộc đã xây dựng vòng vây càng khổng lồ, lúc trước Tô Hiểu phá vòng vây tiêu hao quá nhiều thời gian, nếu không đoán sai mà nói, mảng rộng khu vực xung quanh đã bị đội tử linh vây quanh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận