Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 363: Thời Khắc Thu Hoạch

Vị trí bản đảo, Phong Nãi quấn đầy băng vải trên người ngồi trước một bức tường rách nát, tay cầm một mảnh nhỏ của bản thiết kế Minh Vương.

- Chỉ có như vậy, nếu không nằm ngoài dự liệu, chẳng mấy chốc đám Quốc Túc sẽ bị đánh đuổi hoặc chết trận, súng lục, lần này hai chúng ta đều thất bại rồi.

Phong Nãi nhìn nam tử súng lục cách đó không xa, nam tử súng lục ngậm xì gà trong miệng, đang lau chùi khẩu súng lục trong tay.

- Ta không thất bại, chỉ là trạng thái không được tốt, tạm thời lùi lại mà thôi.

Nam tử súng lục cũng tranh được mảnh nhỏ của bản thiết kế Minh Vương, chuyện này rất đơn giản đối với hắn ta.

- Ồ… Bàng quang đều bị đâm thủng…

Nghe thấy lời Phong Nãi nói, nam tử súng lục lắc đầu, tuy chuyện này hơi mất mặt, nhưng sự thực đúng là như vậy, hắn ta không ngụy biện.

- Nếu liều mạng hoàn toàn, phần thắng là năm năm.

Phong Nãi gật đầu, nam tử súng lục thật sự có thực lực này.

- Lúc trước giao đấu ngươi không dùng chiêu kia à?

- Không… Không dùng.

Nam tử súng lục cười xán lạn, không phải hắn ta không dùng, vốn là không có cơ hội dùng, không có giá trị pháp lực sao hắn ta mở đại chiêu.

- Gia hỏa này từ đâu ra thế, lúc trước chưa từng nghe nói tới.

Phong Nãi lấy túi bánh bích quy gấu mèo ra, nhai răng rắc, răng rắc.

- Cho dù có chút không cam tâm, nhưng Tower of Justice đã thuộc về hắn ta.

Thu hoạch lần này của nam tử súng lục không nhỏ, hắn ta đã thỏa mãn.

Tiếng bước chân dồn dập truyền tới, là đám Quốc Túc sưng mặt sưng mũi.

- Không ngoài dự đoán, ba tên đùa bức này cũng bị đánh đuổi.

Phong Nãi và nam tử súng lục gặp mặt không khai chiến, đây là chuyện hiếm có, hai người thường nhìn nhau là khó chịu.

- Hai vị cũng ở đây à, không quấy rầy nữa.

Đám Quốc Túc thay đổi phương hướng, không còn tác phong đê tiện như bình thường.

Trong ba bọn họ có hai người giá trị pháp lực dưới 10%, không thể tiếp sữa cho nhau, vốn không buông thả được.

- Quốc Túc.

Nam tử súng lục kêu lên, đám Quốc Túc dừng bước.

- Đi kiếm thứ này, có thể miễn trừng phạt.

Sắc mặt lão đại Quốc Túc vui vẻ, trong mắt tràn đầy cảm kích.

- Không cần cảm ơn ta, đây là ta trả ân tình giúp Cô Lỗ.

Nam tử súng lục không nhìn đám Quốc Túc, hắn ta đang đợi thế giới diễn sinh kết thúc.

- Đã biết, gần đây thế nào?

- Vẫn như cũ, thích giết người, thích ăn kẹo.

Lão đại Quốc Túc gật đầu, sau đó thở dài rời đi.

- Nam tử súng lục, hai bên chúng ta hợp tác nhé?

Đông Tuyết ở bên cạnh Phong Nãi mở miệng.

- Không thể.

- Không thể.

Nam tử súng lục và Phong Nãi cùng mở miệng, hai người gặp mặt không đấu võ đã là kỳ tích, hợp tác hoàn toàn là sống trong mơ.

- Chuyện đó… Được rồi, cứ từ bỏ Tower of Justice như vậy à?

Đông Tuyết có chút không cam tâm, nam tử súng lục đứng dậy rời đi, hắn ta chuẩn bị mò ưu đãi cuối cùng.

- Giao đấu với tên kia… Muốn giết hắn ta rất khó, hắn ta muốn giết ta cũng không dễ dàng, trả giá nhiều hơn báo lại.

Phong Nãi tiếp tục ăn bánh bích quy, Đông Tuyết ngẩng đầu nhìn về phía Tower of Justice.

Bên trong Tower of Justice, Tô Hiểu ra khỏi phòng, ngay vừa rồi, Zoro đã phân ra thắng bại, Jabra của CP9 thất bại.

Đi vào gian phòng lúc trước, lọt vào tầm mắt là Jabra nằm trên đất, Jabra đã mất đi ý thức.

Tô Hiểu chậm rãi tiến lên, vẻ mặt nhìn như ung dung, thực tế đã nắm chặt Trảm Long Thiểm.

Bỗng nhiên Tô Hiểu trầm eo bước đi, tung toàn lực Trảm Long Thiểm trong tay ra.

Xì xì.

Trảm Long Thiểm đi vào yết hầu Jabra, cắm trên mặt đất, hai mắt Jabra trợn to, vừa rồi lão ta đã tỉnh táo, muốn đánh lén Tô Hiểu.

Cơ thể ưỡn một cái, Jabra nằm ngay đơ.

[Liệp Sát Giả giết chết Jabra.]

[Jabra là nhân vật then chốt của nội dung vở kịch, nhận được 5.7% Thế Giới Chi Nguyên, hiện nhận được tổng cộng 21.3% Thế Giới Chi Nguyên.]

[Liệp Sát Giả nhận được rương báu (màu lam).]

Cất rương báu của Jabra ra, Tô Hiểu không tiếp tục đi lên trên Tower of Justice, mà xoay người chạy nhanh xuống dưới lầu.

Còn 18 phút nữa là hoàn thành nhiệm vụ, mà cách thời hạn nhiệm vụ lớn nhất còn thừa 23 tiếng.

Tô Hiểu muốn xác nhận một chuyện, đó chính là kết thúc quyết chiến, hắn có thể rời khỏi đảo Tư Pháp hay không, chuyện này rất then chốt.

Nhanh chóng rời khỏi Tower of Justice, hắn không đến chiến trường chỗ Luffy và Lucci, đó không phải là chỗ tốt, huống chi nếu ý tưởng của hắn thành công, hắn có thể nhận được càng nhiều tiền lời hơn.

Tô Hiểu không rời đi từ cửa chính Tower of Justice, mà vòng ở mặt bên, dùng giới đoạn tuyến đến bản đảo, hắn tiếp tục tiến lên, mãi đến khi tới bờ biển tiền đảo mới dừng lại, nơi này hầu như là tít ngoài rìa chiến trường.

Bùm, bùm, bùm…

Tiếng đạn pháp vang lên không ngừng ở đảo Tư Pháp, hẳn là Spandam truyền đạt Buster Call.

Năm chiếc quân hạm cùng bắn pháo vào đảo Tư Pháp, lửa đạn rửa sạch, ba tòa đảo nổ vang không ngừng.

Đứng ở bên bờ biển, Tô Hiểu im lặng đợi.

[Bảo vệ bản thiết kế Minh Vương thành công, nhiệm vụ chính: Quyết chiến ở đảo Tư Pháp (đã hoàn thành).]

[Thông báo: Quyết chiến đã kết thúc, phe thắng là băng hải tặc Mũ Rơm, Khế Ước Giả ở trận doanh băng hải tặc Mũ Rơm nhận được 3% Thế Giới Chi Nguyên.]

Tất cả Khế Ước Giả thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng quyết chiến cũng kết thúc, Khế Ước Giả có bản thiết kế bắt đầu hoàn thành nhiệm vụ, đợi trở về Luân Hồi Nhạc Viên.

Nhiệm vụ trở về lần này rất đơn giản, chỉ cần rời khỏi phạm vi đảo Tư Pháp là được.

Số lượng Khế Ước Giả trong thế giới diễn sinh không ngừng giảm đi, Phong Nãi và nam tử súng lục đều chọn rời đi, đảo Tư Pháp chịu lửa đạn tấn công, nếu như bị lửa đạn dày đặc bùng nổ, bọn họ cũng có khả năng chết.

Không phải tất cả Khế Ước Giả đều trở về, có một số Khế Ước Giả đợi nhiệm vụ thất bại phát hiện tình huống không đúng, nhiệm vụ chính của bọn họ không thất bại, nói cách khác, “Khế Ước Giả” nhận được bản thiết kế Minh Vương không lựa chọn hoàn thành nhiệm vụ.

Bọn họ còn cơ hội cướp đoạt bản thiết kế, nhưng bọn họ không cần cơ hội này, Khế Ước Giả có thể đánh đuổi Phong Nãi và nam tử súng lục không phải dễ trêu.

Lúc Luân Hồi Nhạc Viên tuyên bố băng hải tặc Mũ Rơm thắng lợi, hạn chế quyết chiến biến mất, Khế Ước Giả có thể rời khỏi đảo Tư Pháp.

Trong lòng Tô Hiểu mừng rỡ, thành công, cho đến bây giờ, mọi chuyện tiến triển theo tưởng tượng của hắn.

Ngồi lên một chiếc thuyền nhỏ bên bờ, chính là thuyền máy Tô Hiểu lái tới.

Bố Bố ngồi ở vị trí bên cạnh người lái, còn đeo kính mát kia.

Gió biển ấm áp thổi qua, bầu trời cách xa vạn dặm không có mây.

Tô Hiểu khởi động thuyền máy, thuyền máy quay đầu bọt nước văng tung tóe, sau khi xác nhận vị trí, hắn bắt đầu dùng hết tốc lực rời đi.

Hai tiếng sau, một tòa đảo quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt của hắn, Water Seven.

Để thuyền lên bờ, Tô Hiểu mặc áo bào màu đen, rồi chạy nhanh về phía một nhà dân ở Water Seven.

Đi tới nhà dân đã mua lại từ lâu, Tô Hiểu rót một cốc nước, uống ừng ực hết sạch, sau đó cởi áo bào đen nằm lên trên ghế, đến thời gian thu hoạch rồi.

Lấy một cái Denden Mushi ra, Tô Hiểu ấn Denden Mushi.

“Puru, puru, puru.” Một lát sau mới có người nhận điện thoại trùng.

- Đây là nhật báo Đông Hải, xin hỏi…

- Ta là Byakuya.

Nghe thấy cái tên Byakuya, trong điện thoại im lặng một lát

- Byaku… Ya.

Lặp lại tên Byakuya lần nữa, bên trong Denden Mushi truyền tới tiếng nghiến răng nghiến lợi.

- Bảo thủ trưởng của các ngươi tới nói chuyện với ta.

Tô Hiểu không muốn phí lời với những đặc vụ thông thường, yêu cầu của hắn đối phương không có quyền quyết định.

- Tên phản bội này, thế giới chính phủ sẽ truy sát ngươi đến chân trời góc biển…

- Đừng nói những lời uy hiếp không có nghĩa này làm gì, đi tìm thủ trưởng của các ngươi đến đây.

Bên trong Denden Mushi truyền ra tiếng cười mỉa.

- Ngươi nghĩ mình còn là người của đội nghiên cứu khoa học à? Bây giờ ngươi là tội phạm treo thưởng, tiền thưởng đã định ra rồi, 300 triệu Belly.
Bạn cần đăng nhập để bình luận