Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 120: Diệt Pháp

Trong một hành lang tối tăm, đám người bước nhanh theo sau một ông lão.

- Đều tỉnh táo lại cho ta, Trầm Thuẫn, lau khô máu trên người ngươi cho ta.

Hàn Ngư liếc nhìn chiến sĩ dùng khiên trong đội ngũ, tên này là lão ta dốc lòng bồi dưỡng, không giống với những người khác trong nhớm mạo hiểm, Trầm Thuẫn có thiên phú phòng ngự, rất có giá trị bồi dưỡng.

Trong một lần ở thế giới diễn sinh, Hàn Ngư cứu Trầm Thuẫn một tên, cho nên tên này rất trung thành với Hàn Ngư, là tâm phúc của Hàn Ngư.

- Hiếm khi Takatsuki Sen triệu tập chúng ta, có khả năng sắp chiến đấu quy mô lớn với CCG, dự tính thời gian, hẳn là Takatsuki Sen đã bại lộ vị trí của cha nàng, CCG sắp bao vây tấn công cửa hàng trưởng, chúng ta phải nắm lấy cơ hội lần này.

- Khế Ước Giả đối phương quá mạnh, chúng ta phải mượn sức mạnh của Ghoul, quyết chiến một trận sinh tử với hắn ta.

Sau khi Hàn Ngư lên tiếng, đám Khế Ước Giả ở phía sau nịnh nọt liên tục, giống như Hàn Ngư thành một người lãnh đạo vĩ đại, còn chuyện Hàn Ngư bóc lột bọn họ, bọn họ đều “mất trí nhớ tạm thời”.

- Lão đại, gần đây Hỏa Bạo không đúng lắm, tập hợp lần này tên đó cũng không tham dự, ta sợ…

Trầm Thuẫn cúi người nói nhỏ bên tai Hàn Ngư.

Hàn Ngư híp mắt, khí lạnh tỏa từ người ra, ra hiệu cho Trầm Thuẫn.

Trong đội ngũ còn có người của Hỏa Bạo, lúc này thảo luận về Hỏa Bạo có chút không thích hợp, nếu như truyền tới tai Hỏa Bạo, có khả năng hai bên sẽ xảy ra mâu thuẫn.

- Hỏa Bạo có nói với ta rồi, gần đây hắn ta nhận được nhiệm vụ trận doanh, hẳn là đi làm nhiệm vụ trận doanh rồi, đúng là may mắn, không biết Aogiri Tree giấu chỗ tốt ở đâu, chỉ có thể chúc Hỏa Bạo huynh thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ.

Hàn Ngư nói khách sáo, ít nhất những câu này truyền vào tai Hỏa Bạo không có gì không thích hợp.

Khi Hàn Ngư đang nói chuyện, lão ta dẫn rất nhiều Khế Ước Giả đi tới một căn phòng rách nát.

Xung quanh gian phòng lọt gió, trên mặt đất đầy kính vỡ.

- Chuyện đó…

Hi Lạc Lạc đứng cuối đội ngũ giơ bàn tay trắng nõn lên, giống như muốn nói gì đó, xem ra tiểu loli này bị bắt nạt không ít, nói chuyện còn phải giơ tay.

- Hả? Làm sao.

Hàn Ngư nghiêng đầu, gần đây bên CCG vô cùng yên bình, cho nên nhiệm vụ chính (2) của Hi Lạc Lạc đã hoàn thành.

- Hàn Ngư đại nhân, ta cảm thấy có gì không đúng lắm, nơi này rất yên tĩnh, còn không có người của Aogiri Tree.

Hi Lạc Lạc vừa nói như vậy, Hàn Ngư cũng cảm thấy có gì không đúng lắm.

Gió đêm thấu xương thổi vào qua cửa sổ, bên trong Aogiri Tree yên tĩnh một cách dị thường.

- Có khả năng Takatsuki Sen muốn bí mật bàn bạc với chúng ta, lúc trước nàng nói… Kẻ nào!

Bỗng nhiên hai mắt Hàn Ngư trợn trừng, nhìn vách tường có cái động ở gian ở bên cạnh, bên trong cái động đen xì, Hàn Ngư là pháp sư, năng lực cảm nhận không kém.

- Một, hai, ba… Hình như thiếu mất một người, xem ra ngươi triệu tập, bọn họ cũng không hoàn toàn nghe theo.

Tô Hiểu đi từ trong cái động đen ra, cầm Trảm Long Thiểm trong tay, ánh trăng chiếu lên người hắn, Trảm Long Thiểm cũng lóe lên sắc bén.

- Sao ngươi lại ở đây?

Nhìn thấy Tô Hiểu, trong chớp mắt lưng Hàn Ngư chảy đầy mồ hôi lạnh, lão ta nghĩ tới một tình huống vô cùng đáng sợ.

- Chuyện này không liên quan tới ta, có một gia hỏa đang thi hành mệnh lệnh của Tatara, cách cứ điểm rất xa, đều triệu tập hết người tới giúp ngươi rồi, lúc trước chúng ta đã nói với nhau, tuy những người này không rõ lai lịch, nhưng dù thế nào cũng là “thuộc hạ” của ta, ta sẽ không ra tay.

Takatsuki Sen cũng đi từ trong tối ra, đứng đối diện Tô Hiểu.

Takatsuki Sen không quấn băng vải đầy người, CCG đã biết rõ diện mạo của nàng, không cần phải che giấu thân phận làm gì.

Lại một bóng người đi từ trong tối ra, là Arima Kisho.

Arima Kisho im lặng nhìn rất nhiều Khế Ước Giả, lúc trước hắn từng hứa sẽ ra tay, Narukami đã xuất hiện trong tay hắn ta.

- Cha sứ giáo dục chúng ta, không nên sát sinh, nhưng trong tình huống đặc biệt, cha sứ cũng sẽ tha thứ cho cha sứ thôi, ha ha.

Cha sứ cũng đi từ trong bóng tối ra.

- Byakuya tiên sinh, những người này nhìn không giống kẻ ác, còn cả cô gái kia nữa, giết chết thì hơi quá đáng.

Tuy Kirishima Atara xuất hiện, nhưng lão ta không ra tay, đứng ra chỉ bày tỏ thái độ, còn những lời lão ta nói, Tô Hiểu trực tiếp coi như không có.

Có nhiệm vụ chính (3) ở đây, hắn không giết Khế Ước Giả, Khế Ước Giả phe địch cũng sẽ giết hắn, ra tay trước mới là vương.

- Chuyện này không thể nào, tuyệt đối không thể.

Hàn Ngư từ trước đến giờ vẫn luôn lạnh nhạt lúc này lại thất thố, môi run rẩy lùi về sau hai bước.

- Nếu mình không phản kháng, hẳn là sẽ không chết, hu hu…

Trong mắt Hi Lạc Lạc lóe lên lệ quang, phịch một tiếng ngồi dưới đất, nàng là Chức Công Giả, sức chiến đấu rất yếu, trước mặt những quái vật này, phản kháng hay không phản kháng chẳng khác gì nhau.

Đám Khế Ước Giả bị năm người vây quanh cảm thấy tuyệt vọng, trong năm người này ngoại trừ Tô Hiểu ra, những người khác đều là nhân vật mạnh trong nguyên tác, ở trong mắt bọn họ là đại boss.

Còn Tô Hiểu, có thể một mình chiến đấu với quái vật đại boss.

Bọn họ bị bốn đại boss, cùng một tên “Khế Ước Giả” mạnh đến biến thái vây quanh, cảm giác này chỉ có thể dùng sảng khoái đến méo mó để hình dung.

Cảm giác này giống như một tên Ghoul cấp B, bị mười tên thanh tra cấp đặc biệt vây quanh.

- Takatsuki Sen, xxx ngươi.

Khuôn mặt Hàn Ngư vặn vẹo, đã hỏi thăm “thân thiết” tổ tông của Takatsuki Sen rồi.

- Bỗng nhiên ta lại muốn giết người ở đây.

Bị Hàn Ngư “hỏi thăm” như vậy, sắc mặt Takatsuki Sen khó coi, mắt đỏ của Ghoul xuất hiện.

Lúc này Hàn Ngư đã không quan tâm Takatsuki Sen có ra tay hay không, không thể nghi ngờ có thể phát tiết lửa giận trong lòng là chuyện rất vui vẻ, tổ hợp Tô Hiểu + Arima Kisho + cha sứ đã khiến bọn họ chạy đằng trời.

Huống chi có đám lớn Ghoul mặc áo bào đỏ ở xung quanh, đó là Ghoul bình thường của Aogiri Tree.

Loại tình cảnh này đối với Khế Ước Giả ở trận doanh Ghoul mà nói, đã là đường cùng rồi, dựa vào vận khí cũng không thể trở mình.

- Một người cũng không tha, ra tay.

Sau khi Tô Hiểu lên tiếng, ở đây ngoại trừ Kirishima Atara ra, những người khác đều xông về phía Khế Ước Giả ở trận doanh Ghoul.

- Sương Đống Tân Tinh!

Hàn Ngư giơ cao quyền trượng, gào thét sử dụng đại chiêu của lão ta.

“Bùm.”

Một đạo vầng sáng màu xanh lam khuếch tán ra, trong chớp mắt đã lan tràn tới chỗ đám Tô Hiểu.

Răng rắc…

Trên người Tô Hiểu tràn ngập một tầng băng vụn, hơi lạnh tỏa từ người hắn ra.

[Ngươi chịu công kích “Sương Đống Tân Tinh”, vì “Sương Đống Tân Tinh” là năng lực thuộc loại pháp thuật, năng lực bị động “Thể Chất Tuyệt Ma” của ngươi phát động, miễn dịch 40% thương tổn công kích pháp thuật lần này.]

[Ngươi chịu “Sương Đống Tân Tinh” có tác dụng giám tốc độ, tác dụng giảm tốc độ kéo dài 5 giây.]

Không thể không nói, đòn đánh này của Hàn Ngư rất mạnh, không chỉ uy lực phạm vi lớn, còn có tác dụng giảm tốc độ.

Thuộc tính thể lực của Tô Hiểu chỉ có 10 điểm, đồng thời dưới miễn thương của “Thể Chất Tuyệt Ma”, thương tổn hắn phải chịu không cao.

Bỗng nhiên toàn thân phát lực, băng vụn trên người văng ra, hồ quang màu xanh bao trùm mặt ngoài của Trảm Long Thiểm, Tô Hiểu bước nhanh về phía Hàn Ngư.

Chắc chắn Hàn Ngư là pháp sư hệ “băng”, lúc này hắn muốn thử nghiệm đối chiến với pháp sư, để xem “Diệt Pháp Chi Ảnh” có gì đặc biệt.

Nhìn Tô Hiểu xông nhanh tới, Hàn Ngư nghiến chặt răng, trên quyền trượng hội tụ một đám năng lượng, lão ta vung quyền trượng lên, năng lượng hình quả cầu to bằng nắm tay nhanh chóng bay về phía Tô Hiểu.

Tô Hiểu đang chạy băng băng trên đường nghiêng người né tránh đòn này.

- Băng Xúc Tu.

Quyền trượng trong tay Hàn Ngư chỉ về phía Tô Hiểu, lúc này Hàn Ngư không có ý định chạy trốn, lão ta chỉ muốn giết Tô Hiểu, kéo một cái đệm lưng.

Một luồng hơi lạnh truyền từ dưới chân tới, bước chân của Tô Hiểu dừng lại.

“Ken két…”

Mấy Băng Xúc Tu sinh ra từ dưới chân, giống như dây leo quấn lấy chân Tô Hiểu.

Cầm ngược Trảm Long Thiểm, Tô Hiểu dùng chuôi đao đập mạnh lên trên Băng Xúc Tu.

Răng rắc một tiếng, Băng Xúc Tu bị phá nát, Tô Hiểu có 15 điểm sức mạnh, băng Xúc Tu không chịu nổi hắn đập mạnh.

- Băng Tâm Tiễn.

Trước mặt Hàn Ngư hình thành một băng tiễn trong suốt óng ánh, người này giống như hỏa pháo pháp thuật, mở ra từng kỹ năng.

Băng tiễn bay tới với tốc độ không chậm, nếu Tô Hiểu không tránh thoát khỏi khống chế, chắc chắn sẽ bị trúng tên.

- Đây là pháp sư sao, chẳng trách có địa vị cao như thế, thú vị.

Đồng tử Tô Hiểu thu nhỏ lại, thị giác siêu cường nắm lấy quỹ tích bay của băng tiễn, dùng một đao chém nát băng tiễn này, bông tuyết văng tung tóe, nhìn vô cùng rực rỡ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận