Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 1215: Mê hoặc

Trong đình viện, Tô Hiểu liếc mắt ra hiệu với Bố Bố và A Mỗ, một chó một trâu nhanh chóng lý giải ý của Tô Hiểu.

Tô Hiểu nắm lấy đầu của Dunk Nico trong tay, chậm rãi đi về trước, mục tiêu là tên tử linh cầm đoản đao lưỡi rộng trong tay.

Tên tử linh này đã bị khiên phản kích đánh thành cái sàng, cũng mất đi tiếng động, nhìn dáng vẻ như đã chết trận, nhưng Tô Hiểu không nhận được nhắc nhở đã chết.

Dường như nhận ra được thế vây kín của Tô Hiểu, Bố Bố, A Mỗ, tên tử linh nằm trên đất mở mắt.

“Khụ khụ khụ…”

Tên tử linh này ho ra mấy ngụm máu to, hắn ta giãy dụa muốn đứng dậy, nhưng A Mỗ cách hắn ta gần nhất thả người nhảy lên, làm ra tư thế Thiên Cân Trụy trong không trung.

Rầm!

A Mỗ đặt mông ngồi lên người tên tử linh, tiếng xương cốt gãy vang giòn truyền đến, đôi mắt tên tử linh kia mở to ngất đi.

Tô Hiểu bước nhanh về phía trước, dùng Sứ Đồ Chi Nhãn kiểm tra tổng thể tên tử linh này, xác nhận tên tử linh này đã hôn mê, đồng thời Tô Hiểu biết được đối phương tên là Sajia.

Nếu là tình huống trước đây, Tô Hiểu sẽ một đao chém cổ họng của đối phương, nhưng mà thế cuộc trước mắt không thể làm như vậy.

Tô Hiểu còn có nhiệm vụ chi nhánh ẩn trong người, nếu trong vòng ba ngày không tìm thấy hung thủ đứng sau màn sát hại tiểu công chúa, không chỉ vị trí Thiết Chi Thủ khó giữ được, hắn cũng không có cách nào tiếp tục ở lại vương đô.

Bởi vậy mỗi tên người sống của Tử Linh Tộc đều rất quan trọng, chỉ cần có thể cạy miệng bọn họ, nhiệm vụ ẩn kia sẽ nhanh chóng hoàn thành.

Tô Hiểu ra hiệu cho A Mỗ thu dọn đình viện, giam tên tử linh hôn mê lại.

Cầm đầu người trong tay ném cho Bố Bố, Tô Hiểu nhặt một cái tay cụt trên đất lên, đây là tay của Dunk Nico bị hắn chém đứt lúc trước.

Phủi bụi trên người, Tô Hiểu nhấc chân đi về phía phòng thẩm vấn dưới lòng đất.



Két một tiếng, cửa sắt loang lổ rỉ sét trong phòng thẩm vấn dưới lòng đất bị đẩy ra.

Trên giá kim loại hình chữ X, em gái tử linh Yieru cúi thấp đầu, nghe thấy tiếng mở cửa, nàng ngẩng đầu nhìn, trái lại lại cúi đầu.

Lạch cạch.

Một cẳng tay bị ném tới trước người Yieru, cẳng tay này mới được chém xuống, chỗ mặt cắt còn có máu tươi chảy ra.

Nhìn thấy cẳng tay này, Yieru bĩu môi, thủ đoạn đe dọa của kẻ địch rất “ấu trĩ”, Yieru này từng tự tay giết 99 kẻ địch, một cánh tay mà thôi…

Tư duy trong đầu Yieru đột nhiên gián đoạn, bởi vì nàng để ý đặc điểm đặc biệt trên cẳng tay kia.

Ở lòng bàn tay cẳng tay này, có dấu chữ thập rất dễ thấy, vết tích này màu xanh, nhìn rất giống hình xăm, trên thực tế đây là thương tích do thứ gì đó trong đầm lầy Ám Nguyệt đâm ra, mới xuất hiện vết tích đặc biệt.

Nhìn thấy vết sẹo này, một gương mặt hiện lên trong đầu Yieru, con mắt của nàng chậm rãi trợn to, bắt đầu cẩn thận quan sát tay cụt kia, không buông tha bất cứ tình tiết gì.

Mười mấy giây sau, Yieru xác định được chủ nhân của cánh tay này, nước mắt từ trong mắt nàng chảy ra.

“Sư…”

Môi Yieru run rẩy, giọt nước mắt lăn từ trong mắt nàng ra.

“Khoan hãy khóc tang, Dunk Nico còn chưa chết, cánh tay này là quà ra mắt.”

Tô Hiểu kéo một cái ghế, hắn ngồi trước người Yieru, Yieru ngẩng đầu lên, đôi mắt mông lung nước mắt nhìn chằm chằm Tô Hiểu.

“Ngươi… Đã làm gì hắn!”

Yieru ra sức giãy dụa, nhưng mà sức mạnh của nàng căn bản không thể tránh thoát khỏi ràng buộc của giá kim loại hình chữ X.

“Hắn đến cứu ngươi, kết quả đã rõ.”

Tô Hiểu rút một nén hương ra đốt.

“Thực ra các ngươi sống hay chết, ta đều không để ý, lão sư tử kia hạ mệnh lệnh bắt buộc, tìm ra được hung thủ giết chết tiểu công chúa, hay là ba ngày sau ta bị cách chức Thiết Chi Thủ, hai chọn một.

Bây giờ ta nói, ngươi nghe, ngươi nói nhảm một câu, ta sẽ phái người phá một “linh kiện” trên người Dunk Nico.

Đương nhiên là Tô Hiểu đang lừa Yieru, cho dù là cá nhân hay theo thế lực, hai bên đều là đối địch. Lúc trước Yieru muốn giết Tô Hiểu, mà sư phụ nàng Dunk Nico cũng có ý nghĩ như vậy.

Nếu hôm nay bại là Tô Hiểu, người tiếp nhận thẩm vấn chính là Tô Hiểu, Tử Linh Tộc sẽ nghĩ đủ biện pháp đạt được tình báo bí mật của vương quốc từ miệng hắn, đến lúc đó linh kiện bị chém xuống không phải Bố Bố là A Mỗ.

Nhưng Tô Hiểu thắng, đây là quyền lợi của người thắng, ở trong thế giới hoang man này, thực lực mạnh mẽ là đạo lý.

Câu này của Tô Hiểu cho thấy rõ hiệu quả, Yieru không lên tiếng nữa, chỉ nhìn chằm chằm Tô Hiểu.

“Đầu tiên là ngươi phải thấy rõ thế cuộc trước mắt, là ta bắt được ngươi và Dunk Nico, không phải vương tộc, trong này có khác biệt về mặt bản chất.”

Trên mặt Tô Hiểu là nụ cười nhã nhặn, ra hiệu bây giờ Yieru có thể mở miệng.

“Khác nhau ở chỗ nào, các ngươi đều là nhân loại.”

“Không, có khác biệt rất lớn, nếu là vương tộc bắt được các ngươi, các ngươi chắc chắn phải chết, chuyện này liên quan đến quyền lợi và lập trường. Phía bên ta thì khác, ta chỉ muốn biết một chuyện, chính là ai đứng phía sau chuẩn bị chuyện này, hay là nói hung phạm sát hại tiểu công chúa là ai, đây là chuyện ta cần điều tra. Còn sống chết của các ngươi, phủ đệ của Thiết Chi Thủ không giống ngục giam của vương quốc, các ngươi có cơ hội ‘vượt ngục’ rời đi.

Nói rõ, chính là ngươi nói ra ai đứng phía sau chuẩn bị kế hoạch, mà ta tha cho các ngươi rời đi. Đừng cho rằng chuyện này rất hoang đường, so với vị trí Thiết Chi Thủ, ta căn bản không để ý tới sống chết của ba tên Tử Linh Tộc.

Hay là nói, các ngươi bị thủ đoạn của ta uy hiếp, ta tha cho các ngươi rời đi tuyệt đối không thể công khai với bên ngoài. Các ngươi bán đi người đứng phía sau chuẩn bị, cũng không thể công khai, so với lưỡng bại câu thương, ta càng nghiêng về nắm được nhược điểm của nhau.

Kế hoạch các ngươi ám sát lão sư tử kia đã thất bại, người đứng phía sau khó tránh khỏi trách nhiệm. Thay vì để hắn trở lại đầm lầy Ám Nguyệt tiếp nhận thẩm phán của Tử Linh Tộc, không ngại giao hắn cho ta, đây là cơ hội có thể đổi lấy mạng của ngươi và sư phụ ngươi.”

Tô Hiểu đứng dậy đi tới trước người Yieru, nắm lấy mặt đối phương.

“Ngươi còn thời gian tốt đẹp đợi ngươi phung phí, yên tâm lớn mật nói ra, không ai sẽ biết là ngươi tiết lộ bí mật. Sau đó ta sẽ để ngươi ‘cứu đi’ Dunk Nico, ngay cả hắn cũng không biết ngươi nói gì với ta.”

Nụ cười trên mặt Tô Hiểu càng ngày càng ôn hòa, hơi thở của Yieru dần gấp gáp hơn.

“Nhân loại, ta sẽ không tin tưởng ngươi, cho dù chết ta cũng không bán đi tộc nhân.”

Hai tay Yieru chộp lấy Tô Hiểu, tay Tô Hiểu nắm gò má Yieru phát lực.

“Có tin hay không, ta kéo cả mặt ngươi xuống, dựa theo thẩm mỹ quan của Tử Linh Tộc các ngươi. Không, dựa theo thẩm mỹ quan của nhân loại, tướng mạo của ngươi cũng xinh đẹp, ngươi không tin tưởng, vậy ta kéo xuống giúp ngươi.”

Tay Tô Hiểu nắm chặt, trên gương mặt của Yieru hiện lên vết máu tinh mịn.

Tô Hiểu thật sự kéo da mặt Yieru xuống sao? Đương nhiên sẽ không, hắn đây là cùng thực hiện ân uy, thuộc cho táo ngọt ăn trước (hi vọng tự do), sau đó lại mạnh mẽ quất đối phương một gậy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận