Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 457: Hạt Giống

Nữ nhân phúc hắc ngồi xổm dưới đất, đặt cái gương nhỏ lên đầu gối.

Gió mạnh kéo tới, một bóng người xuất hiện bên cạnh nàng, tô son môi xong nữ nhân phúc hắc mím môi, gật đầu hài lòng.

- Ngươi muốn giết ta à? Nếu là như vậy, ta sẽ cảm kích ngươi.

Nữ nhân phúc hắc nhìn về phía Tô Hiểu, trên gương mặt là nụ cười, nàng không quan tâm tiếng nổ vang rền và mặt đất thoáng chấn động truyền từ bốn phía tới.

- Làm thế nào được như vậy?

Tô Hiểu luôn ngắm nhìn xung quanh, lúc này đã là rạng sáng, sắc trời mới tờ mờ sáng.

Xung quanh sơn cốc, dã thú phô thiên cái địa xông về phía sơn cốc, giống như làn sóng màu đen vọt từ bốn phương tám hướng tới, những dã thú này ít nhất phải mấy vạn con, còn không cùng chủng loại.

Nhiều dã thú tụ tập mà không chém giết lẫn nhau, đây không phải là tình huống bình thường.

Chẳng lẽ nữ nhân phúc hắc đã khống chế những dã thú này?

Tô Hiểu phủ định loại ý nghĩ này, chuyện đó là không thể, nếu như có thể thao túng dã thú tới quy mô này, ngoại trừ không thể thâm nhập vùng rừng rậm màu đen, phần lớn vị trí khác đều có thể nghênh ngang mà đi.

Nghe thấy câu hỏi của Tô Hiểu, nữ nhân phúc hắc cười càng tươi hơn.

- Lúc trước khi ta thâm nhập khu vực đất đỏ phát hiện một bí mật, còn bí mật là gì…

Nữ nhân phúc hắc cười mà như không cười nhìn Tô Hiểu, nữ nhân phúc hắc sẽ không nói bí mật đó ra.

Dã thú ở xung quanh càng ngày càng gần, giống như mục tiêu là nữ nhân phúc hắc.

“Gào!”

Phía xa truyền đến tiếng rít gào phẫn nộ, phía dưới tiếng rít gào, chân một số dã thú vọt tới trước mềm nhũn.

Con rết to như con rết Tô Hiểu gặp lúc lên đảo cũng có mặt trong đại quân thú hoang, có thể thấy tình cảnh lúc này gay go cỡ nào.

Xung quanh đã không còn đường để trốn, trừ phi Tô Hiểu biết bay.

Rất đáng tiếc chính là, năng lực loại bay rất ít, trừ bỏ thêm vào một số huyết thống, Luân Hồi Nhạc Viên sẽ không cung cấp công cụ bay.

Ở trong một số thế giới diễn sinh, có thể bay hầu như nằm ở thế thất bại, cho nên có rất ít công cụ bay được Nhạc Viên công chứng.

- Bố Bố.

Tô Hiểu gọi Bố Bố tới gần.

- Có thể đánh vào trong kẻ địch không?

Nghe câu hỏi của Tô Hiểu, đầu chó của Bố Bố nâng lên, vẻ mặt như đang nói là đương nhiên không thành vấn đề.

- Nghĩ biện pháp tự mình chạy đi, sau đó gặp nhau ở gần bộ lạc Asenman.

Bố Bố đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.

- …

Tô Hiểu nhìn chằm chằm Bố Bố, mấy giây sau, Bố Bố quay đầu lao xuống sườn núi, bất luận là tình huống gì, nó đều không vi phạm mệnh lệnh của Tô Hiểu.

- Ngươi lại để chó của mình đi chịu chết trước, gia hỏa vô tình.

Nữ nhân phúc hắc mở miệng trào phúng.

Bỗng nhiên Tô Hiểu xoay người, giơ tay chém một đao.

Xì xì, đầu của nữ nhân phúc hắc bay lên, máu tươi phun từ trong cổ ra.

Đầu nữ nhân phúc hắc bay ở giữa không trung hơi kinh ngạc, bởi vì dưới cái nhìn của nàng, những dã thú kia còn cần một khoảng thời gian mới có thể xông lên sườn núi, Tô Hiểu còn phí lời với nàng một lát, ít nhất cũng sẽ dò hỏi kế hoạch của nàng, nàng có thể dùng ưu thế IQ coi thường Tô Hiểu.

Đáng tiếc, Tô Hiểu không có thói quen phí lời với kẻ địch, lúc trước hỏi một lần, nhưng khi nữ nhân phúc hắc nói chuyện lại quanh co lòng vòng, hắn lựa chọn chém luôn.

Thi thể không đầu ngã xuống, Tô Hiểu bước nhanh về trước, bắt đầu tìm kiếm trên người nữ nhân phúc hắc.

Âm thanh kéo quần áo truyền tới, Tô Hiểu không phải muốn nhân cơ hội nóng tới cuối luôn, hắn đang tìm kiếm nguyên nhân đám dã thú vọt tới điên cuồng.

Tìm kiếm một lát, Tô Hiểu tìm được mấy hạt giống màu đen trong nội y của nữ nhân phúc hắc.

Có tổng cộng ba viên hạt giống màu đen, cỡ quả nhãn, mặt ngoài lồi lõm không đều.

Cầm ba viên hạt giống màu đen trong tay, bỗng nhiên trong cơ thể Tô Hiểu sản sinh một loại rung động, kiểm tra thông tin về hạt giống màu đen, không có quá nhiều manh mối.

[Nguyên Sinh Chi Chủng].

Phẩm chất: Màu tím.

Loại hình: Không biết.

Cho điểm: 1~150.

Giới thiệu tóm tắt: Tín ngưỡng của mặt trời, ngươi ban tặng ánh sáng cho chúng ta, xin dùng liệt diễm thiêu cháy tất cả tà ác.



Tô Hiểu cau mày, đây là giới thiệu quỷ quái gì vậy, lại là mặt trời, còn thiêu sạch tà ác.

Càng kỳ lạ hơn là cho điểm, 1~150 là có ý gì?

Tuy đầu óc mơ hồ, nhưng Tô Hiểu phát hiện đôi mắt những dã thú xông lên sườn núi bắt đầu không đúng, đều nhìn chằm chằm [Nguyên Sinh Chi Chủng] trong tay hắn.

“Gào!”

Một con báo săn dài ba mét xông lên sườn núi trước, phấn đấu quên mình xông về phía Tô Hiểu.

Con báo săn này không tính là mạnh trong đám dã thú, nhưng cũng tuyệt đối không dễ trêu.

Tô Hiểu cất hạt giống màu đen đi, hiện giờ ném những hạt giống màu đen này đi cũng vô dụng, rất nhiều dã thú đã vây quanh rồi.

Tay phải Tô Hiểu cầm đao, nhìn chằm chằm báo săn không chớp mắt.

Móng vuốt của báo săn đâm vào trong bùn, thả người nhảy về phía Tô Hiểu.

Cơ thể Tô Hiểu hạ thấp, hít sâu một hơi, một đao chém về phía báo săn.

Lưỡi đao Trảm Long Thiểm chém vào da báo săn trước, trong chớp mắt da bị cắt ra, sau đó là bắp thịt và xương cốt.

Xì xì, một đao chém báo săn thành hai đoạn, Tô Hiểu nắm lấy nửa người trên của báo săn, dùng sức ném về phía dưới sườn núi.

Trước khi bị dã thú bao vây hết, Tô Hiểu đã tìm một chỗ cao, dã thú ở xung quanh nhất định phải xông lên sườn núi mới có thể tấn công hắn.

Nếu như không có loại địa hình có lợi nhất, hắn sẽ chết chắc.

Nhưng dựa theo tình hình trước mắt, Tô Hiểu cũng chết chắc rồi, cho dù hắn giết chết được mấy ngàn con dã thú cũng vậy, vây quanh đã có ít nhất mấy vạn dã thú rồi.

Dã thú đứng hàng trước đều là một số dã thú chạy với tốc độ khá, nhưng hình thể của những dã thú này không lớn lắm, đối phó dễ hơn.

Tô Hiểu đá bay một con thỏ lông xù, ngay cả một con thỏ nhỏ cũng đến tham gia góp vui, có thể thấy hạt giống màu đen này có sức hấp dẫn trí mạng với dã thú.

Một con thú nhỏ như linh dương xông về phía Tô Hiểu, cái sừng sắc nhọn đâm tới.

Chém ra một đao, góc độ đánh chém này là chém đứt.

Bốn phương tám hướng tràn đầy dã thú, trong lúc nhất thời Tô Hiểu cũng có chút không ứng phó không nổi.

Máu tươi tung tóe, tàn chi của dã thú rải rác khắp nơi, tất cả dã thú dám xông lên sườn núi đều bị Tô Hiểu chém giết.

Mấy giọt máu bắn lên trên mặt Tô Hiểu, tuy đã rơi vào trong tình cảnh tuyệt vọng, nhưng hắn không từ bỏ.

Tô Hiểu đang đợi một dã thú thích hợp xuất hiện, hắn đã trải qua lựa chọn mục tiêu sơ bộ.

Tiếng chạy băng băng, tiếng dã thú kêu thảm thiết, tiếng lưỡi đao sắc cắt chém cơ thể, tiếng máu tươi dâng trào.

Những âm thanh hỗn tạp này xen lẫn vào nhau, cảm nhận của Tô Hiểu chịu ảnh hưởng, xung quanh có quá nhiều dã thú.

“Gào…”

Tiếng rít gào nhỏ truyền tới, trên lưng Tô Hiểu truyền đến cảm giác nóng bỏng và áp lực nặng nề, một con hùng sư nhào lên trên lưng hắn, đâm móng vuốt vào sau lưng hắn, đồng thời há miệng cắn về phía cổ của hắn.

Trảm Long Thiểm trong tay đảo ngược, miệng con hùng sư này còn chưa cắn xuống, Trảm Long Thiểm đã đâm vào trong miệng.

Xì xì.

Đao này xuyên qua đầu hùng sư, một rương báu màu lục rơi xuống.

Tô Hiểu không nhìn rương báu màu lục, Trảm Long Thiểm mới rút ra khỏi miệng con hùng sư này, đã được hắn đâm vào tim một con khác.

Cứ tiếp tục như thế thì không ổn, sớm muộn gì Tô Hiểu cũng không kiên trì nổi.

Vung máu trên Trảm Long Thiểm đi, Tô Hiểu cắm Trảm Long Thiểm trở vào bao.

Đánh chém đột nhiên dừng lại, dã thú ở xung quanh thét lên xông tới trước, mười mấy con dã thú xông về phía Tô Hiểu, từng cái miệng to như chậu máu há tới.

Tay phải Tô Hiểu nắm chuôi đao, hô hấp chậm rãi bình ổn.

Dã thú vây quanh Tô Hiểu, ngay trong lúc nguy hiểm, giữa đám dã thú lóe lên một vệt lam quang.

Boong.

Một đạo ánh đao hình tròn lan ra xung quanh, những dã thú kia bị chém đứt.

Đây là chiêu thức Tô Hiểu nghĩ ra khi linh cảm lóe lên, tuy không tính là quá mạnh, nhưng rất thực dụng trong tình huống bị bao vây.
Bạn cần đăng nhập để bình luận