Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 1164: Ham muốn của Bố Bố

Nước East Gorteau, phía đông thị trấn Sully, cách 10 km, trong một vùng mỏ bỏ hoang.

Coong coong coong…

Tiếng gõ truyền từ trong hầm mỏ tới, Tô Hiểu đứng trước động khoáng sản nửa sạt lở, Bố Bố và A Mỗ ở ngay trong hầm mỏ.

Tô Hiểu vừa định đi vào trong động, tiếng gõ trong hầm mỏ biến mất, tiếng bước chân truyền tới.

Một lát sau, Bố Bố và A Mỗ chui từ trong hầm mỏ ra, lúc này hình tượng một chó một trâu vô cùng kinh điển.

A Mỗ khiêng xẻng trên vai, phía sau cõng một thùng sắt to. Bố Bố thì đầu đội mũ thợ mỏ, trên vòng bảo vệ đèn thủy tinh ở đầu còn có hai vết nứt.

“Nhiệm vụ nhận được là, bảo các ngươi tới đây đào mỏ ư?”

“Gâu.”

Bố Bố kêu lên một tiếng, ý chính là tình hình hơi “phức tạp”, nó bắt đầu dùng ngôn ngữ tay chân + biểu cảm + tiếng kêu tự thuật toàn bộ mọi việc.

“Hả? Ham muốn cá nhân của ngươi?”

Tô Hiểu lý giải được ý của Bố Bố, nhiệm vụ đã hoàn thành, còn vì sao đến đào mỏ, hoàn toàn là ham muốn cá nhân của Bố Bố. Con hàng này từng đào mỏ cùng tộc người tí hon Bana ở trên hư không, không ngờ tới lại đào nghiện.

Thực ra chuyện này là có nguyên nhân, Bố Bố đào mỏ không phải là muốn đào ra bảo bối gì, con hàng này vốn yêu thích đào động, sau đó tiến vào trong động.

Nhưng mà mức độ đào động của Bố Bố rất cùi bắp, thường là nó mới tiến vào trong động mình mới đào, động đất kia sẽ sạt lở chôn sống nó. Thực ra đây đã không phải là đào động, mà là đào phần mộ cho mình.

Kể từ lúc cùng đào mỏ với tộc người tí hon Bana, đối với Tô Hiểu mà nói chuyện này như mở ra trời đất mới, đào hố là chuyện vô cùng vui vẻ đối với Tô Hiểu, đào hố còn đào ra được bảo bối? Chuyện này thật sự là chuyện vĩ đại nhất trong lịch sử!

Lúc trước Tô Hiểu còn cảm thấy kỳ lạ, vì sao lúc trước Bố Bố chủ động dò hỏi tiến độ cuộc chiến tranh giành trái tim của Ant King, hóa ra con hàng này dò hỏi Tô Hiểu có cần trợ giúp hay không.

Rất rõ ràng, cuộc chiến tranh giành trái tim đã kết thúc, bởi vậy Bố Bố nhanh chóng chạy tới vùng mỏ bỏ hoang này, bắt đầu dành thời gian đào khoáng. Nhưng mà nó mới đào được không lâu, Tô Hiểu đã tìm tới.

Bố Bố cầm [bảo rương mê tàng] trong không gian dự trữ làm nhiệm vụ đoạt được, keng một tiếng, rương báu kim loại rơi xuống đất.

Tô Hiểu thử chạm vào rương báu mê tàng, nhắc nhở xuất hiện.

[Đồng ý/không đồng ý mở rương báu mê tàng, nếu mở rương báu này, Liệp Sát Giả cần lựa chọn hình thức mở ra.]

Nhắc nhở này khiến Tô Hiểu cảm thấy bất ngờ, hắn có chút không hiểu “hình thức mở ra” là có ý gì. Sau khi do dự một lát, hắn quyết định tạm thời không nóng lòng mở rương báu đặc biệt này.

Việc cấp bách hiện giờ, chính là bán trái tim của Ant King ra, nếu không bán đi trước khi nhiệm vụ chính kết thúc, thứ này nhiều nhất chính là trái tim cường độ rất cao, giá trị có hạn.

Bình đài liên lạc ở thế giới diễn sinh có thể làm bình đài bán đấu giá tạm thời, Tô Hiểu còn 10 lần lên tiếng, đủ dùng.

Bán đấu giá trong bình đài liên lạc có chỗ tốt, bởi vì hạn chế số lần lên tiếng, Khế Ước Giả không có được trái tim của Ant King sẽ không ra giá linh tinh. Bọn họ sẽ tranh thủ trực tiếp lấy ra giá khiến Tô Hiểu vừa ý, một khi số lần lên tiếng tiêu hao sạch, còn không lấy ra được giá khiến Tô Hiểu hài lòng, chuyện cười sẽ mở lớn hơn.

Trái tim 180 khắc, cũng chính là có thể giao dịch với 18 Khế Ước Giả, cho dù tình huống thế nào, Tô Hiểu đều phải biểu hiện giữ chữ tín đối với chuyện này. Một khi định giá xong với Khế Ước Giả nào đó, quyết không thể dễ dàng sửa lại, nếu không giao dịch lần này sẽ loạn tung lên, cuối cùng phát triển đến mức độ khiến người ta đau đầu.

Phải biết rằng, những Khế Ước Giả không có được trái tim của Ant King, đều nằm trong trạng thái tinh thần gần như điên cuồng, nếu không chiếm được trái tim của Ant King mà nói, bọn họ đều phải chết.

Nhưng trước lúc này, Tô Hiểu muốn xác định một chuyện, chính là nhóm mạo hiểm Tinh Hỏa đã giải tán chưa, chuyện này liên quan tới tính ổn định của giao dịch.

Tuy hiện giờ nhóm mạo hiểm Tinh Hỏa chỉ còn trên danh nghĩa, nhưng nếu cơ chế đoàn đội vẫn còn, vậy người của Tinh Hỏa chỉ cần 30 khắc trái tim, là có thể khiến hai mươi mấy người tồn tại.

Sở dĩ đoàn trưởng đầu trọc đoạt trái tim, không đơn thuần chỉ vì hoàn thành nhiệm vụ, mà là muốn làm thịt đám Khế Ước Giả tán nhân. Đầu trọc vẫn luôn lý trí chết vì lòng tham, đây là thái độ bình thường, dù sao ở nơi như Luân Hồi Nhạc Viên này, không tiến lên chỉ có thể giậm chân tại chỗ, một khi giậm chân tại chỗ thì cách chết không xa.

Tô Hiểu bắt đầu cấu tứ quá trình bán đấu giá, mấy phút sau, hắn tuyên bố tin nhắn đầu tiên trong bình đài liên lạc.

Byakuya (tán nhân): Bán 30 khắc trái tim của Ant King, thời gian đợi định, địa điểm đợi định, giá cả đợi định.



Sở dĩ Tô Hiểu bán vòng đầu tiên 30 khắc, là vì thăm dò cơ chế đoàn đội của nhóm mạo hiểm Tinh Hỏa còn hay không? Nếu cơ thể đoàn đội của Tinh Hỏa vẫn còn, giao dịch vòng đầu tiên của hắn chính là khoản giao dịch lớn nhất.

Nhóm mạo hiểm vì ưu thế nhân số, tài sản của đoàn đội bọn họ kinh người, trang bị, vật phẩm loại khôi phục, tài nguyên hiếm có không ít.

Trong bình đài liên lạc không có người đáp lại, bởi vì nhiệm vụ chính, cơ hội lên tiếng trở nên vô cùng quý giá.

Nếu như cơ chế đoàn đội của Tinh Hỏa vẫn còn, vậy bọn họ sẽ không bị bức đến đường cùng. Bởi vì bọn họ còn có thể mua được trái tim của Ant King từ đường giây khác, trái tim trong tay đám lão Yên, Trần, cũng đủ cho bọn họ hoàn thành nhiệm vụ.

[Nhắc nhở: Liệp Sát Giả nhận được bưu kiện tạm thời, bưu kiện này có thể chống nhiễu sóng.]

Tô Hiểu mở bưu kiện.

‘Sa Bạo: Hẹn địa điểm gặp mặt.’

Tô Hiểu do dự một lát xong, nhắn lại ba chữ cho Sa Bạo “thị trấn Sully”.



1 tiếng sau, hai mươi mấy Khế Ước Giả đi tới gần thị trấn Sully, cầm đầu là Sa Bạo, hắn ta mặc trường bào màu đỏ trên người, đầu đội mũ trùm, mặt đeo mặt nạ công nghệ cao, bởi vậy giọng nói của hắn ta là giọng điện tử.

“Đợi các ngươi đã lâu.”

Trên cửa to chỗ lối vào đường phố thị trấn Sully, Tô Hiểu đang ngồi phía trên cửa, tay cầm một cành cây được cắt gọt hẳn hơi, phía trên là mấy miếng thịt nướng, đây là thịt thỏ.

Đây là thỏ rừng cỡ lớn độc nhất ở nước East Gorteau, hình thể cỡ chó hoang. Sau khi dùng cành cây sinh trưởng ở chỗ bóng mát xiên thịt thỏ, nấu nướng đơn giản sẽ thành mỹ vị nhân gian.

“Trên đường tới đây, bọn ta tình cờ gặp hai người bán khác, hai vị kia cũng có thể lấy ra 30 khắc trái tim. Đáng tiếc chính là, giá của bọn họ bức bọn ta đến đường cùng, đường cùng vĩnh viễn không thể vươn mình.”

Sa Bạo mở miệng, từ giọng nói của hắn ta không nghe ra được là nam hay nữ, phong cách làm việc của hắn ta nam tính, nhưng hình thể thì hơi mỏng manh.

“Tìm một chỗ yên tĩnh, chúng ta bắt đầu bàn giá đi.”

Sa Bạo biết rõ tình cảnh của bản thân, hiện giờ hắn ta là dê béo đợi bị làm thịt.

“Nơi này là được, từ khi chuyện Chimera Ant bùng nổ, cư dân thị trấn Sully ít ra khỏi trấn nhỏ, cho nên nơi này yên tĩnh nhất trong trấn nhỏ.”

Tô Hiểu nhai thịt nướng vỏ ngoài giòn thơm, bên trong tươi mới.

“Ngươi sẽ không… Đột nhiên giết bọn ta đúng không?”

Sa Bạo trực tiếp hỏi ra vấn đề lo lắng nhất, bởi vì Tô Hiểu có năng lực giết hai mươi mấy bọn họ. Trước khi xảy ra hỗn chiến đó, Sa Bạo không tin điểm này, mà bây giờ hắn ta tin tưởng.

“Sao có chuyện đó được, đa số tình huống ta chỉ giết địch, nhưng có thể làm thế nào? Các ngươi muốn trắng trợn cướp trái tim của Ant King?”

“Đừng đùa kiểu này, lúc trước bọn ta đã nếm thử, chính là không có kẻ địch vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn.”

“Nói có chút đạo lý, như vậy… Các ngươi chuẩn bị dùng thứ gì đổi tính mạng của các ngươi?”

Tô Hiểu ngồi trên cửa cao mười mấy mét ném que gỗ trong tay, thuận tay châm một điếu thuốc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận