Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 635: Mặt Trời

Quả nhiên, Feitan đang xông về phía Tô Hiểu đột nhiên thay đổi vị trí, phóng về phía đám thành viên của hắc bang trên lầu, cũng bùng nổ hết tốc lực, Tô Hiểu căn bản không có cách nào ngăn cản.

Phát hiện tình huống như vậy, đồng tử của Tô Hiểu co rút nhanh đột nhiên chém ra mấy đao.

- Hắn ta xông tới...

- Nổ súng.

Pằng, pằng, pằng...

Viên đạn dày đặc bắn về phía Feitan, ngay lúc đám hắc bang nổ súng, ánh đao bay tới.

Xì xì, xì xì, máu tươi tung tóe, đám thành viên của hắc bang bị chém rất gọn gàng, Tô Hiểu rất quyết đoán, nhưng đáng tiếc vẫn quá muộn.

- Tạm được thôi.

Feitan nhìn thi thể vụn vặt thì cau mày, nếu để hắn ta lựa chọn, hắn ta cũng sẽ làm vậy.

Mấy chục viên đạn bắn về phía Feitan, trường đao trong tay Feitan chém liên tục, sau vài tiếng giòn giã, viên đạn bắn về phía trái đầu, trái tim và chỗ quan trọng của hắn ta bị đánh bay.

Ngoại trừ hệ cường hóa ra, năng lực giả Niệm hệ khác giải trừ Niệm bao trùm trên cơ thể xong, cường độ cơ thể bọn họ sẽ mạnh hơn người thường một chút.

Feitan là hệ biến hóa, cho nên hắn ta đang giải trừ năng lực Niệm phòng ngự, phần lớn viên đạn chui vào trong cơ thể hắn ta, một số viên đạn thì vào cơ thể rồi bay ra.

Feitan ở giữa không trung phun ra ngụm máu, nhưng trên mặt hắn ta là nụ cười sung sướng.

Tay Tô Hiểu cầm đao nổi đầy gân xanh, cảm giác không ổn xuất hiện.

Trong nguyên tác lúc Feitan dùng đại chiêu, bị thương không tính quá nặng, ít nhất có thể tự do hành động, sau khi chiến đấu xong còn có thể ung dung nâng tảng đá lên.

Mà bây giờ Feitan sắp bị bắn thành cái sàng, nhìn kiểu gì cũng là trọng thương, không cẩn thận sẽ chết, trạng thái này của Feitan dùng đại chiêu sẽ mạnh cỡ nào?

Sự nghi ngờ này Feitan sắp biểu thị cho Tô Hiểu thấy.

Feitan đầy lỗ đạn trên người lảo đảo lùi về sau vài bước, năng lượng Niệm màu xám đen trào từ trong cơ thể hắn ta ra, năng lượng Niệm này khiến người ta có cảm giác không rõ.

Chỉ trong chớp mắt năng lượng Niệm này trôi qua, chẳng biết Feitan thay quần áo từ lúc nào, là một bộ đỏ đen giao nhau, ngoại trừ con mắt ra, thì bọc kín toàn thân của Feitan.

Đây là Feitan chuẩn bị vì dùng đại chiêu, năng lực của hắn ta mạnh như thế, nếu không có “tội vô khả xá chi nhân” này bảo vệ, hắn ta cũng bị đốt thành tro.

Lúc Feitan chuẩn bị phóng đại chiêu, đương nhiên là Tô Hiểu sẽ không đứng ngốc, hắn đã xông tới trong vòng ba mét chỗ Feitan.

Feitan nheo mắt lại, “tội vô khả xá chi nhân” không chỉ cách nhiệt, sức phòng ngự cũng rất mạnh, trong thời gian ngắn hắn ta sẽ không gặp nguy hiểm, chỉ cần dùng chiêu kia, ở khoảng cách này kẻ địch sẽ chết chắc.

Mà Tô Hiểu có hai lựa chọn, một là dùng toàn lực chém ra một đao, có lẽ đao này có thể giết chết Feitan, nhưng có thể phá đại chiêu của đối phương hay không thì không biết, nếu không thể phá được, cho dù giết chết Feitan cũng phải chôn cùng.

Hai là đá bay Feitan ra ngoài, đá được bao xa thì đá, như vậy sẽ làm yếu uy lực đại chiêu của Feitan, ở hoàn cảnh bán đóng kín này, đại chiêu của Feitan rất đáng sợ.

Do dự một lát, Tô Hiểu đưa ra quyết định, hắn khẽ khom người, dùng chân trái làm điểm tựa, chân phải dùng hết lực đá về phía Feitan.

- Nhĩ cấp hoàn khổ thống bả yếu ngã (Ta muốn trả thống khổ cho ngươi).

Feitan lẩm bẩm một câu chỉ mình hắn ta hiểu, cú đá dùng toàn sức của Tô Hiểu đã đá tới.

Rầm!

Cú đá này đá trúng bên hông Feitan, Tô Hiểu nghe thấy rõ Feitan bị đá phát ra tiếng kêu thê thảm.

Chỉ thấy Feitan vèo một tiếng bay chếch về phía bầu trời, Tô Hiểu có 55 điểm thuộc tính sức mạnh đã được xưng là quái lực, bay ở giữa không trung thậm chí Feitan còn phá tan một tầng sóng khí.

Bùm.

Trần nhà bị phá vỡ, không chỉ như vậy, Feitan đang tiếp tục bay lại phá vỡ tường ngoài buổi đấu giá, bay chếch ra khỏi buổi đấu giá.

Giữa không trung, một viên cầu năng lượng màu xám tuôn từ trong cơ thể Feitan ra, cuối cùng đứng một bên tòa cao ốc đấu giá.

- Chuyển thống khổ thành nhiệt lượng, nhận thiêu đốt của mặt trời chói chang đi.

Vù một tiếng, viên cầu năng lượng bành trướng, hóa thành một mặt trời nhỏ có đường kính mười mấy mét.

Trong nguyên tác Feitan cụ hiện hóa mặt trời chỉ có năm mét, mà hiện giờ tận mười mét, chuyện này liên quan tới mức độ bị thương.

Mặt trời này chiếu rọi bầu trời đêm, soi sáng nửa thành phố Yorknew đỏ rực một mảng, nhiệt độ cao khủng bố khuếch tán ra.

Feitan rơi xuống đất, hắn ta đứng dưới mặt trời loại nhỏ, mặc quần áo đặc biệt do năng lượng Niệm tạo ra, không cảm nhận được chút nhiệt độ nào.

“Hê hê hê...”

Feitan cười quái dị, mặt trời kia phóng ra nhiệt độ cao liên tục, chỉ trong chớp mắt tòa nhà ở xung quanh nổi lửa, xi măng giống như bánh ga tô bị hòa tan sụp đổ từng mảng.

Nhân viên hắc bang và bình dân gần mấy trăm mét đều gặp xui xẻo, bọn họ không cảm nhận được đau đớn, loại mặt trời nhỏ này có nhiệt độ quá cao, chỉ trong chớp mắt đã nướng bọn họ thành than.

Nhựa đường trên mặt đường bốc cháy, nhựa đường cháy tới gần 670 độ.

Không chỉ mặt đường thiêu đốt, một số vật thể bị mặt trời nhỏ tới gần cũng cháy lên, sắt thép giống như ngọn nến bị nướng cháy, Feitan bị thương quá nặng, cho nên nhiệt độ của mặt trời loại nhỏ này càng thêm khủng bố.

Trong phòng dưới đất sàn đấu giá, lúc này mặt đất xuất hiện một cái động, trong động đen xì, Tô Hiểu đã tiến vào tầng thấp nhất của phòng đấu giá, cũng chính là tầng -3.

Cho dù ở chỗ này, hắn vẫn cảm nhận được sóng nhiệt lan tỏa ở phía trên.

Còn an nguy của Bố Bố, trước khi Feitan sử dụng đại chiêu, Tô Hiểu đã thông báo cho Bố Bố rút, hiện giờ đứa thiếu não kia đang “sưởi ấm” ở phía xa, an toàn hơn Tô Hiểu nhiều.

Mặt trời hừng hực tiếp tục quay nướng, mặt trời loại nhỏ không chỉ vì Feitan bị thương càng nặng thì nhiệt độ càng cao, thời gian kéo dài cũng tăng lên.

Kéo dài khoảng 3 phút, viên mặt trời loại nhỏ kia mới bắt đầu nhạt đi, cuối cùng biến mất.

Lúc này đã không thấy tung tích của Feitan, bởi vì bị Tô Hiểu đá bay, hắn ta cũng không rõ Tô Hiểu sống hay chết, cho nên thả mặt trời cười bỉ ổi một lát rồi rời đi.

Trong vòng 300 mét gần sàn đấu giá đen xì hoàn toàn, trên mặt đất còn có thể nhìn thấy đốm lửa màu đỏ, rất nhiều tòa nhà ở xung quanh sụp đổ, bị đốt thành than đen.

Vừa rồi đường phố còn rộn ràng, lúc này phóng tầm mắt nhìn, trên đường phố đầy thành viên của hắc bang không còn người sống, từng đống bột màu trắng chính là những thành viên của hắc bang.

Bởi vì nhiệt độ cao dễ dẫn đốt dễ nổ mọi vật, nên quảng trường có ngàn vạn lỗ.

Bên trong tầng -3 sàn đấu giá, tuy cách viên mặt trời loại nhỏ không gần, còn được tòa nhà ngăn cản, nhưng nhiệt độ ở nơi này vẫn không thấp.

Rầm một tiếng, một tấm cửa sắt bị quay nướng tới biến dáng bị đạp bay, trên người Tô Hiểu bốc ra hàn khí lao từ trong ra.

Ngay lúc nhiệt lượng lan tràn tới tầng -3, Tô Hiểu đã tiến vào kho lạnh cỡ lớn, đây là nơi để đồ nấu ăn, hắn từng xem qua bản đồ sàn đấu giá, chiến đấu với Feitan ở dưới tầng -1, cũng vì tầng -3 là kho lạnh.

Trước khi nhiệt lượng lan tràn xuống, hắn đã chui vào kho lạnh, cũng mở nhiệt độ mức thấp nhất, ai ngờ hắn mở nhiệt độ thấp quá, tuy không bị mặt trời loại nhỏ quay nướng, nhưng bị đông không nhẹ.

Tô Hiểu mới ra khỏi kho đông lạnh, mùi khét nồng đậm truyền tới, nhắm mắt cảm nhận hơi thở của Feitan, không nằm ngoài dự liệu, Feitan đã chạy trốn.

Trải qua giao chiến lần này, Tô Hiểu thăm dò được đại khái thực lực của lữ đoàn, đáp án là không mạnh như trong tưởng tượng, tuy năng lực cận chiến của Feitan không yếu, nhưng chỉ dựa vào ưu thế tốc độ, dù sao tốc độ của Feitan tuyệt đối đứng đầu trong lữ đoàn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận