Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 171: Ta Từ Chối

Pằng pằng…

Công kích dày đặc đánh xuống vị trí lúc trước của Tô Hiểu, khói lửa dâng lên.

Vù.

Một bóng người lao từ trong khói lửa ra, Tô Hiểu cầm đao xông về phía nhóm mạo hiểm Bỉ Ngạn Hoa.

Chỉ cần tới gần những người này đây chính là sân nhà của hắn, nhưng có chuyện khiến hắn rất để ý, vì sao đội trưởng của Bỉ Ngạn Hoa vẫn chưa ra tay.

Mười mét, năm mét, sắp nhảy vào trong đám người.

Lúc thắng lợi ở ngay trong tầm mắt cơ thể Tô Hiểu dừng lại, cảm giác dựng tóc gáy xuất hiện.

Chẳng biết pháp trượng trong tay Lãnh Nguyệt biến mất từ lúc nào, trái lại xuất hiện chiếc cung kim loại có màu sắc gần giống với pháp trượng kia.

Chính diện cung kim loại được khảm một loại đá quý màu trắng, hai ngón tay Lãnh Nguyệt cầm dây cung, kéo cung kim loại kia thành trăng tròn.

- Nguyệt Hoa.

Tách.

Một mũi tên màu trắng bạc tràn đầy năng lượng bay tới, mũi tên lưu lại một đạo ngân mang trong không trung bắn về phía Tô Hiểu.

Không thể tránh thoát, vì tốc độ mũi tên này quá nhanh nên không tránh thoát được.

Bỗng nhiên cảm giác này xuất hiện, Tô Hiểu lập tức đưa ra phán đoán.

Nếu không tránh thoát được thì không né, Tô Hiểu cầm đao đỡ lấy, một đao chém vào mũi tên năng lượng.

Bùm.

Một tiếng nổ tung truyền tới, mũi tên năng lượng vỡ ra.

Cảm giác choáng váng xuất hiện, lực nổ tung của mũi tên này không tính là mạnh, nhưng sản sinh ra sóng trùng kích rất buồn nôn.

Vật ở trong tầm mắt xuất hiện bóng chồng lên nhau, cùng lúc đó có rất nhiều công kích đánh tới.

Tô Hiểu nghiêng người né tránh rất nhiều công kích, choáng váng chậm rãi giảm bớt.

Đây là mũi tên có ba hiệu quả bổ sung truy tung, nổ mạnh, khống chế, thực lực của đội trưởng Bỉ Ngạn Hoa không yếu.

Pháp trượng và áo bào pháp sư trong tay đối phương khiến Tô Hiểu nhận sai đối phương là pháp sư hệ phượng, nhưng bây giờ nhìn lại tuyệt đối không phải, đối phương giống như đổi từ pháp sư thành một cung tiễn thủ.

Ánh mắt nhìn chằm chằm Lãnh Nguyệt, chuyện càng khiến Tô Hiểu bất ngờ xảy ra, cung tên trong tay Lãnh Nguyệt nhanh chóng hòa tan, trong chớp mắt biến thành hai thanh kiếm, hai tay nàng mỗi tay nắm một thanh kiếm, phần che tay chỗ kiếm khảm bảo thạch màu lam.

Người phụ nữ này có ba loại hình chiến đấu, pháp sư, cung tiễn thủ, kiếm sĩ.

Chân Lãnh Nguyệt đạp lên đất xông nhanh về phía Tô Hiểu, đôi giày cao gót trên chân Lãnh Nguyệt lóe lên một đạo ánh xanh, rõ ràng là trang bị màu lam.

Lãnh Nguyệt cầm song kiếm trong tay tốc độ không chậm, chỉ bước vài bước đã xông tới trước mặt Tô Hiểu.

Chân mày Tô Hiểu cau lại, người phụ nữ này dám tới gần hắn.

Trảm Long Thiểm trong tay vừa nhanh vừa mạnh chém xuống trước mặt, thuộc tính sức mạnh của Tô Hiểu là cao nhất, đủ 20 điểm, Lãnh Nguyệt lập tức để hai thanh kiếm giao nhau ở trước mặt đón đỡ.

Keng.

Tiếng kim thiết giao kích vang lên giòn giã truyền tới, đốm lửa bắn lên rất cao, giày cao gót của Lãnh Nguyệt lún vào trong đất.

- Thật nặng.

Rõ ràng là Lãnh Nguyệt có chút không chống đỡ được đánh chém của Tô Hiểu, trạng thái hiện giờ của nàng là thuộc tính nhanh nhẹn hơi cao, cho nên cả người đều hơi cong.

Tay trái nhàn rỗi của Tô Hiểu đặt lên trên sống đao Trảm Long Thiểm, chuyện này còn chưa xong, bởi vì cơ thể của Lãnh Nguyệt hơi cong, Trảm Long Thiểm đại khái ngang với ngực Tô Hiểu, hắn giơ một chân lên đạp lên trên sống đao Trảm Long Thiểm.

“Hừ.”

Lãnh Nguyệt rên lên một tiếng, hai đầu gối trắng nõn quỳ lên trên đất, sắc mặt nàng trắng bệch, hiện giờ có khả năng người phụ nữ hiếu thắng này sống còn khó chịu hơn chết.

Nửa người dùng lực ép xuống, lưỡi đao Trảm Long Thiểm hôn lên xương quai xanh của Lãnh Nguyệt, máu tươi lập tức tràn ra, Lãnh Nguyệt ngàn cân treo sợi tóc.

Tô Hiểu lại dùng lực lần nữa, lưỡi đao tiếp túc cắt xuống dưới, Lãnh Nguyệt ngẩng đầu một cách quật cường, tuy gặp nguy hiểm có thể bỏ mình, nhưng trong đôi mắt Lãnh Nguyệt là không thể khuất phục.

Tô Hiểu biết rõ hiện giờ hắn không thể giết được Lãnh Nguyệt, thành viên của đối phương không phải đang xem kịch, rất nhiều viên đạn và năng lượng kéo tới.

- Chết đi!

Ánh thương lóe lên, Huyết Mân Côi cầm trường thương trong tay đâm về phía yết hầu Tô Hiểu.

Đầu ngửa ra sau, Tô Hiểu đạp lên trên vai Lãnh Nguyệt lui ra.

Pằng.

Một viên đạn bắn trúng bụng Tô Hiểu, hắn bị đẩy lùi hai bước theo quán tính.

Máu tươi tuôn từ trong bụng ra, Tô Hiểu chỉ liếc mắt nhìn vết thương một cái thì không để ý tiếp nữa, loại đau đớn này hắn đã quen rồi, chuyện này khiến ý chí chiến đấu của hắn càng ngày càng mạnh.

Hiện giờ Tô Hiểu bị thương không nhẹ, nhưng hắn đã thu phục được đội trưởng của Bỉ Ngạn Hoa, trong thời gian ngắn đối phương sẽ không thể tìm hắn gây phiền phức.

Hít sâu một hơi Tô Hiểu tiếp tục lao về phía đám thành viên của Bỉ Ngạn Hoa, mục tiêu là nhóm khống chế của Bỉ Ngạn Hoa.

Trán những Khế Ước Giả sử dụng kỹ năng khống chế đầy mồ hôi, ném ra từng kỹ năng khống chế.

Lăn lộn, nhảy lên, miễn trừ, Tô Hiểu liên tục tránh thoát mấy kỹ năng khống chế.

Ba mét, hắn đã tới trước người đám Bỉ Ngạn Hoa.

- Tản đội hình ra.

Một tay Lãnh Nguyệt buông xuống, Huyết Mân Côi liều mạng đuổi theo Tô Hiểu, nhưng Huyết Mân Côi là loại hình sức mạnh, tốc độ chậm hơn Tô Hiểu nhiều.

Thành viên của Bỉ Ngạn Hoa lập tức tản ra, nhưng lúc này đã muộn, Tô Hiểu xông thẳng vào trong nhóm khống chế của Bỉ Ngạn Hoa.

Một đao chém một Khế Ước Giả sợ hãi đầy mặt, trường đao trong tay Tô Hiểu tung bay, trong mắt hắn không có chút gợn sóng, ba giây sau dưới chân hắn có thêm sáu bộ thi thể.

Thành viên của Bỉ Ngạn Hoa tản ra như chạy nạn, Tô Hiểu cầm đao đuổi theo.

Nữ hán tử trong nhóm bọn họ chỉ đỡ được một đao thì chết, huống chi là Khế Ước Giả hệ khống chế.

Hổ vào bầy dê là ví dụ sinh động nhất lúc này.

Khế Ước Giả chưa chạy hai bước đã lần lượt ngã xuống.

Bảy giây sau, Tô Hiểu đã giết hết tất cả Khế Ước Giả hệ khống chế đã biểu lộ ra, hắn dời mắt nhìn về phía vú em được bảo vệ trong đội ngũ.

Đường Quả nín thở, em gái này có cảm giác như toàn bộ thế giới đều nhằm về phía nàng.

Đường Quả cảm thấy rất đau khổ, nàng lớn tiếng kêu lên.

- Ta không phải vú em.

Tiếng kêu to này khiến Tô Hiểu hơi sửng sốt, đối phương đang sỉ nhục chỉ số thông minh của hắn sao?

- Đừng hòng làm các tiểu muội của ta bị thương.

Bỗng nhiên Lãnh Nguyệt xuất hiện sau lưng Tô Hiểu, đồng tử Tô Hiểu co rút nhanh.

Đối phương thuấn di sao?

Tô Hiểu lập tức phủ định ý nghĩ này, lúc này Huyết Mân Côi xuất hiện ở vị trí lúc trước của Lãnh Nguyệt, là hai người đổi vị trí cho nhau.

Lãnh Nguyệt cầm kiếm trong tay đâm vào vai Tô Hiểu, kiếm này vốn đâm vào tim Tô Hiểu nhưng hắn né được, Tâm Nhãn cảm nhận được công kích từ sau lưng, hơn nữa không thể kịp tránh né rồi, cho nên Tô Hiểu mới nghiêng người né không đâm trúng tim.

Sau khi kiếm của Lãnh Nguyệt đâm vào trong cơ thể Tô Hiểu, cảm giác lạnh thấu xương xuất hiện.

[Ngươi đang chịu ăn mòn của “Nguyệt Chi Hàn”, ba giây sau ngươi sẽ bị trồng vào “Nguyệt Hàn Độc”.]

Tình huống không ổn, Trảm Long Thiểm trong tay Tô Hiểu đảo ngược, trở tay cầm đao đâm về phía yết hầu Lãnh Nguyệt.

Lãnh Nguyệt né theo bản năng, rút kiếm đâm vai Tô Hiểu ra.

Một đao đâm vào không khí Tô Hiểu cũng không từ bỏ, cơ thể nhảy về phía sau.

Xì xì.

Trảm Long Thiểm đâm xuyên qua cái bụng bằng phẳng của Lãnh Nguyệt, cả người Tô Hiểu dán sát vào lưng Lãnh Nguyệt, thậm chí hắn còn cảm nhận được cơ thể mềm mại của nàng.

Hai tay nắm chặt Trảm Long Thiểm, Tô Hiểu dùng sức kéo Trảm Long Thiểm sang một bên.

Tô Hiểu kêu lên đau đớn, máu tươi nhuộm đỏ áo bào pháp sư màu trắng của nàng.

Cảm giác cơ thể bị cắt ra xuất hiện, nhưng cảm giác này mới xuất hiện đột nhiên biến mất.

Tô Hiểu quay đầu lại nhìn, phát hiện trên người Lãnh Nguyệt tỏa ra ánh trăng tinh khiết, Lãnh Nguyệt giống như biến thành nữ thần mặt trăng, cho người ta cảm giác thánh khiết, không thể xâm phạm.

Rút đao lùi về sau, Tô Hiểu hơi thở dốc, trên người tràn đầy máu tươi.

Tuy hắn bị thương không nhẹ, nhưng hắn đã giết hết Khế Ước Giả hệ khống chế của nhóm mạo hiểm Bỉ Ngạn Hoa rồi.

Lấy [Ống chích chiến địa hình C] ra, Tô Hiểu đâm ống chích vào cổ, thứ này tiêm vào trong tĩnh mạch sẽ có hiệu quả nhanh hơn.

Tay phải cầm đao, tay trái cầm một ống tiêm kim loại đâm vào cổ, đồng thời toàn thân dính đầy máu tươi, dáng vẻ của Tô Hiểu hiện giờ hung hãn dị thường.

Thù hận giữa Tô Hiểu và nhóm mạo hiểm Bỉ Ngạn Hoa khiến hắn không còn lời nào để nói, chuyện này là vì nữ vương ám sát hắn mà ra.

Tuy những Khế Ước Giả này đều xinh đẹp như hoa, đội trưởng Lãnh Nguyệt càng nghiêng nước nghiêng thành, nhưng Tô Hiểu vẫn sẽ giết không tha, trong lúc chiến đấu phụ nữ không có bất luận đặc quyền gì, trong chiến đấu không phân biệt nam nữ, chỉ có kẻ địch.

Tô Hiểu chậm rãi hô hấp ổn định hơn, Lãnh Nguyệt và thành viên của Bỉ Ngạn Hoa tụ lại lần nữa.

Chiến đấu với Tô Hiểu khiến nội tâm thành viên của Bỉ Ngạn Hoa tan vỡ.

Đối phương không chịu khống chế, có thể tránh đều tránh hết được, không tránh được thì đều thông qua phán định.

Hơn nữa trường đao trong tay đối phương quá sắc bén, ngoại trừ đội trưởng Lãnh Nguyệt của bọn họ ra, đến nay không ai chống đỡ được một đao.

Không khống chế được, không đỡ nổi, tốc độ kỳ lạ không gì sánh bằng, mấy kỹ năng pháp thuật sử dụng đối phương tim không đập nhanh, không thở gấp, phải tiếp tục chiến đấu sao đây?

Dưới bồi dưỡng của Luân Hồi Nhạc Viên, thân phận Liệp Sát Giả của Tô Hiểu đã xuất hiện răng nanh.

Liệp Sát Giả muốn săn giết những Khế Ước Giả làm trái quy tắc, nếu năng lực đối chiến với Khế Ước Giả không mạnh thì đúng là buồn cười.

- Tiếp tục.

Sau khi vết thương của Tô Hiểu khôi phục một chút thì chậm rãi tới gần thành viên của Bỉ Ngạn Hoa.

- Dừng lại cho ta, tên điên này.

Lãnh Nguyệt kêu to.

Tô Hiểu nhìn về phía Lãnh Nguyệt với vẻ khó hiểu.

- Ngươi muốn đàm phán hòa bình sao?

- Đúng vậy, chuyện ngươi giết thành viên của bọn ta dừng ở đây thôi, nhưng từ nay về sau ngươi không thể chủ động đối địch với bọn ta, nếu tiếp tục chiến đấu ngươi cũng không chiếm được thứ gì tốt, đây là hình thức hòa bình ở thế giới diễn sinh, không có tiền lời thẻ màu đỏ tươi.

Lãnh Nguyệt đưa ra lựa chọn lý trí nhất, nếu tiếp tục cho dù bọn họ giết chết Tô Hiểu, Bỉ Ngạn Hoa cũng gần như bị diệt sạch.

- Hả? Đã đến nước này còn muốn đàm phán, không hổ là nhóm mạo hiểm của nữ vương, tác phong rất tương tự, nhưng mà…

Tô Hiểu lau máu tươi trên cằm, nhìn thẳng vào Lãnh Nguyệt.

- Ta từ chối.
Bạn cần đăng nhập để bình luận