Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 210: Thắng Lợi

Tô Hiểu nằm trong phòng ngủ, bên ngoài truyền tới tiếng chạy ầm ĩ, tiếng kèn lệnh, quân đội của đế quốc đang tập kết.

Cuộc chiến tranh này chưa bắt đầu nhưng đã định sẵn kết quả, bên phía đế quốc tất thắng.

Trước tiên không nói tới thủ lĩnh quân cực bắc đã chết, quân cực bắc không thể ngăn cản được “Demon’s Extract” Teigu của Esdeath.

Teigu là một loại đồ vật rất thần kỳ, có thể giúp người sử dụng khống chế hàn băng, dòng nước, hơn nữa một số Teigu đơn thuần là vũ khí, mang năng lực đặc biệt, ví dụ như nhất kích tất sát, sắc bén một cách dị thường.

Teigu có thể là chiếc nhẫn, đao, kiếm, khôi giáp.

Không phải ai cũng có thể sử dụng Teigu, Teigu sẽ chọn chủ nhân phù hợp với nó, sau khi chủ nhân chết đi năng lực của Teigu vẫn tồn tại như cũ, đợi chủ nhân đời kế tiếp.

Teigu có thể chia tổng cộng làm mấy loại sau.

Loại thứ nhất là Demon’s Extract loại Teigu này dùng để ăn hoặc dùng để uống, chỉ có thể sử dụng một lần, bình thường năng lực của loại Teigu này rất mạnh.

Loại thứ hai là loại vũ khí, loại Teigu này rất đa dạng, đao thương kiếm kích đều đủ cả, năng lực cũng đủ loại.

Loại thứ ba thì có vẻ thần kỳ, là Teigu loại sinh vật, loại Teigu này có khả năng là một sinh vật hình người, cũng có thể là một con chó, một con gấu.

Ba loại Teigu mỗi loại đều có ưu khuyết điểm, tổng hợp mà nói vẫn là Teigu một lần mạnh hơn chút.

Trong đầu Tô Hiểu nhớ lại dáng dấp và năng lực của Teigu, sau này hắn phải đối mặt với nhiều loại Teigu.

Trong lúc hắn suy nghĩ tài liệu về Teigu, bên ngoài pháo đài truyền tới kèn tập kết.

- Cuối cùng cũng xuất binh rồi sao, không biết tình hình đế đô hiện giờ thế nào?

Nghĩ tới những chuyện này còn quá sớm, nghỉ ngơi quan trọng hơn, chưa tới 5 phút Tô Hiểu đã ngủ thật say, sau khi tới đế đô sẽ không còn an nhàn nữa, hắn xem như là thâm nhập kẻ địch.



Rạng sáng ngày hôm sau, gió lạnh gào thét thổi qua.

Bên trong pháo đài Dodota.

Lúc này “pháo đài Dodota” không giống với tối hôm qua, một vùng lớn hàn băng xuất hiện ở bên trong pháo đài, phòng ốc bị đông lại, trên mặt đất đầy người cực bắc bị đông chết, cả tòa pháo đài đã biến thành thế giới băng.

Một binh lính đế quốc bước nhanh ra khỏi pháo đài, trên con đường đầy tuyết khiến trái tim căng thẳng.

Tình cảnh trên mặt tuyết chỉ có thể dùng vô cùng thê thảm để hình dung, lượng lớn tù binh bị đâm trên từng que gỗ, que gỗ dựng trong tuyết địa.

Phóng tầm mắt nhìn ra xa, que gỗ xuyên qua người có ít nhất mấy ngàn, tình cảnh phía sau que gỗ càng tàn khốc hơn.

Sau khi khai chiến đêm qua quân cực bắc bị đánh bại một cách dễ dàng, không có thủ lĩnh chỉ huy, cùng với năng lực hệ “băng” mạnh mẽ của Esdeath khiến chiến trường biến thành lò sát sinh.

Hai giờ rưỡi sáng khai chiến, quân cực bắc đầu hàng lúc năm giờ sáng.

Trong pháo đài Dodota có 3 vạn quân đội cùng với 7, 8 vạn bình dân, đừng nên coi thường 7, 8 vạn bình dân này, trong thời khắc quan trọng bọn họ cũng là binh sĩ.

Sau khi tất cả những người này đầu hàng, Esdeath truyền đạt một mệnh lệnh.

Giết, không giữ lại ai! Còn dùng phương thức tàn khốc để giết chết, dùng máu của quân cực bắc để khiến những dị tộc không an phận khác ở quanh đế quốc khiếp sợ.

Tàn sát bắt đầu từ lúc 6 giờ, chưa tới bảy giờ đã kết thúc.

Gần 10 vạn người bị giết sạch trong vòng chưa tới một giờ, thi thể của bọn họ một số xếp thành đống, một số thì làm thành “người tuyết”, có một số thì bị que gỗ xiên qua.

Chín giờ sáng tin này lan truyền tới tiểu đội của quân cực bắc ở rải rác xung quanh, mỗi tiểu đội của quân cực bắc bắt đầu chạy tán loạn, đi sâu vào nơi rét lạnh hơn ở cực bắc.

10 giờ trưa cùng ngày, trong mấy cây số xung quanh pháo đài cực bắc đều không thấy một người cực bắc, những người này đã bị dọa sợ mất mật.

Gần 12 giờ quân đế quốc rút khỏi pháo đài cực bắc, gần một giờ chiều, hơn 30 vạn bệnh binh quay về đế quốc.

Chừng gần 2 giờ hơn mười vạn quân đế quốc chưa sinh bệnh cũng bắt đầu rút lui, chỉ để lại chưa tới 5 vạn người trong pháo đài cực bắc.

Sở dĩ vội vàng rút đi như vậy, là vì hành quân đánh giặc cần số lượng tiền tài rất lớn, 50 vạn quân mỗi ngày ăn quân lương là một con số vô cùng khủng bố, hơn nữa những lương thực này đều vận chuyển tới, phí tổn rất cao, huống hồ còn tiêu dùng khác nữa, chữa bệnh, dược vật, vũ khí mài mòn, tiền trợ cấp cho người thương vong.

Nếu để 50 vạn người trấn thủ pháo đài, với quốc khố của đế quốc dự trữ hiện giờ, chưa tới nửa năm sẽ xuất hiện tình huống khất nợ quân lương, trong vòng một năm kinh tế của đế quốc suy yếu mức độ lớn.

Pháo đài có 5 vạn người trấn thủ là đủ, trước đây trong pháo đài cực bắc chỉ có mấy ngàn người.

Muốn vận chuyển vật tư tới cực bắc rất khó, đế quốc vẫn luôn cắt giảm số lượng quân biên phòng.

Chẳng trách cuối cùng đế quốc sẽ bị diệt, cắt giảm số lượng quân biên phòng là tự tìm đường chết.

Hiện giờ đế quốc như một cây đại thụ rỗng ruột, chỉ xem ai có dũng khí đá một cước.



Trên đường quay về đế quốc, phần lớn binh sĩ đều đi bộ, chuyện này khiến tốc độ hành quân của toàn thể không nhanh.

Tô Hiểu ngồi trên lưng ngựa xóc nảy, hắn chưa từng cưỡi ngựa, nhưng không ngờ công cụ giao thông bốn chân này lại khó điều khiến tới vậy.

Nhưng một tên ám sát sao có thể không biết cưỡi ngựa, cho dù không biết cưỡi cũng phải cưỡi.

Tô Hiểu dựa vào lực eo và lực hạ bàn cưỡi ngựa, hắn cưỡi một con ngựa lành nghề khoảng ba mươi phút thì nó ngã xuống, miệng sùi bọt mép, bụng không ngừng co giật, đó là do hắn dùng lực kẹp, khổ cho con ngựa kia.

Vận mệnh của con ngựa thứ hai tốt hơn nhiều, đến nay còn chưa xuất hiện dấu hiệu miệng sùi bọt mép.

Con ngựa này không có gì đáng ngại, nhưng cả người Tô Hiểu không được tốt lắm, cưỡi ngựa một cách miễn cưỡng là chuyện rất mệt, hiện giờ mông hắn rất đau, từ ngực trở xuống đều đau nhức.

- Tướng quân, còn bao lâu nữa mới tới đế đô?

Hiếm khi Tô Hiểu chủ động mở miệng nói chuyện với Esdeath.

- Hả?

Esdeath cảm thấy rất bất ngờ.

- Khoảng gần hai ngày nữa.

Sắc mặt Tô Hiểu không được tốt lắm.

- Ngươi không biết cưỡi ngựa đúng không?

Bị vạch trần, Tô Hiểu cũng rất bất đắc dĩ.

- Ừm.

- Vì sao?

- Ta để súc sinh đầy lông này đưa đi, điều này khiến ta cảm thấy không khỏe.

Esdeath kinh ngạc, có khả năng nàng không ngờ Tô Hiểu “mặt lạnh” sẽ chán ghét một thứ gì đó.

- Tổ chức lúc trước của ngươi không dạy ngươi cưỡi ngựa à?

- Đã dạy, nhưng ta giết ngựa.

Lần này Esdeath không bình tĩnh rồi.

- Giết ngựa? Hậu quả thế nào?

- Bị treo lên đánh hai trăm roi, thiếu chút nữa chết đi.

Esdeath cười khẽ, nhìn Tô Hiểu với vẻ đầy hứng thú.

- Cuối cùng chuyện này xử lý thế nào?

- Ta luyện chạy, cuối cùng chạy nhanh hơn ngựa, hơn nữa sức chịu đựng cũng không kém ngựa.

Esdeath lại cười khẽ lần nữa, những sĩ quan ở gần đó cũng nở nụ cười.

- Chạy còn nhanh hơn ngựa, rốt cuộc ta nhận một thuộc hạ kỳ lạ tới mức nào đây, nếu ngươi không thích cưỡi ngựa, vậy vì sao bây giờ lại muốn cưỡi ngựa?

Tô Hiểu sớm biết sẽ không tránh được vấn đề này, hắn đưa ra một câu trả lời nằm ngoài dự đoán của mọi người.

- Người của đội ám sát không biết cưỡi ngựa sẽ bị hoài nghi.

Nếu mười câu đều là nói dối, sớm muộn gì cũng bị nhìn thấu, nhưng nếu trong mười câu có vài câu nói thật, như vậy lời nói dối cũng được xem như là nói thật.

- Ngươi đừng miễn cưỡng nữa, đi ra sau xe vật tư ngồi đi, ngựa của ngươi sắp sùi bọt mép rồi.

Chiến mã dưới người Tô Hiểu quay đầu, ánh mắt vô tội như đang lên án Tô Hiểu.

- Tạ tướng quân.

Nhảy xuống chiến mã, Tô Hiểu đi khập khễnh tới xe tiếp tế, cuối cùng hắn cũng được giải thoát còn thành công lừa dối qua cửa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận