Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 646: Cứng Đối Cứng

Sau khi tiếng đinh tai nhức óc do Tô Hiểu va vào trong ngọn núi biến mất, mấy người của lữ đoàn đều nhìn về phía cửa động trên ngọn núi phía xa.

Rầm rầm, mấy mảnh đá vụn rơi từ trên đỉnh động xuống, bên trong cửa động vô cùng yên tĩnh.

- Tiêu diệt rồi sao?

Machi nhìn chằm chằm chỗ cửa động.

- Không xác định được, có tỷ lệ tiêu diệt thành công rất cao.

Shalnark rủ mắt xuống, có chút buồn ngủ, hắn ta tiêu hao quá nhiều Niệm, thậm chí còn hơi cạn kiệt.

- Để Uvogin lên tiếp đi.

- Không được, hắn mới vung hai quyền toàn lực, cho dù là Uvogin, cơ thể cũng có cực hạn chịu đựng, muốn tiếp tục chiến đấu thì phải nghỉ ngơi một lát, hơn nữa ta không thể khống chế Uvogin hành động cụ thể.

Nhận được câu trả lời của Shalnark, Machi nghiêng đầu tránh thoát Rabid Dog đá tới.

Rabid Dog và Porcupine hãi hùng khiếp vía nhìn về phía cửa động, trong lòng chờ đợi Tô Hiểu tuyệt đối đừng chết, nếu Tô Hiểu chết, bọn họ cũng sống không lâu.

Không chỉ mọi người ở đây nhìn chằm chằm cửa động kia, đám Khế Ước Giả quan sát chiến đấu ở gần đó cũng nhìn chằm chằm cửa động, những Khế Ước Giả này hơi hoài nghi nhân sinh, nếu không phải ở thế giới Hunter, bọn họ rất hoài nghi Tô Hiểu là Khế Ước Giả cấp hai trở lên.

- Đại ca, hình như ngoan nhân huynh đã lạnh, chúng ta có cần đi tham gia náo nhiệt không?

- Bình tĩnh, tam đệ, chúng ta quan sát thì hơn, “Siêu Xayda” ở phía dưới quá mạnh.

- Tam đệ, đại ca nói rất đúng.

Đám huynh đệ Quốc Túc mỗi người cầm một chai bia, thậm chí lão tam còn cầm một cái chân gà.

Bình thường ba huynh đệ sẽ không nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, yêu thích lớn nhất của bọn họ là sống phóng túng, cợt nhả, đê tiện, vui vẻ trong thế giới diễn sinh.

Uvogin đầy người là khí Niệm màu vàng đứng ngây ra tại chỗ, nếu quan sát cẩn thận sẽ phát hiện, trên bắp thịt của hắn ta xuất hiện vết thương rất nhỏ, một số cơ thịt hơi nứt ra.

Rầm, rầm, rầm...

Trong cửa động truyền ra tiếng bước chân, sau đó là tiếng ho khan kịch liệt.

Tay trái của Tô Hiểu che miệng, lúc ho khan có máu chảy từ kẽ tay ra, hắn suýt bị Uvogin một quyền miểu sát.

Lúc này mấy chục khiên phản kích quanh hắn hơi mơ hồ, nếu chịu công kích quá mạnh, thời gian kéo dài khiên phản kích sẽ giảm xuống.

Trong tay xuất hiện bình dược tề số 1, Tô Hiểu há to miệng uống, năng lượng Thanh Cương Ảnh dâng trào trong người, tế bào Hashirama bên trong dược tề bị phệ diệt, vết thương của hắn nhanh chóng khôi phục.

Xung quanh đen xì, ánh trăng nhàn nhạt chiếu rọi phía trước, Tô Hiểu chậm rãi đi về phía cửa động.

Lúc Tô Hiểu đi ra khỏi hang núi kia, trong lòng mấy người lữ đoàn căng thẳng.

- Tên này chưa chết à, tên này rất chịu đánh, là vì khiên năng lượng trôi nổi kia sao?

Khi Machi nói chuyện nắm chặt Niệm tuyến trong tay, Rabid Dog bị Niệm tuyến quấn quanh người bị ghìm thành thi thể chia ra vài mảnh, giải quyết Rabid Dog xong, Machi không đi giúp Uvogin, mà đi giúp Shizuku, lúc trước Shizuku bị thương, lúc này đối phó Porcupine hơi vất vả.

Nội tâm của Porcupine tan vỡ, hắn ta muốn chạy trốn, nhưng Blinky xoay quanh Shizuku quấn lấy hắn ta, nhất thời không thể thoát thân được.

Ở giữa thung lũng, Uvogin đứng ngây ra mười mấy giây nhìn về phía Tô Hiểu, hiện giờ hắn ta chỉ có một loại ý niệm, đó chính là giết chết kẻ địch số hai, chính là Tô Hiểu.

Rầm một tiếng, Uvogin biến mất, tốc độ biến thái này khiến Tô Hiểu có chút không nói gì.

Cầm trường đao trong tay Tô Hiểu vẫn ngắm nhìn xung quanh, nếu lại trúng một quyền nữa, rất có khả năng hắn không chống đỡ nổi, hiện giờ toàn thân hắn đều mơ hồ đau đớn, xương có khả năng nứt ra bất cứ lúc nào.

Tiếng xé gió cấp tốc truyền tới, Uvogin xuất hiện trước mặt Tô Hiểu, vẫn là tư thế ban đầu, cánh tay cong lên, nắm chặt tay, một quyền đánh tới.

Quyền này vung ra, đồng thời trên nắm tay của Uvogin phun trào khí Niệm màu vàng nhạt, đây là quyền siêu cấp phá hoại của Uvogin, còn là bản thăng cấp.

Quyền bình thường đều thiếu chút nữa miểu sát Tô Hiểu, nếu như trúng quyền này còn có thể sống được sao?

Trong đầu Tô Hiểu quay nhanh, nắm đấm kia được phóng to vô hạn trong tầm mắt hắn, bao phủ toàn bộ tầm mắt của hắn.

Tránh né chưa bao giờ là phong cách chiến đấu của Tô Hiểu, từ lúc hắn lựa chọn đao làm vũ khí thì có thể nhìn ra, hắn thích đánh chính diện cứng đối cứng.

Khiên phản kích tạo thành hình tròn bao bọc Tô Hiểu ở bên trong nhanh chóng khuếch tán ra xung quanh, tuy khiên phản kích có thể chống đỡ được công kích của Uvogin, nhưng trong vô hình cũng khiến kẻ địch dễ dàng đánh bay Tô Hiểu ra ngoài.

Lập tức rút khiên phản kích, nắm đấm của Uvogin đã tới.

Đồng tử của Tô Hiểu co rút nhanh, hắn đang cố gắng bắt giữ động tác của Uvogin, đúng lúc này, xung quanh giống như chậm lại.

Nắm đấm càng ngày càng gần, tốc độ phản xạ thần kinh của Tô Hiểu được thể hiện, Uvogin nhanh tới mức sắp thành tàn ảnh bị hắn bắt giữ.

Bắp thịt trên cánh tay phải của Tô Hiểu thoáng nhô lên, tất cả giá trị pháp lực trong cơ thể chuyển hóa thành năng lượng Thanh Cương Ảnh, toàn bộ được thêm ở trên Trảm Long Thiểm, Trảm Long Thiểm giống như lưỡi đao năng lượng màu lam nhạt.

Một đao bình thản không có gì lạ chém ra, cho dù là xuất đao sau, nhưng đao này nhanh hơn nắm đấm của Uvogin.

Coong!

Bùm!

Ánh đao khổng lổ bay ra, chém về phía đỉnh núi gần đó, đỉnh núi bị chém nghiêng.

Tô Hiểu và Uvogin khí Niệm màu vàng đầy người lướt qua nhau, lúc này Uvogin còn sót lại một cánh tay, cánh tay ra quyền đã bay xa hơn trăm mét.

Soạt một tiếng, Trảm Long Thiểm đâm vào trong một tảng đá mười mấy mét, trên chuôi đao Trảm Long Thiểm còn có một nửa cánh tay, mặt cắt cánh tay không đồng đều.

Tay cầm đao của Tô Hiểu đứt đoạn, kết quả thế này hắn có nghĩ tới lúc cố gắng chống đỡ nắm đấm của Uvogin, nếu là trước đây, đây là tình huống rất gay go, nhưng có người phụ nữ kia, đứt một tay cũng không sao, hắn cố ý lựa chọn như vậy, đây là cuộc chiến đấu với lựa chọn đạt được tỷ lệ thắng cao nhất.

Sau khi sượt qua người với Uvogin, Tô Hiểu đột nhiên xoay người phóng về phía Uvogin.

Uvogin cũng lập tức xoay người lại, nhưng vết chém sâu chỗ ngực hắn ta khiến động tác của hắn ta dừng lại một chút.

Chính vì chút chênh lệch này, Tô Hiểu đã thả người nhảy lên, hai đầu gối uốn lượn, đập mạnh lên hai bên bả vai của Uvogin.

Hai chân kẹp chặt, kẹp lấy đầu Uvogin, đồng thời tay trái bao bọc bao cổ tay kim loại màu đỏ thắm của Tô Hiểu vươn về phía mặt Uvogin, hai ngón tay như móc câu, hai ngón tay của hắn đâm vào mắt của Uvogin.

Cảm giác tối tăm truyền tới, cơ thể của Uvogin có thể nói là quái vật, cho dù là mắt yếu hơn nhưng cũng mạnh hơn người thường nhiều.

Tô Hiểu dùng hết toàn lực, xì một tiếng, hai ngón tay của hắn xen vào trong hốc mắt Uvogin, chuyện này còn chưa xong, hai ngón tay của hắn uốn lượn, dùng sức kéo ra ngoài.

Hai con mắt của Uvogin được Tô Hiểu kéo ra, hai chân hắn kẹp chặt đầu Uvogin hơi nghiêng, muốn vặn gãy cổ Uvogin.

Cự lực đột nhiên kéo từ bên người tới, trời đất quay cuồng, Tô Hiểu bay ra ngoài, giống như máy bay mất tay lái, trượt rất xa trên mặt đất.

Sau khi dừng lại, trước mắt Tô Hiểu là một vùng đỏ chót, xương cốt toàn thân giống như sắp nứt ra, hắn lấy một bình dược tề số 1 ra, vẻ mặt không hề có cảm xúc uống xong rồi đứng dậy.

Ánh mắt vẫn ngắm nhìn xung quanh sơn cốc, Tô Hiểu đang nhìn xem có Khế Ước Giả nào thừa nước đục thả câu hay không, hiện giờ ai tới hắn sẽ nghĩ biện pháp chơi chết người đó, đau nhức toàn thân khiến hắn bộc lộ bản tính hung ác.

Hắn chiến đấu với Uvogin đám Khế Ước Giả đều thấy rõ, loại phương thức chiến đấu không muốn sống này là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy.

Tô Hiểu liếc nhìn cánh tay phải còn sót lại nửa đoạn, không chỉ như vậy, ngực bên phải hắn cũng lõm xuống, sau khi xương sườn gãy đã đâm vào lá phổi của hắn, mỗi lần thở đều mơ hồ đau đớn.

Đi tới trước Trảm Long Thiểm, Tô Hiểu dùng tay còn lại rút Trảm Long Thiểm ra, hắn cũng am hiểu dùng đao tay trái như tay phải.
Bạn cần đăng nhập để bình luận