Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 328: Phong Nãi Và Quốc Túc

- Gomu… Gomu No.

Luffy dùng toàn lực hút khí, cả người bành trướng thành hình tròn, nhưng như một khí cầu, hắn ta dùng cơ thể chắn Nami và Chopper ở dưới người, bởi vì vị trí có hạn, không chắn được Zoro, Zoro cũng không cần Luffy bảo vệ.

Zoro chạy vài bước tới bên cạnh Luffy, nắm lấy cơ thể Luffy, phòng ngừa Luffy bị húc bay.

Bọn họ đều nhạy cảm nhận biết được, trong phòng có thứ gì đó sắp nổ tung, nhưng không biết cụ thể là thứ gì.

Vẻ mặt Nami và Chopper mơ màng, nhưng sau khi được Luffy chắn hai người không giãy dụa.

Bùm!

Âm thanh đinh tai nhức óc truyền từ cách đó không xa tới, Nami quát to một tiếng đầy thống khổ rồi bịt tai, trong tai vang lên tiếng ong ong, trong đầu hỗn loạn.

Trong chớp mắt ánh lửa và xung kích nổ tung bao bọc Luffy và Zoro ở bên trong, hai người không lùi một bước, nếu lùi bước Nami và Chopper sẽ chết chắc.

Bùm bùm!

Nhà của Iceburg bị sập nổ một tầng, Iceburg không có ai bảo vệ, bị nổ tan.

Tô Hiểu đang nhảy lên mái nhà đột nhiên nhận được nhắc nhở.

[Liệp Sát Giả giết Iceburg thị trưởng của Water Seven.]

[Iceburg là quan viên quan trọng trong thế giới diễn sinh, danh vọng rất cao ở trong thế giới diễn sinh, nhận được 8.1% Thế Giới Chi Nguyên, hiện nhận được tổng cộng 10.3% Thế Giới Chi Nguyên.]

Tô Hiểu hơi kinh ngạc, không ngờ trong lúc vô tình giết Iceburg có thể nhận được nhiều Thế Giới Chi Nguyên như vậy, xem ra muốn đạt được Thế Giới Chi Nguyên không nhất định phải giết kẻ địch có thực lực rất mạnh, giết một số nhân vật có địa vị đặc biệt là được.

Nhưng mà bình thường loại người này không dễ giết, nếu Tô Hiểu không có thân phận CP0, rất có khả năng sẽ khiến chính phủ thế giới truy nã và truy sát.

Tuy giết Iceburg nhận được không ít Thế Giới Chi Nguyên, nhưng sau khi hỏi dò Luân Hồi Nhạc Viên Tô Hiểu biết được, Iceburg không rơi rương báu.

Bên trong căn phòng, ánh lửa tản đi, áo màu đỏ trên người Luffy rách nát bươm, máu tươi chảy từ trán và cánh tay xuống, giống như kỳ tích chính là, mũ rơm của hắn ta hoàn hảo không tổn hao gì.

Tình hình của Zoro càng gay go hơn, hắn ta nằm hình chữ đại ( 大 ), hắn ta giúp Luffy chịu phần lớn uy lực nổ tung, nếu không Luffy sẽ chật vật hơn bây giờ nhiều.

Nami và Chopper mê man ngẩng đầu, Luffy đầy máu trên người lọt vào tầm mắt.

- Luffy, không sao chứ?

Chopper bị dọa sợ, nhanh chóng chạy tới bên cạnh Luffy.

- Đừng động tới ta trước, đi xem Zoro đi.

Trong chớp mắt khi nổ, Luffy thấy rõ Zoro chắn trước người hắn ta.

Sau khi Chopper chạy tới bên cạnh Zoro, Chopper sợ hết hồn, vết bỏng trên người Zoro không nghiêm trọng, nhưng chỗ bụng cắm một cái chân ghế.

- Zoro!

Chopper luống cuống tay chân, trên người nó không có dược vật, thậm chí còn không có băng vải.

- Nhất định phải mang Zoro về thuyền, nhưng quan trọng là phải xử lý vết thương trước.

Chopper và Nami chạy đi, bắt đầu tìm kiếm một số vật phẩm cấp cứu, ví dụ như vải sạch.

Luffy lảo đảo đi tới trước người Zoro, thấy chân ghế cắm lên bụng Zoro, Luffy liền giơ tay rút chân ghế ra.

Xì xì, máu tươi phun lên rất cao, Zoro đau tới mức trợn tròn mắt.

- Tên ngốc này.

Zoro không biết phải nói gì, Luffy cũng biết mình làm sai, cho nên cắm chân ghế lại cầm máu giúp Zoro.

Xì xì, cắm vào trong vết thương rất chuẩn, mắt Zoro đảo một vòng ngất đi.

Chopper chạy nhanh đến, không biết tìm được ít băng vải ở phòng nào.

- Sao Zoro lại ngất rồi, mới vừa rồi còn tỉnh táo mà.

Chopper hơi nghi ngờ, với thể chất của Zoro sao hôn mê nhanh như vậy.

- Ồ, chuyện này sao, vừa rồi ta làm thế này.

Khi nói chuyện Luffy nắm chặt ghế.

- Dừng tay!

Chopper nhào lên cắn tay Luffy.

- Không thể rút thứ này, sẽ mất rất nhiều máu.

- Đúng vậy, vừa rồi lúc ta rút Zoro mất không ít máu, cho nên ta cắm vào lại.

- Cắm… Cắm lại sao?

Chopper dại ra, nhưng nhanh chóng giận dữ.

- Sao ngươi đối xử với thương binh như vậy, nhanh nâng Zoro về thuyền.

Sau khi Chopper nhanh chóng xử lý vết thương giúp Zoro, Luffy vác Zoro lên vai, chạy nhanh về phía Going Merry với đám Nami.

Nếu Zoro một mình chịu nổ tung tuyệt đối không chật vật như vậy, nhưng cần phải bảo vệ Nami và Chopper, hắn ta hầu như một mình chịu xung kích của bom luyện kim, không chết đã là thể chất hơn người.

Đám Luffy nhanh chóng chạy xa.

Một người đàn ông mặc trang phục cao bồi nhìn bóng lưng Luffy đi xa, sắc mặt người đàn ông hơi tái nhợt, giống như chức năng cơ thể chịu tổn hại.

- Xem ra tiến độ của nội dung vở kịch được ngươi tăng nhanh, chúng ta gặp ở đảo Tư Pháp vậy.

Người này chính là người đàn ông súng lục giao đấu với Tô Hiểu lúc trước, người đàn ông súng lục là người tàn nhẫn, sau khi bị thương đã tìm bác sĩ khâu bàng quang lại, tuy lúc đi tiểu đau đớn tận tâm can, nhưng sức chiến đấu không yếu đi.

Trong tay nam tử súng lục là mười tấm thẻ màu đỏ tươi, những Khế Ước Giả muốn tham gia trò vui đã biến thành từng tấm thẻ màu đỏ tươi.

- Phong Nãi của Thần Hoàng cũng ở thế giới hải tặc, đám đùa bức Quốc Túc cũng ở đây, mọi chuyện càng ngày càng thú vị rồi.

Nam tử súng lục nở nụ cười, đảo Tư Pháp sắp loạn chiến rồi.

- Ngươi gọi ai là đùa bức.

- Các huynh đệ, chúng ta diệt hắn ta.

- Thôi quên đi, tinh thần của gia hỏa lữ đoàn đều có vấn đề.

Ba tên tráng hán mặc cùng kiểu áo giáp đi ra, sau khi ba người ra trận liền xếp thành trận hình. Ba người nắm tay nhau, một người đứng thẳng ở giữa, hai người khác kéo tay người ở giữa, cơ thể nghiêng sang một bên.

- Ba tên đùa bức.

Nam tử súng lục lắc đầu, tuy ba tên này có chút đùa bức, nhưng năng lực sinh tồn của ba người này mạnh tới biến thái.

- Bọn ta là tổ hợp hoàn mỹ.

- Biểu lộ hết phong thái của nam nhân.

- Quốc Túc ở đây!

Khóe mắt nam tử súng lục giật giật, bỗng nhiên hắn ta cảm thấy giao đấu với ba tên đùa bức này hơi mất mặt.

- Một đám ngu ngốc.

Giọng nói vang dội truyền tới, một nam nhân mặc áo mục sư màu đen, cầm lưỡi liềm bằng thép đi từ trong bóng đêm ra.

- Phong Nãi, không ngờ ngươi cũng ở Water Seven, ta vẫn cho rằng ngươi tới đảo Tư Pháp rồi.

Nam tử súng lục mở miệng.

- Đi tới thế giới hải tặc loại thế giới mở này, đương nhiên phải giết mấy người để trợ hứng, nhưng có chuyện khiến ta rất tò mò, là ai khiến ngươi bị thương nặng như vậy, nghe nói bàng quang của ngươi bị đâm bạo?

Trong những lời Phong Nãi nói có chút trào phúng.

- Ồ… Dù sao cũng tốt hơn vú em ngốc nghếch mới đầu học sai kỹ năng.

Nghe thấy lời nam tử súng lục nói, mặt Phong Nãi đen lại, hắn ta vốn hướng theo phương hướng phát triển vú em, không ngờ tới mới bắt đầu học kỹ năng học sai thành ngành chiến đấu, tuy lượng sữa của hắn ta rất kinh người, nhưng hắn ta chưa bao giờ cần sữa của đội hữu, theo Phong Nãi, đội hữu chỉ cần gọi 666 và lão đại cố lên là được.

- Đó là ý chỉ của thánh thần.

Phong Nãi lấy một thập tự giá màu đen ra, đặt ở trước miệng khẽ hôn.

- Thánh thần? Ta thấy là tà thần mới đúng.

- Ta nói, Thần Hoàng của các ngươi chính là tổ chức tà giáo, không, ta không nên sỉ nhục tổ chức tà giáo, các ngươi là tổ chức bán hàng đa cấp.

Phong Nãi cởi liềm sau lưng xuống, khói đen tràn ngập quanh hắn ta, trong đồng tử của hắn ta chớp lóe ánh sáng đỏ.

- Đã sớm muốn giết ngươi rồi, chuyện lần trước cắt ngang lễ rửa tội đạo Tin Lành của ta cùng tính cả đi.

Phong Nãi cầm liềm, khói đen trên người mơ hồ có ánh kim thánh khiết chớp lóe.

Nam tử súng lục cười mỉa.

- Tuy ta không phải người tốt lành gì, nhưng ta sẽ không trơ mắt nhìn mấy trăm đứa bé bị hiến tế sống, bất luận đứa bé hồ đồ nào cũng đều vô tội, chính nghĩa sẽ không tự mình mở rộng, nhưng ta có thể giết hết những người nhìn không vừa mắt.

Nam tử súng lục bắt đầu cử động ngón tay, Phong Nãi lập tức nghiêm túc hơn, đây không phải là lần đầu tiên hai người giao đấu.

- Ngươi thì biết cái gì, ta chỉ muốn gột rửa khí tức địa ngục trên người bọn họ, bọn họ đều… Bỏ đi, không thể giải thích cho loại gia hỏa như ngươi hiểu được, hơn nữa ta làm gì cũng không cần giải thích.

- Ngươi đang lừa quỷ à, ngụy thần côn này.

- Tin hay không tùy ngươi, nhưng bây giờ ta rất muốn giết ngươi, tuy thần nói không thể sát sinh, nhưng giết chết tên ác đồ cũng không sao.

Nam tử súng lục đấu với Phong Nãi, dám đối nghịch với lữ đoàn chỉ có nhóm mạo hiểm Thần Hoàng, đó là nơi tập hợp một đám tín đồ và cuồng tín đồ, thiện lương và điên cuồng cùng tồn tại.

Đám Quốc Túc ngồi trên một đống đá vụn, chẳng biết trong tay ba người có thêm popcorn và pepsi từ lúc nào, nhìn dáng vẻ như muốn xem bóng đá.

- Đại ca, ngươi nói xem trong hai bọn họ ai sẽ thắng.

- Quan tâm ai thắng làm gì, sau khi hai bọn họ phân thắng bại, chúng ta đi chém một đao.

- Như vậy không được tốt lắm đâu.

- Không được tốt cái gì, hai bên đều không phải thứ tốt lành gì, tất cả những người yêu khác phái đều dị đoan, tà giáo, là tử địch của đoàn FFF chúng ta.

- Đại ca, hình như chúng ta không thuộc đoàn FFF, chúng ta là Quốc Túc.

- Mới gia nhập, các ngươi có ý kiến gì?

- Đại ca, hai bọn ta không làm gay đâu.

Lúc đám Quốc Túc thảo luận sôi nổi, bỗng nhiên phát hiện hai đôi mắt lạnh như băng nhìn về phía bọn họ.

- Đại ca, chúng ta vẫn nên chạy đi thì hơn.

- Đề nghị rất hay, ai chạy chậm nhất lát nữa sẽ biểu diễn đập thiết chùy…

Đám Quốc Túc co cẳng chạy, chạy như vậy được gọi là nhanh, tuy ba người có hình thể to cao, nhưng chạy giống như chó hoang thoát cương.
Bạn cần đăng nhập để bình luận