Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 491: Âm Mưu, Dương Mưu

- Giết chết Ám Vương, sau đó giết ta, đây chính là tâm nguyện của ta.

Nghe thấy lời dã trư nói, không dù huynh cười mỉa.

- Ngươi không tin à?

- Ta không tin có người muốn chết.

Không dù huynh vẫn đè dã trư xuống đất.

- Ta đã chết từ lâu rồi, vừa rồi các ngươi đã đâm thủng đầu và trái tim của ta, nhưng ta vẫn có thể nói chuyện.

- Có cái rắm, có rất nhiều năng lực tương tự.

Không dù huynh vẫn không tin.

- Có lẽ vậy, nhưng trước khi gặp các ngươi, ta đã không có bất luận tri giác gì mấy chục năm.

Dã trư nhìn về phía Tô Hiểu.

- Sao ngươi có thể khiến ta cảm nhận được đau đớn? Thêm một lần nữa đi!

Tô Hiểu không để ý tới dã trư, hắn đang suy nghĩ tin tức trong lời nói của đối phương, một số tin tức rất mờ mịt.

- Ngươi thả ta ra, lão tử không chơi gay, đè ta cũng không có ý nghĩa gì, hơn nữa các ngươi bị bất tử giả vây quanh, mấy vạn bất tử giả, cho dù các ngươi mạnh tới mấy cũng bị chúng nó dây dưa tới chết.

Dã trư giãy dụa trên đất, xem ra bị không dù huynh đè rất khó chịu.

- Thả lão ta ra.

- Hả?

Không dù huynh nhìn Tô Hiểu với vẻ nghi ngờ.

- Đúng là có thứ gì đó vây quanh chúng ta, nhưng không ngờ số lượng lại nhiều như vậy.

Do dự một lát, không dù huynh thả dã trư ra.

- Vận khí của các ngươi không tệ gặp phải ta, nếu như gặp tên Toma kia, lão ta sẽ nghĩ cách giết chết các ngươi.

Dã trư vung lá trên người đi, lắc lư cái đuôi.

- Toma? Còn có người như ngươi tồn tại à?

Tô Hiểu cho Trảm Long Thiểm vào bao, nhìn từ bây giờ, đối phương hẳn là không có địch ý, trái lại là cơ hội, không phải cơ hội của mấy người khác, mà là cơ hội của hắn.

- Đương nhiên là có. Có tổng cộng 5 tên Khế Ước Giả gặp tình cảnh tương tự ta, trong đó có ba tên va vào khói đen tự sát, chỉ còn ta và Toma sống sót, nhưng hai bọn ta ở gần biên giới tan vỡ, đang trong thời gian tìm cách tự sát.

Dã trư nói xong nở nụ cười.

- Các ngươi có thể tưởng tượng được không, một tráng hán cao hơn hai mét bị biến thành con rùa, con rùa vỏ cứng, ha ha ha ha.

Dã trư cười to một lát, phát hiện tất cả mọi người đều không có cảm xúc nhìn lão ta.

- Đúng là không hài hước chút nào, muốn không tan vỡ ở nơi quỷ quái này chỉ có thể tự tìm thú vui cho mình.

Dã trư thở dài, nhìn về phía Tô Hiểu.

- Này, tên dùng đao, vừa rồi ngươi dùng hết thực lực rồi à?

- Chưa.

- Vậy thì tốt, với thực lực vừa rồi của ngươi, chưa chắc không phải là đối thủ của Ám Vương, còn mấy người khác… Ngoại trừ ông lão kia còn tạm, những người khác đều chết nhanh thôi.

Trong lòng dã trư đã phán định không dù huynh và Tiểu Mê Hồ là người chết, lão Baltic thì là người nửa chết.

- Cho ta chút đồ ăn.

Dã trư nhìn bọc sau lưng lão Baltic, Tô Hiểu cau mày, nếu đối phương đã chết rồi, như vậy sẽ không cần đồ ăn, mà lúc gặp mặt, đối phương đang ăn.

- Đừng nhìn ta như vậy, bây giờ cấu tạo cơ thể ta rất đặc biệt, tồn tại dựa vào ăn bất tử giả, về phần tại sao muốn đồ ăn của các ngươi…

Dã trư cúi đầu, không nói tiếp.

Lão Baltic lấy một ít bánh quy ra đưa cho dã trư, dã trư nhai răng rắc, ăn một lát thì trong mắt chảy ra chất lỏng màu đen, đó là nước mắt của lão ta.

- Có lẽ đây là cảm giác sống sót, Ám Vương, ta…

Dã trư hỏi thăm nữ tính toàn nhà Ám Vương một lần xong, thì nhổ đồ ăn trong miệng ra.

- Đi theo ta, nếu như lùi lại phía sau sẽ chết.

Dã trữ nhanh chóng bước đi, Tô Hiểu nhìn về phía lão Baltic, đối phương biết rõ về rừng rậm màu đen.

- Mục tiêu của chúng ta không phải là rừng rậm màu đen, là hang động đầu lâu khô, hơn nữa đừng đi trêu chọc Ám Vương.

Nghe thấy lời lão Baltic nói, đôi mắt Tô Hiểu híp lại, hắn vốn không đến nơi gọi là hang động đầu lâu khô, mục đích của Dương Chi Nữ không liên quan tới hắn, mà hắn chưa bao giờ cho rằng Dương Chi Nữ muốn cứu vãn đảo Thôn Phệ, từ hành động của Dương Chi Nữ có thể nhìn ra được, nàng tuyệt đối không phải là người chí công vô tư.

- Nói cách khác, lão ta thật sự đi tìm Ám Vương sao?

- Đúng vậy.

Lão Baltic khẳng định lần nữa, giống như đoán được mục đích của Tô Hiểu, hơn nữa rất muốn tách Tô Hiểu ra.

Tô Hiểu cưỡi Bố Bố.

- Như vậy tạm biệt, bảo trọng.

Ngay từ đầu mục đích của Tô Hiểu và đám lão Baltic đã không giống nhau, lão Baltic cũng biết rõ.

- Ừm, trên đường cẩn thận, có người nói Ám Vương rất khó đối phó, cảm hơn ngươi đã hộ tống ta tới nơi này.

- Đây là chuyện cần thiết, các ngươi giúp ta tiến vào rừng rậm màu đen, ta giúp các ngươi thanh lý cản trở.

Tô Hiểu gật đầu với lão Baltic, lão Baltic ném một bọc to đồ ăn và nước ngọt.

- Chuyện này…

Tiểu Mê Hồ kinh ngạc nhìn hai người.

- Không phải là chúng ta cùng đường sao?

Tiểu Mê Hồ còn chưa phản ứng kịp là xảy ra chuyện gì, nhưng nàng đã cảm nhận tiền đồ vô vọng, bắp bùi to nàng đã ôm chặt vô tình hất nàng lên tường, bám mãi không được.

- Xưa nay đều không phải.

Không dù huynh vỗ đầu Tiểu Mê Hồ, lúc hắn ta nghe Tô Hiểu hỏi dò Ám Vương đã biết mục đích của hai bên không giống nhau.

- Có đi theo hay không?

Dã thú ở phía xa kêu to một tiếng.

- Đi đây.

Bố Bố nhanh chóng đuổi kịp dã trư, lão Baltic vẫy tay với Tô Hiểu, giống như tách ra với Tô Hiểu lão ta rất vui.

Tô Hiểu đi rồi, Tiểu Mê Hồ hơi suy sụp.

- Làm sao, coi trọng tên tàn nhẫn kia à?

Không dù huynh trêu chọc, nhưng Tiểu Mê Hồ không cao hứng.

- Sau này chúng ta làm sao bây giờ, chỉ dựa vào ba chúng ta thật sự có thể thành công sao?

- Không rõ lắm, nhưng ta biết, dựa vào người khác có lẽ có thể sống một thời gian, nhưng không thể sống cả đời.

Không dù huynh không ủ rũ, chỉ cần còn chưa chết hắn ta sẽ không từ bỏ hi vọng.

- Đừng nản lòng, tuy Byakuya đi rồi, nhưng sức mạnh của ta gần như đã thích ứng.

Lão Baltic mở miệng, không dù huynh và Tiểu Mê Hồ hơi nghi ngờ.

- Rất bất ngờ sao? Đây là lần thứ hai ta và Byakuya hợp tác, nếu như liều mạng, ta sẽ chết, nhưng hắn ta cũng không sống nổi.

Lão Baltic nở nụ cười tự tin.

- Lúc trước ngươi…

- Hắn ta bố trí mấy vạn viên bom trong cơ thể ta, biết điều một chút cũng có chỗ tốt, xuất phát!

Lão Baltic đi tới trước người không dù huynh, trên người cuồn cuộn sóng nhiệt, lá cây giẫm dưới chân đều có dấu vết cháy khét.



Bố Bố chạy trong rừng rậm màu đen, theo sát dã trư.

Không thể không nói, vận khí của Tô Hiểu không tệ, có thể gặp được con dã trư này, bằng không hắn cần đi cùng đám lão Baltic, có thể tìm được Ám Vương hay không là một ẩn số.

Không, có lẽ đây không phải là vận khí, Tô Hiểu suy đoán rất có khả năng là dã trư chủ động tìm tới cửa, ở đó đợi hắn.

Dã trư chạy chậm lại, chạy ngang hàng với Bố Bố.

- Ngươi đồng ý với đề nghị lúc trước của ta rồi à? Tuy rất mờ mịt, nhưng ngươi nhất định là đã nghe hiểu.

Dã trư mở miệng.

- Tìm tới Ám Vương giúp ta, cho ngươi ấn ký Luân Hồi, giao dịch rất công bằng, nhưng ngươi còn có thể khôi phục thân phận Khế Ước Giả sao? Lúc trước ngươi đã tiết lộ về Luân Hồi Nhạc Viên với nhân vật trong vở kịch.

Tô Hiểu liếc mắt nhìn dã trư.

- Nơi này không phải thế giới diễn sinh, cho nên không phải vấn đề lớn, hơn nữa thân phận của lão nhân kia đặc biệt, đã sớm biết sự tồn tại của Luân Hồi Nhạc Viên, có lẽ đã ký kết khế ước với Nhạc Viên, chỉ cần khôi phục thân phận Khế Ước Giả, ta sẽ không tiếc, ít nhất cần 5 ấn ký Luân Hồi, ta ở đây lâu quá rồi.

Tô Hiểu gật đầu, năm ấn ký Luân Hồi tương đương với 5% Thế Giới Chi Nguyên, giao dịch này rất hợp lý.

- Ta thích hợp tác với người thông minh, cuối cùng không cần phải đợi ở nơi quái quỷ này nữa, chỉ cần về Luân Hồi Nhạc Viên, nhất định có phương pháp khôi phục, nhất định có.

Dã trư nhếch miệng cười, lúc trước lão ta cảm nhận được khí tức của ấn ký Luân Hồi trên người Tô Hiểu, vẫn luôn mơ hồ để lộ tin tức với Tô Hiểu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận