Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 1053: Báo ứng đến quá đột ngột

Rất rõ ràng, với tốc độ của tiểu đội Tô Hiểu, làng đá muốn đuổi kịp bọn họ là chuyện viển vông.

Ở phía sau đám Tô Hiểu nửa km, đội tiếp viện đến từ làng đá đã cùng lao ra khỏi làng Thụ Nham hội hợp với Onoki.

Đội tiếp viện của làng đá là do hai cha con Kurotsuchi dẫn đội, sau khi hội hợp với Onoki, Onoki tiếp quản quyền chỉ huy.

Onoki, Kitsuchi, Kurotsuchi là trực hệ, Onoki là cha của Kitsuchi, Kurotsuchi lại là con gái của Kitsuchi, cũng chính là cháu gái của Onoki.

Chẳng trách em gái Kurotsuchi này có thể lên làm Tsuchikage đệ tứ, bối cảnh gia tộc quá mạnh, quả thực là quan ba đời. Ông nội là Tsuchikage, cha là người mạnh nhất trong đời thứ hai của Nham Nhẫn, còn không có hứng thú đối với vị trí Tsuchikage.

Onoki chỉ huy đại đội, mênh mông cuồn cuộn truy sát đám Tô Hiểu. Nếu như bị đại đội này đuổi theo, Tô Hiểu chắc chắn phải chết.

Trước tiên không nói tới chiến lực của Onoki và Kitsuchi, đặc biệt là Kurotsuchi đời mới không thể khinh thường, dù sao cũng là nữ nhận tiếp nhận vị trí Kage.

Uy hiếp không chỉ đến từ ba người, còn có đội Ninja phía sau bọn họ.

Trong đội truy kích, có tổng cộng 10 tên thượng nhẫn, 15 tên thượng nhẫn đặc biệt, 507 tên trung nhẫn, không có hạ nhẫn.

Đội truy kích được Onoki chia làm ba, bản thân lão ta dẫn dắt 6 tên thượng nhẫn đánh trận đầu, đây là đội hành quân cao tốc, mục đích là đuổi theo đám Tô Hiểu cũng ngăn cản.

Đội truy kích thứ hai do Kurotsuchi chỉ huy, nàng dẫn dắt 4 tên thượng nhẫn, 5 tên thượng nhẫn đặc biệt, 150 tên trung nhẫn, ở phía sau đội tiên phong do Onoki dẫn dắt.

Đội thứ ba do Kitsuchi suất lĩnh, lão ta dẫn theo 10 tên thượng nhẫn đặc biệt, 357 tên trung nhẫn, đây là đội đoạn hậu, để tránh đội thứ nhất và đội thứ hai bị mai phụ, bọn họ sẽ trợ giúp bất cứ lúc nào. Đội thứ ba mang theo vật tư, có thể phái ra thượng nhẫn đặc biệt loại tốc độ đuổi lên trước bất cứ lúc nào, tiếp tế vật chất.

Có thể nói, sắp xếp của Onoki hầu như thiên y vô phùng, ba đội truy kích này lần lượt là: Đuổi địch, bao vây địch, tiếp viện, tiếp tế hậu cần… Rõ ràng là trận hình dùng cho chiến tranh.

Ba đội truy kích không chỉ truy sát kẻ địch, cho dù bọn họ bị kẻ địch đánh lén, cũng có lực phản kích. Trong ba đội này bất cứ đội nào, cho dù gặp 3~4 tên Kage cũng có thể ngăn cản rất lâu, đội truy kích khác có thể trợ giúp bất cứ lúc nào.

Ông lão Onoki này trải qua đại chiến Nhẫn Giới, đối với lão ta mà nói bố trí trận hình truy kích Ninja như xe nhẹ chạy đường quen.

Sở dĩ Onoki cẩn thận như vậy, là vì lão ta biết rõ một chuyện, Akatsuki là chuyên gia phương diện chiến tranh, bởi vậy không thể lấy nhân số phán đoán lực phá hoại. Lão ta từng thuê Akatsuki, đối với điểm này thì càng biết rõ.

Không chỉ như vậy, Onoki còn làm sắp xếp ở làng đá, tránh cho Akatsuki nhân cơ hội đánh lén làng đá.

Đại quân truy kích của làng đá bắt đầu truy kích, tốc độ của đội tiên phong nhanh nhất, trước tiên không nói bọn họ hiểu rõ địa hình Thổ Quốc, năng lực phi hành của Onoki rất tiện dụng khi truy đuổi.

Không chỉ Onoki có năng lực phi hành, cháu gái lão ta Kurotsuchi cũng có.

Số lượng đội truy kích của làng đá khổng lồ, nhưng không có nghĩa tốc độ của bọn họ chậm. Những người này đều là Ninja, hành quân cấp tốc là chuyện thường như cơm bữa đối với bọn họ.

Đám Tô Hiểu trốn ở phía trước, đội truy kích làng đá truy kích phía sau, điều này khiến Tô Hiểu không khỏi nghĩ, báo ứng đến quá đột ngột. Lúc trước hắn còn truy sát đám Terumi Mei một thời gian, mà bây giờ đổi thành hắn bị đuổi giết.

Không thể nghi ngờ, bị bất kỳ đội nào của làng đá đuổi theo ngăn cản, đám Tô Hiểu chắc chắn phải chết, đây là chuyện không cần hoài nghi, cũng may tốc độ giữa hai bên không cùng cấp bậc.

Truy kích 30 phút, hai bên cách nhau 1km.

Truy kích 1 tiếng, hai bên cách nhau 3km.

Truy kích 4 tiếng, hai bên cách nhau trên 5km.

Trên sa mạc đêm đen, Tô Hiểu ngồi trên một tảng đá to, miệng ngậm điếu thuốc lá. Bố Bố nằm trên đất bên cạnh đá to, đang vươn lưỡi há miệng thở dốc.

Karin thì ngồi tê liệt, có chút buồn ngủ. Lúc trước Tô Hiểu phát hiện, cắn Karin không chỉ khôi phục vết thương, cũng có thể khôi phục thể lực nhất định. Bởi vậy khi chạy trốn, Tô Hiểu lại cắn lên lưng Karin một cái, Bố Bố cắn bắp chân Karin một cái.

Lúc đó A Mỗ có chút nóng lòng muốn thử, cân nhắc tới thuộc tính thể lực 85 điểm khủng bố của nó, Tô Hiểu không để nó cắn Karin, nếu không Karin sẽ chết vì tiêu hao.

“Nước…”

Karin suy yếu giơ tay lên, Tô Hiểu ném cho nàng bình nước. Karin thử vặn nắp bình, nhưng tay nàng mềm nhũn dùng hết toàn lực mới vặn ra.

Trong lòng Karin khổ sở, sau khi nàng gia nhập tiểu đội của Tô Hiểu, từ một thiếu nữ mỗi ngày tràn ngập sức sống, biến thành một “thiếu nữ ốm yếu”, hiện giờ nàng chỉ muốn ngủ một giấc.

Tiếng ngáy này truyền tới, Karin nghiêng đầu nhìn, là thành viên của Akatsuki bọn họ cứu ra.

Deidara được cứu ra xong không làm chuyện khác, con hàng này trực tiếp hôn mê ngủ thiếp đi, có lẽ đến bây giờ hắn ta vẫn không rõ mình đã được cứu ra.

Deidara không phải Ninja thể thuật, tuy tố chất cơ thể của hắn ta mạnh hơn người bình thường, nhưng hắn ta đã liên tục mấy ngày không chợp mắt, đại não khó tránh khỏi chịu tổn thương. Lúc trước bị người ta dùng nước lạnh dội, dưới lúc lạnh lúc nóng bị mắc bệnh cảm mạo.

Cứ thế, trong thời gian ngắn Deidara không tỉnh, cho dù trước khi rút Tô Hiểu tát mạnh Deidara mấy cái, mặt đều đánh sưng nhưng con hàng này vẫn ngủ say sưa.

Chỉ cần Deidara vừa tỉnh, Tô Hiểu lập tức có biện pháp thoát khỏi đội truy kích của làng đá. Nhưng có một chuyện khiến hắn rất nghi ngờ, chính là vì sao Nham Ẩn định vị được vị trí của hắn?

Cách mấy cây số, Tô Hiểu thử thanh lý tung tích ven đường, nhưng Nham Ẩn vẫn có thể truy kích, điều này khiến Tô Hiểu nghi ngờ.

Lúc mới đầu Tô Hiểu cho rằng là trên người Deidara bị giở trò gì, nhưng cho dù là Karin cảm nhận, hay là Bạch Zetsu thông báo tình hình truy binh, đều không phát hiện khác thường trên người Bạch Zetsu.

Bố Bố bị định vị không cao, A Mỗ cũng được kiểm tra, vẫn không có điểm gì khả nghi. Còn Tô Hiểu, Karin và Bạch Zetsu không thể cảm nhận tình huống trong cơ thể Tô Hiểu, vì năng lượng Thanh Cương Ảnh trong cơ thể hắn có tính xâm lược quá mạnh.

Tô Hiểu dùng năng lượng Thanh Cương Ảnh kiểm tra tình hình của bản thân, không phát hiện khác thường gì, quần áo, vũ khí hắn đều đã kiểm tra.

Bao gồm Bố Bố, A Mỗ, Deidara, Tô Hiểu đều kiểm tra. Karin càng không thể, bản thân nàng là loại cảm nhận, hơn nữa vì giúp Tô Hiểu khôi phục thể lực, nàng thường bị Tô Hiểu kéo áo, ở trên người nàng cũng không phát hiện ra gì.

Mấy người đều không bị bố trí đánh dấu, nhưng Nham Ẩn có thể theo sát không nghỉ, cho dù bị bỏ lại bao xa, chỉ cần đám Tô Hiểu dừng lại bọn họ sẽ nhanh chóng đuổi tới gần.

Tô Hiểu ngồi trên tảng đá to suy nghĩ, từ tình hình trước mắt có thể thấy, hẳn là không phải phe mình xảy ra vấn đề, mà là bên trong kẻ địch có Ninja am hiểu truy kích.

Ngay khi Tô Hiểu suy tư, hoang mạc gần đó sinh ra một cái lồng heo cỏ, là phân thân Bạch Zetsu.

“Nham Ẩn lại đuổi theo.”

Bạch Zetsu cười tươi, trong giọng nói tràn ngập cười trên nỗi đau khổ của người khác.
Bạn cần đăng nhập để bình luận