Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 1228: Phế đến đột phá phía chân trời

Goss dẫn theo Tô Hiểu xuyên qua đình viện, tiến vào trong tòa nhà hai tầng có chút lụi bại. Nơi này được quét dọn rất gọn gàng, nhưng mà đã lâu không được tu sửa.

Goss đẩy cửa tiến vào nơi này, đi tới phòng khách.

“Công chúa điện hạ thật sự đang nghỉ ngơi, đợi một lát.”

Goss đi lên cầu thang, Tô Hiểu không đợi ở phòng khách, mà cùng đi lên cầu thang.

“Thiết Chi Thủ, ngươi có chừng mực cho ta…”

Rầm!

Tô Hiểu đột nhiên đá mạnh một cái vào bụng Goss, Goss căn bản không nghĩ tới Tô Hiểu sẽ ra tay, bởi vậy hắn ta bị đá bay ra ngoài.

Rầm, rầm…

Goss va vào hai vách tường mới ổn định được cơ thể, hắn ta ngồi quỳ trên đất, một tay che bụng, sắc mặt tái nhợt.

“Ngươi cho rằng ta tới cầu kiến Elisa Herbert sao? Còn dám lải nhải, ta sẽ cùng làm thịt Elisa Herbert.”

Tô Hiểu liếc nhìn Goss xong, tiếp tục đi lên lầu.

Goss nửa ngồi nửa quỳ trên đất, sắc mặt không ngừng thay đổi.

A Mỗ và Bố Bố chặn đường đi của hắn ta, nếu như hắn ta còn dám tiến lên, ngày hôm nay hắn ta sẽ chết ở nơi này, nhẫn nại của Tô Hiểu có hạn. Tuy hắn muốn dùng con tốt thí mạng này, nhưng hắn không cho phép tên này vẫn luôn ồn ào.

Gương mặt Goss âm trầm như nước, sứ mạng của hắn ta là thủ hộ Elisa Herbert không giả, nhưng sự thực là như vậy sao?

Thủ hộ thời gian dài khiến trung thành của Goss bắt đầu vặn vẹo, không biết bắt đầu từ lúc nào, công chúa yếu ớt kia bị hắn ta coi thành vật sở hữu cá nhân. Đương nhiên là hắn ta không có can đảm khinh nhờn công chúa, nhưng hắn ta rất bài xích người ngoài tới gần công chúa Elisa.

Tô Hiểu tới gặp Elisa Herbert, cũng không phải lén lút thăm hỏi, mà là một loại mệnh lệnh, không phải là vấn đề Elisa Herbert có muốn gặp hay không, mà nàng nhất định phải gặp.

Trong thư phòng tầng hai, một em gái mái tóc dài vàng óng, mặc váy dài trắng đang lật sách, nghe thấy dưới lầu bất ngờ truyền đến tiếng nổ vang, nàng sợ hết hồn, sách trong tay rơi xuống đất.

Két một tiếng cửa phòng bị đẩy ra, Elisa Herbert quay đầu lại nhìn, một người đàn ông xa lạ đi vào phòng, ánh mắt của người đàn ông kia khiến nàng hoảng sợ theo bản năng.

“Ngươi, chào ngươi.”

Elisa Herbert nhỏ giọng nói, nhưng giọng nói của nàng rất nhỏ, Tô Hiểu căn bản không nghe rõ nàng nói gì.

Tô Hiểu tiến lên trước chỉ cách Elisa Herbert khoảng một mét, hơi thở của Elisa Herbert có chút gấp gáp. Ngoại trừ phụ vương và kỵ sĩ thủ hộ Goss ra, không có bất cứ người đàn ông nào tới gần nàng như vậy. Còn chạm vào nàng, từ lúc Elisa hiểu chuyện tới nay, không có người đàn ông nào từng chạm vào nàng, chuyện này liên quan chặt chẽ không thể tách rời đối với việc Goss “thủ hộ”.

“Ngươi, ngươi có chuyện gì không.”

Tay phải của Elisa Herbert để sau lưng, trong tay cầm quyển sách dày, đây là “vũ khí” phòng thân của nàng.

Nhưng mà biểu cảm của Elisa Herbert không cứng rắn như vậy, gương mặt rõ ràng là ngươi còn dám tới đây ta sẽ khóc to cho ngươi xem.

Dường như Tô Hiểu phát hiện ra “chủng vật mới”, hắn từng gặp rất nhiều vương tử và công chúa, những người kia không phải ăn nói nho nhã, thì là hành động hào phóng, công chúa như Elisa Herbert đúng là hiếm thấy.

Sở dĩ Elisa Herbert sẽ như vậy, là vì nàng thường ở nhà đọc sách, đây là sở thích của nàng. Bởi vì dưới cái nhìn của nàng, thế giới bên ngoài quá nguy hiểm, ánh mắt của những người đàn ông xa lạ kia nhìn nàng, giống như lúc nào cũng muốn ăn nàng, còn đám huynh trưởng kia thì càng đáng sợ hơn.

Elisa Herbert không muốn chết, cho nên nàng dùng phương thức khác bảo vệ mình, chính là khiến mình trở nên không có uy hiếp.

Sự thật chứng minh, Elisa Herbert làm được. Khi tam vương tử biết Tô Hiểu tìm Elisa Herbert, biểu cảm của tam vương tử rất đặc sắc. Ý nghĩ đầu tiên của hắn chính là Thánh Chiến Sĩ có vẻ hung hăng chết chắc, ý nghĩ thứ hai là con thỏ nhỏ Elisa Herbert này có lẽ rất thảm.

Không sai, đám vương tử công chúa đều lén lút gọi Elisa Herbert là thỏ con, “động vật ăn cỏ” xinh đẹp, một trong những công chúa lởm nhất trong lịch sử.

Sở dĩ Elisa Herbert không có đất phong, không phải lão quốc không cho nàng. Elisa Herbert vốn có được miếng đất không tính dồi dào, vị trí địa lý không tệ.

Nhưng mà mấy tháng sau, lão quốc vương sửng sốt biết được trên mảnh đất phong đó xuất hiện quân khởi nghĩa. Cho dù là lão quốc vương tính cách trầm ổn cũng dại ra mấy giây, sau khi biết nguyên nhân đêm đó lão quốc vương uống say mới miễn cưỡng ngủ được. Trước khi ngủ lão ta đưa ra mệnh lệnh, chính là đưa Elisa Herbert về vương đô, cho nàng một dinh thự, để nàng sống trong vương đô, đừng ra ngoài làm mất mặt xấu hổ vương tộc.

Thực ra khi lão quốc vương hạ mệnh lệnh, pháo đài chỗ Elisa Herbert đã bị quân khởi nghĩa vây quanh, nàng đang ở trong pháo đài run lẩy bẩy.

Tối đó quân đoàn trưởng của vương quốc Heslet đi suốt đêm đến, rạng sáng hôm sau toàn bộ quân khởi nghĩa bị tiêu diệt. Sau khi Heslet biết được nguyên do đám người này khởi nghĩa, hắn ta mãi mà không nói gì, cuối cùng chỉ nói câu bệ hạ anh minh.

Cứ như vậy, Elisa Herbert tài quản lý kém đến cay mắt được đưa tới vương đô, lão quốc vương thực sự không muốn gặp phế vật này, vì vậy sắp xếp Elisa Herbert ở biên giới vương đô.

Elisa Herbert là công chúa mặt đẹp, nếu như bị một số tên say rượu lớn gan xông vào trong nhà, sẽ là lời đồn xấu đối với vương tộc. Bởi vậy lão quốc vương ban tặng Thánh Chiến Sĩ Goss cho Elisa Herbert, bảo vệ an nguy của Elisa Herbert.

Dùng cách nói của thất vương tử để nói chính là, thực lực của Goss rất mạnh, nhưng mà tự cao tự đại, tục xưng trong lòng không có chuyện gì nắm chắc. Ở trong Thánh Chiến Sĩ, Goss thuộc hàng ngũ bị bài xích, bởi vì hắn ta quá ngạo mạn, gần như xem thường tất cả mọi người.

Chính vì thế hai tên kỳ lạ định cư ở vương đô, một chủ một phó, chủ nhân phế đến cười to, tôi tớ ngạo mạn đến không coi ai ra gì.

Tuy nói như vậy, nhưng tất cả vương tử công chúa đều có một nhận thức, Elisa Herbert là “động vật ăn cỏ” không có uy hiếp.

Dựa theo tình huống bình thường, Elisa Herbert không phải đồ âm hiểm thì chính là em gái tâm cơ. Lúc đầu đám vương tử công chúa đều nghĩ như thế, nhưng mấy năm sau bọn họ sửng sốt phát hiện, bọn họ đều hiểu lầm em gái này, nàng là phế vật thật, căn bản không giả.

Lão quốc vương lựa chọn Elisa Herbert thực ra không có lý do đặc biệt, đơn thuần là lợi dụng rác rưởi. Lão ta biết rõ đám vương tử công chúa kia rơi vào tay Tô Hiểu sẽ không có kết quả tốt, bởi vậy lão ta lựa chọn một tên phế vật, gián tiếp bảo tồn sức mạnh cho vương quốc.

“Chuyện đó… Chuyện đó, đã tới thời gian ăn cơm trưa, ta có thể ăn cơm trưa không?”

Elisa Herbert yếu ớt mở miệng, Tô Hiểu cau mày. Tình hình trước mắt đã như vậy, công chúa này còn nghĩ tới vấn đề ăn cơm? Ăn no đợi chết đến mức độ này đúng là hiếm thấy.

“Ngươi… Ngươi nói một câu đi, chẳng lẽ…”

Dường như Elisa Herbert nghĩ đến chuyện đáng sợ gì đó, nhìn thấy vẻ mặt của nàng, Tô Hiểu cảm thấy cuối cùng hắn cũng hiểu rõ tình hình.

“Chẳng lẽ… Ngươi là đến đánh cướp?”

Elisa Herbert nhỏ giọng nói, mà Tô Hiểu thu hồi ý nghĩ vừa rồi, mạch não của công chúa này không kém gì Bố Bố.

“Đi theo ta.”

Tô Hiểu xoay người đi ra ngoài phòng.

“Ta, ta không muốn.”

Elisa Herbert cứng rắn lên, nếu nàng không run cầm cập mà nói, có lẽ lời nói còn có sức thuyết phục.

“Đừng nói linh tinh nữa.”

Trong mắt Tô Hiểu phun trào sát ý.

“Cứu mạng! Cho dù giết chết ta… Đợi một lát, đừng, đừng giết ta, vậy thì đi.”

Tô Hiểu dẫn theo Elisa Herbert xuống lầu, không thể nghi ngờ, công chúa ngu như vậy rất thích hợp dẫn vào dưới vương tọa. Nếu như so đấu IQ mà nói, cho dù là Bố Bố đều có thể nghiền ép nàng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận