Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 1033: Thiếu nữ, ngươi…

Sasuke và Danzo đối diện ở khoảng cách gần, hai người đều thở dốc nặng nề.

“Ngươi quá sốt ruột, con mắt của ta còn mở to.”

Danzo liếc nhìn một cái Sharigan trên mu bàn tay, con mắt này còn mở to, nói rõ Izanagi còn đang có hiệu lực, có thể chuyển hóa công kích lần này của Sasuke thành mộng cảnh.

“Nếu như không vì hai người phía trên, ta có rất nhiều biện pháp giết ngươi, chắc chắn sẽ không chật vật như bây giờ.”

Sắc mặt Danzo rất khó coi, bởi vì lão ta biết rõ, cho dù chiến thắng Sasuke, còn có những người khác đang đợi lão ta, con Shisui kia của lão ta chỉ có thể dùng huyễn thuật với một người.

“Ngươi đến bên Itachi tiếp nhận chỉ giáo đi.”

Danzo chậm rãi rút Chakra thuộc tính “gió” trong cơ thể Sasuke, nhưng đúng lúc này, lão ta để ý tới con mắt Mangekyou Sharingan mở to của Sasuke.

“Izanagi không phát động, chẳng lẽ nói…”

Danzo nhanh chóng nhìn Sharigan trên mu bàn tay, lúc này Sharigan đã khép kín, mười Sharigan trên cánh tay phải của lão ta đã tiêu hao sạch sẽ. Lão ta bị huyễn thuật của Sasuke lừa gạt, ngộ nhận còn thừa một con Sharigan mở to.

“Phải đi gặp Itachi là ngươi mới đúng.”

Sasuke há to miệng thở dốc, một tay ấn lên vết thương chỗ ngực bị Danzo đâm ra, hắn ta liếc nhìn Tô Hiểu và Obito ở trên cao, trong lòng bực mình. Hai tên khốn kiếp còn ở đó nhìn, có lẽ cho dù hắn ta chết ở đây, hai người kia cũng không có chút dao động, nhiều nhất là thu hồi Sharigan của hắn ta.

Đúng lúc này, Sasuke phát hiện một sự thật tàn khốc, chính là ngoại trừ hắn ta ra, bất cứ người nào cũng không đáng tin. Đồng bạn chỉ lợi dụng lẫn nhau, sau khi một bên mất đi giá trị lợi dụng, sẽ bị bỏ qua.

Sasuke nhìn như là người trưởng thành, trên thực tế hắn ta chỉ 17 tuổi, là một thiếu niên, một thiếu niên mỗi ngày trà trộn vào trong Akatsuki, sao tam quan có khả năng không xảy ra thay đổi? Cẩn thận nghĩ lại thành viên hiện có của Akatsuki.

Tô Hiểu (huyết khí đầy người, khi chiến đấu thường chém đầu người).

Obito (lão âm hiểm).

Deidara (cuồng ma nổ tung, từng tàn sát một tiểu nhẫn thôn).

Kisame (chỉ cần nhận được nhiệm vụ, nói chém người nào thì chém người đó).

Hắc Zetsu (lão âm hiểm ngàn năm).

Trà trộn trong đám người này, Sasuke sẽ trở thành thanh niên ba tốt sao? Đừng đùa, Sasuke không hoàn toàn hắc hóa, đã nói rõ thiên tính thiện lương của đứa nhỏ này.

“Lại có thể một mình giết Danzo, nhưng mà Danzo quá ỷ lại vào cánh tay phải kia.”

Obito rất hài lòng sự trưởng thành của Sasuke, đặc biệt là đôi mắt của Sasuke thay đổi. Nhưng mà trong giọng nói của hắn ta có chút xem thường đối với Danzo, xem thường Danzo ở trong tình huống có sức mạnh của Senju và Uchiha, vẫn thua Sasuke.

“Danzo cũng không yếu, Ninja tuổi tác càng cao, trạng thái trượt càng nghiêm trọng. Danzo đã 73 tuổi, bản thân lão ta không có huyết kế giới hạn, cũng không có gia tộc chống đỡ, tất cả đều dựa vào bản thân nhận được. Nếu không có cánh tay phải kia, hiện giờ Danzo chỉ là một lão Ninja tóc trắng phau, ỷ lại thứ đó rất bình thường.”

Tô Hiểu lấy một quả dại trong túi vải của A Mỗ, cắn một miếng. Phần thịt quả chua ngọt, nước no đủ, mùi vị rất tốt, không nhìn ra được A Mỗ còn có thiên phú tìm quả dại.

Nếu đặt Danzo và Sasuke ở một điểm ban đầu, với IQ và đầu não chính trị của Danzo, lão ta có ưu thế, nhưng thiên phú của Sasuke quá cao.

Có thể làm gì, khi Danzo còn trẻ không có thứ gì, không có mắt của bộ tộc Uchiha, cũng không có sức sống của bộ tộc Senju, nhưng lão ta dựa vào nỗ lực của bản thân đạt được những thứ này.

“Nhưng mà thất bại chính là thất bại, một quân bài tốt, bởi vì quan hệ thế cuộc bị đánh loạn nát bét.”

Tô Hiểu cười giễu cợt, lúc trước trong đại hội Ngũ Ảnh Danzo có ưu thế rất lớn, nhưng Obito đi ra gây rối, bị hao tổn lớn nhất là Danzo.

Khi Tô Hiểu nói chuyện phiếm với Obito, thế cuộc phía dưới xuất hiện thay đổi, Danzo giãy dụa sắp chết bắt lấy Karin ở một bên giúp Sasuke chiến đấu làm tù binh.

Trên cầu đá.

“Luôn miệng nói tự mình hi sinh, lại bắt người khác làm con tin.”

Giọng nói của Sasuke lạnh lùng, nhưng trong lời nói tràn ngập hương vị trào phúng.

“Ta không phải là rất sợ chết, vì Konoha, vì thế giới Ninja, ta chưa thể chết ở nơi này. Cho dù là dùng thủ đoạn thế nào, ta đều phải sống sót, ta là người duy nhất có thể thay đổi thế giới Ninja này, người phụ nữ này vì thế mà phải hi sinh.”

Khi nói chuyện, một tay cụt của Danzo ghì chặt cổ Karin, còn cánh tay phải của lão ta, bởi vì không thể áp chế tế bào Hashirama, lão ta vứt bỏ cánh tay phải, bằng không lão ta sẽ bị tế bào Hashirama thôn phệ.

Không thể không nói, Danzo đúng là Danzo, bên trong Nhẫn Giới có người có thể nói chó cùng rứt giậu nhẹ nhàng như vậy, chỉ có mình lão ta.

Bố Bố ở chỗ cao bị không biết xấu hổ của Danzo dọa sợ, sợ chết thì sợ chết, cũng không phải chuyện mất mặt gì, còn nói liên lụy tới toàn bộ thế giới. Nghe giọng điệu của Danzo, rõ ràng lão ta là Ninja tinh thần lãnh tụ.

“Không uổng công là chính khách của Konoha, chó cùng rứt giậu đều nói dễ nghe như vậy.”

Tô Hiểu còn đang nhai quả dại, mơ hồ không rõ mở miệng.

“Hả? Ta còn tưởng ngươi rất tán thành Danzo.”

Obito cảm thấy bất ngờ vì lời nói của Tô Hiểu.

“Tán thưởng? Ta chưa bao giờ tán thưởng người khác, cái gọi là tán thưởng, chỉ là đứng trên điểm đạo đức cao nhất biểu đạt ý nghĩ cá nhân. Nếu như ta là Danzo lúc này, sẽ nghĩ biện pháp chơi chết tất cả kẻ địch ở đây, hiện giờ là cơ hội. Tuy lão ta chịu vết thương trí mạng, nhưng lão ta còn có khả năng sống tiếp, kẻ địch tuyệt đối không ngờ tới hiện giờ lão ta sẽ đồng quy vu tận. Hơn nữa thế cục hiện giờ là, Danzo chết chắc, nhưng nếu Danzo ôm thái độ đồng quy vu tận, ngoại trừ Sasuke trong lòng tràn ngập hận thù ra, không ai sẽ tới gần lão ta. Có lẽ như vậy còn có cơ hội chạy thoát, chó cùng rứt giậu dựa vào yếu thế, chó điên mới đáng sợ.”

Nghe xong lời nói của Tô Hiểu, Obito lắc đầu, hắn ta muốn nói, không phải tất cả mọi người đều dám cầm chất nổ uy lực mạnh như ngươi đi uy hiếp Ngũ Ảnh.

Một chùm tia sáng màu xanh lam từ trong tay Sasuke mở rộng ra.

Xì xì.

Chùm tia sáng trực tiếp xuyên qua ngực Karin và Danzo, đều là vị trí quan trọng.

Tay Danzo bắt đầu vô lực, Karin ở trước người lão ta rầm một tiếng ngã nhào xuống đất.

Nhìn Karin ngã xuống đất và Danzo lảo đảo lùi về sau, tâm trạng của Sasuke rất phức tạp, có xoắn xuýt vì tự tay giết đồng bạn, cũng có vui vẻ vì đâm kẻ thù. Ở dưới loại tâm trạng mâu thuẫn này, khóe miệng Sasuke nhếch lên, hắn ta nở nụ cười, trong lòng hắn ta như thăng hoa vào lúc này.

“Ca ca, ta đã giải quyết một tên.”

Máu tươi từ dưới cằm Sasuke nhỏ xuống, Karin ngã nhào xuống đất mất đi sức lực ngẩng đầu lên. Kính mắt của nàng rơi một bên, cận thị độ cao khiến tầm mắt nàng có chút mơ hồ.

Karin nhìn về phía Sasuke, trong tầm mắt mông lung nàng mơ hồ thấy Sasuke đang cười. Đúng lúc này, toàn thân Karin mất đi sức lực.

“Ta đúng là… Ngớ ngẩn.”

Karin đột nhiên rất hối hận, khi Sasuke sắp chết nàng cứu đối phương nhiều lần. Mà bây giờ, nàng chỉ bị bắt làm con tin mà thôi, Sasuke lập tức không do dự dùng Chidori Eiso xuyên qua vị trí yếu hại của nàng.

Trong lúc ý thức mông lung, Karin đột nhiên nghĩ, có lẽ Sasuke bị thương rất nặng, có lẽ cần trị liệu. Nhưng ý nghĩ này mới xuất hiện, Karin lập tức cười nhạo mình, lúc này còn quản Sasuke cái gì, Sasuke đã từ bỏ nàng.

Tiếng bước chân truyền tới, là Sasuke đi qua bên cạnh nàng, đuổi theo Danzo, căn bản không liếc nàng một cái.

“Nếu như… Lại có cơ hội, ta sẽ không… Ngu ngốc như thế…”

Karin hoàn toàn mất đi sức lực.

Trong lúc ý thức mơ hồ, Karin đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó tới gần nàng. Sức sống ngoan cường của bộ tộc Uzumaki, khiến nàng sống đến bây giờ.

Karin tốn sức mở mắt ra, lọt vào mắt là một cái đầu chó. Nàng lập tức nhận ra, đây là “Nhẫn Khuyển” bên cạnh Tô Hiểu.

Để ý tới ánh mắt của Bố Bố, Karin cười thảm một tiếng, nhưng chẳng biết vì sao, nàng luôn cảm thấy con chó này đang biểu đạt một ý, chính là: “Thiếu nữ, ngươi khát vọng sức mạnh không?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận