Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 538: Chốn Cũ

Hai ngày sau, khu vực duyên hải của Thủy Chi Quốc, vẫn là con chim lớn màu trắng xẹt qua bầu trời.

Tô Hiểu cưỡi chim đất sét của Deidara đến Thủy Chi Quốc, từ Hà Chi Quốc đến Thủy Chi Quốc chỉ mất hai này, đây còn tính cả nghỉ ngơi ở ven đường.

Nhiệm vụ lần này do ai ủy thác Tô Hiểu không rõ, nội dung nhiệm vụ rất đơn giản, tạo nên nội chiến ở Thủy Chi Quốc.

Nếu muốn tạo nên nội chiến ở Thủy Chi Quốc, làng Sương Mù là một khâu không thể thiếu.

Nói một cách chính xác, mục tiêu chính của ba người là làng Sương Mù, chỉ khi làng Sương Mù nội loạn, Thủy Chi Quốc mới tiếp tục nội chiến.

Tô Hiểu kiến nghị trực tiếp ám sát Mizukage đệ ngũ Terumi Mei, Sasori phản đối, dưới cái nhìn của hắn ta ám sát Mizukage có nguy hiểm quá cao, dùng phương thức khác cũng có thể tạo ra kết quả tương đồng, Deidara thì nói ra ý kiến của hắn ta, hắn ta chỉ phụ trách bom, tâm nguyện lớn nhất hiện giờ là tìm Itachi báo thù.

Sở dĩ Akatsuki để hai hoặc ba người một đội, một là phòng ngừa chuyên quyền độc đoán, trong tiểu đội không có thủ lĩnh, làm việc gì cũng phải thảo luận trước tiên.

Hai là có thể giúp đỡ lẫn nhau, cộng thêm sẽ có tỷ lệ thành công nhiều nhiệm vụ.

Ba là dò xét lẫn nhau, phòng ngừa gián điệp tiết lộ tình báo về Akatsuki, dù sao trong Akatsuki Ninja phản bội chiếm đa số.

Bây giờ ba người trong tiểu đội có ý kiến không giống nhau, Tô Hiểu đưa ra ý kiến ám sát Terumi Mei cũng không phải chỉ là muốn báo thù đơn thuần, đây đúng là phương pháp khiến Thủy Chi Quốc nội loạn nhanh nhất.

...

Lúc chạng vạng tối ba người tới Thủy Chi Quốc, lúc này bên bờ biển có rất nhiều ngư dân, tuy vẻ mặt những ngư dân này uể oải, nhưng trên mặt đều là nụ cười, có thể thấy được thu hoạch hôm nay của bọn họ không tệ.

Trên rương gỗ ở bến tàu, Tô Hiểu ngồi trên rương gỗ, tay cầm một xiên cá nướng, thỉnh thoảng lấy một miếng cho Bố Bố hoặc cắn một miếng.

- Sasori, nếu không đồng ý với ý kiến của ta, vậy ngươi đưa ra kế hoạch đi.

Tuy Sasori phủ quyết kế hoạch của Tô Hiểu, nhưng hắn ta không có không vui, từ mới đầu hắn ta đã biết, những người ở Akatsuki sẽ không nghe hắn ta chỉ huy, hắn ta cũng không muốn chỉ huy những người khác.

Sasori ở bên trong Hiruko mở miệng.

- Dựa theo tình báo của người ủy thác, trong làng Sương Mù tạm thời chia thành hai phe phái, một phái là phái chủ hòa, một phái khác là phái cấp tiến, chúng ta có thể làm giảm thế lực của phái chủ hòa, khiến phái cấp tiến lớn mạnh hơn. Còn Mizukage đệ ngũ, đến lúc đó nhìn tình huống rồi xử lý.

Tô Hiểu không ngắt lời Sasori nói, sau khi Sasori nói xong, Tô Hiểu mở miệng.

- Ngươi xác định đây là tình báo người ủy thác cho? Hay là thủ lĩnh hoặc Konan truyền đạt cho ngươi?

Tô Hiểu cầm cá nướng, miệng dừng nhai nuốt.

- Là Konan, có gì không đúng.

Sasori nhìn ra được dị thường của Tô Hiểu.

- Ân oán giữ ta và Mizukage đệ ngũ hẳn là các ngươi biết một ít?

- Biết một chút, nàng phái người truy sát ngươi.

Tô Hiểu lộ ra vẻ mặt trầm ngâm, một lát sau mở miệng hỏi:

- Bây giờ ta có chút hoài nghi Konan có đáng tin hay không, nếu nàng đáng tin...

Tuy Tô Hiểu biết Konan sẽ không làm chuyện phản bội Akatsuki, nhưng hắn vẫn nói như vậy.

- Cho đến nay, Konan rất đáng tin.

Deidara cũng nhìn về phía Tô Hiểu, hắn ta biết Tô Hiểu muốn nói gì.

- Nếu Konan đáng tin, như vậy chúng ta nên giết người ủy thác.

Lời nói của Tô Hiểu rất kinh người, không chỉ Deidara, Sasori đều hơi bất ngờ.

- Vì sao?

- Hiện giờ làng Sương Mù vốn không có phân chia phái chủ hòa và phái cấp tiến, thủ lĩnh của phái cấp tiến lúc trước đã chết rất nhiều, do ta tự tay nổ chết.

- Hả?

Lần này Deidara và Sasori cảnh giác hơn.

- Thứ nhất, có rất ít người biết ta gia nhập Akatsuki, trùng hợp chính là, tuy ta ở làng Sương Mù không lâu, nhưng ta biết rất rõ thế cuộc ở nơi này, ta từng tiếp xúc với người phụ nữ tên Terumi Mei kia rồi, sau khi nàng thượng vị, chắc chắn sẽ không cho phép phái cấp tiến còn tồn tại, chuyện như vậy Ninja cấp cao đều biết, chúng ta có thể xác định được.

- Ngươi muốn nói, phía ủy thác có vấn đề sao?

Sasori lập tức hiểu ý của Tô Hiểu.

- Đúng, có vấn đề rất lớn, phía ủy thác đưa ra thông tin sai lầm, có lẽ không chỉ để chúng ta tạo ra nội chiến đơn giản như vậy, còn muốn Akatsuki chúng ta và làng Sương Mù “chó” cắn “chó”, phía ủy thác sẽ nhận được tiền lời từ đây.

Sasori và Deidara cúi đầu suy tư, mỗi lần tiếp nhận nhiệm vụ đều phải cân nhắc chu toàn.

Akatsuki có thể giúp những thế lực khác bài trừ dị kỷ, nhưng quyết không thể bị lợi dụng.

- Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán của ta, dựa theo tình báo mà người ủy thác đưa ra liên hệ với tình hình hiện giờ của làng Sương Mù để suy đoán, ta đề nghị là ám sát Mizukage đệ ngũ trước, đó là phương pháp nhanh nhất dẫn đến nội chiến, dựa theo thông tin của người ủy thác, Mizukage đệ ngũ là thủ lĩnh của phái chủ hòa đúng không?

- Không sai.

Sasori càng thêm chắc chắn, lần này ba người đều nghĩ tới một khả năng, Deidara vẫn không nói lời nào mở miệng:

- Người ủy thác cho thời hạn bao lâu, chúng ta còn thừa bao nhiêu ngày làm chuyện này?

- Còn thừa ba ngày.

Đây là Sasori nhận được tình báo tỉ mỉ từ chỗ Konan.

- Ba ngày, thời gian rất vội, tiền ủy thác không ít đúng không, lúc trước thủ lĩnh nói chuyện này rất phiền phức.

- Gấp mấy chục lần chặn giết đại danh của Hà Chi Quốc, dù sao lần này cũng là tạo thành nội chiến ở một quốc gia.

Đám Tô Hiểu đều không nói tiếp nữa, một lúc lâu sau, Deidara phá vỡ trầm mặc.

- Chúng ta bắt Ninja để tìm hiểu tình báo trước nhé?

- Có thể.

- Đề nghị không tệ.

Ý kiến của ba người thống nhất, còn nhiệm vụ, phải biết rõ tình huống rồi nói sau.

Akatsuki tiếp nhận phần lớn nhiệm vụ chiến tranh, trong đó có không ít cạm bẫy.

- Ai đi bắt Ninja? Ít nhất phải bắt một tên thượng nhẫn, nói chung ta không được.

Không phải là Deidara không có thực lực, mà khi hắn ta chiến đấu tạo ra tiến vang rất to.

- Ta đi.

Sasori mở miệng, ba người nhanh chóng tiến về phía làng Sương Mù, khi ba người đi rất cẩn thận, đề phòng bị Ninja phát hiện.

Thế cục hiện giờ không quá rõ ràng, nếu như tình huống không đúng, mục tiêu của ba người không phải là làng Sương Mù, mà đi giết người ủy thác, đây chính là Akatsuki.

Đêm đó, Tô Hiểu và Deidara ở một quán trọ trong thôn trang gần làng Sương Mù đợi, Sasori lại cầm bóng đêm ra cửa.

Sasori ra cửa không lâu, Deidara liền cởi đồng phục của Akatsuki thành quần áo bình thường, giống như cũng muốn đi ra ngoài.

- Byakuya, ta đi ra ngoài trước nhé.

Tô Hiểu hơi kinh ngạc.

- Có chuyện gì thế?

- Khụ, có việc riêng cần xử lý, đừng nói cho Sasori biết ta đi ra ngoài, ừm.

Khi nói chuyện Deidara đứng dậy rời khỏi quán trọ.

- Không ngờ ngươi còn có nhân tình ở Thủy Chi Quốc.

Deidara dừng bước, dùng ánh mắt đàn ông đều hiểu nhìn về phía Tô Hiểu.

- Đừng để lộ thân phận.

- Yên tâm, nàng chỉ biết ta là nê ngẫu sư mà thôi.

Nói xong Deidara ra cửa, thiếu niên này đi tìm em gái, lúc trước Tô Hiểu còn thấy kỳ lạ, sao Deidara biết quanh đây có thôn trang, xem ra em gái ở Thủy Chi Quốc đúng là nhu tình như nước, lại có thể thông đồng được Deidara.

Bên trong phòng ở quán trọ chỉ còn mình Tô Hiểu, không, còn có Bố Bố, hai “cẩu độc thân”.

Bố Bố nhìn về phía Tô Hiểu, ánh mắt rõ ràng là: “Chủ nhân, ngài không đi tìm em gái à.”

Tô Hiểu đốt một điếu thuốc, ánh mắt nhìn bên ngoài cửa sổ.

- Nếu như không may tìm trúng nữ Ninja, sẽ chết rất thảm.

Có lúc Tô Hiểu không khỏi nghĩ, hắn có phải là Thiên Sát Cô Tinh trong truyền thuyết hay không, những người có liên quan tới hắn đều phải chết, ví dụ như cha mẹ hai đợt của hắn, tuy trong đó có một nhóm là hàng giả.

Sống chết có số, giàu có nhờ trời, Tô Hiểu không nghĩ những chuyện này nữa, hắn chỉ cần sống tốt hôm nay là được, còn tương lai, tất cả tùy duyên.

Lấy một cái thẻ như thẻ ngân hàng ra, thẻ có tính chất kim loại, mặt ngoài phủ kín hoa văn màu đỏ.

Đây là một tấm thẻ màu đỏ tươi, thẻ màu đỏ tươi của pháp sư.

- Đây là chuyện thú vị hơn tìm em gái, cơ hội trở nên mạnh mẽ, ánh mắt của ngươi là có ý gì, gần đây vận may của ta rất tốt.

Bố Bố liếc một cái.
Bạn cần đăng nhập để bình luận