Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 393: Kỹ Thuật Diễn

Cuối mùa thu, một cơn gió lạnh thổi qua, thị trấn Dublith có rất ít người đi đường.

Một con “chó hoang” hình thể khá lớn, hoa văn đen trắng tự do trên đường phố.

Ánh mắt “chó hoang” ai oán, toàn thân bẩn thỉu, bụng đói kêu ùng ục.

Bố Bố rất tuyệt vọng, ánh mắt oan ức kia rất chọc người ta đồng tình.

“Phù…”

Bố Bố thở dài, quay đầu liếc nhìn chủ nhân bất lương của nó, ánh mắt kia như truyền đạt một ý.

“Giả thành chó hoang cũng không thể để ta đói bụng chứ?”

- Nhìn ta không có tác dụng gì đâu, tới lúc thử thách kỹ năng diễn của ngươi rồi, chuyện này mà thành ta mời ngươi ăn bữa tiệc lớn.

Nghe thấy ăn bữa tiệc lớn, Bố Bố lập tức phấn chấn hẳn lên, bước nhanh về phía hàng thịt.

Izumi Curits luyện kim thuật sư không yếu, tuy chồng nàng không phải luyện kim thuật sư, nhưng sức chiến đấu không kém luyện kim thuật sư.

Nếu cận chiến, tên tráng hán cao gần hai mét này thậm chí có thể nghênh chiến người nhân tạo.

Lúc này tên tráng hán này đang đứng trước sạp bán thịt, quần áo đơn giản, vóc người nhìn như hơi béo, nhưng cho người ta cảm giác tràn đầy sức mạnh, đây là một người đàn ông bình thường như gấu.

Bố Bố tiến tới trước sạp thịt, giống như muốn tới gần, nhưng lại sợ nhân loại, giống như vì lang thang thường bị nhân loại đánh chửi.

Bố Bố có kỹ thuật diễn rất tốt, bất luận là biểu hiện hay động tác đều rất nhập thần.

- Chó hoang sao? Hình thể không nhỏ, không biết là chủng loại gì?

Chồng Izumi cầm dao, cắt một miếng thịt ném cho Bố Bố.

Bố Bố xoay người chạy trốn, nhưng chạy một đoạn thì dừng lại, ánh mắt sáng rực nhìn mảng thịt kia, giống như rất muốn ăn, nhưng lại không dám.

- Không sao, ăn đi.

Chồng Izumi lắc đầu, có khả năng con chó này chịu không ít khổ.

Bố Bố sợ hãi tiến lên trước, thử thăm dò ngậm miếng thịt trên đất, cũng nhìn về phía chồng Izumi, ánh mắt giống như đang hỏi dò: “Ta thật sự có thể ăn sao?”

- Ồ, xem ra trải qua huấn luyện, chó lạc đường như vậy, chủ nhân hẳn là rất sốt ruột.

Tuy chồng Izumi không thích chó, nhưng con chó trước mặt cho hắn ta cảm giác không giống lắm, giống như trời sinh đã có hảo cảm.

- Ăn đi.

Được chồng Izumi đồng ý, Bố Bố bắt đầu ăn như sói đói.

Trong lòng Bố Bố rưng rưng, nó ngoại trừ thời gian mới sinh ra, đã rất lâu rồi không ăn thịt sống, thịt tươi không ngon lành gì.

Chẳng trách Bố Bố sẽ như vậy, bình thường Tô Hiểu ăn gì nó ăn đó, đương nhiên khẩu vị rất gian xảo.

Sau khi ăn thịt tươi “như hùm như sói” xong, Bố Bố liếm môi, vẻ mặt hài lòng.

- Chó ở đâu tới thế?

Izumi Curtis đi từ trong hàng thịt ra, liếc mắt một cái liền chú ý tới Bố Bố.

- Không rõ, một con chó lang thang, nhưng rất thông minh.

- Thông minh?

- Đúng vậy, hẳn là chó trải qua huấn luyện, thậm chí có khả năng là quân khuyển.

Izumi Curtis gật đầu, không nhìn Bố Bố.

Hàng thịt của hai vợ chồng làm ăn rất tốt, tới trưa là thịt bán hết sạch, mà Bố Bố vẫn ngồi xổm gần sạp thịt, bộ dạng như giữ nhà hộ viện.

- Ông xã, con chó này rất thú vị, ngươi cho nó ăn thịt, nó giữ nhà hộ viện giúp chúng ta, đúng là hiếm thấy.

- Hừm, đây là một con chó rất ưu tú, đã ngồi ở đó ba tiếng không cử động.

- Không bằng chúng ta nhận nuôi nó, nếu chủ nhân nó tới tìm, vậy để nó đi cùng chủ nhân.

- Được.

Một tiếng sau, Bố Bố ngồi xổm trước người vợ chồng Izumi, Bố Bố đã tắm rửa sạch sẽ, vẫn còn sợ hãi, vẻ mặt sáng láng.

- Chuyện này…

Izumi Curtis hơi đau đầu, con chó này vừa nhìn là biết bất phàm, con chó thông minh như vậy, nàng không nhẫn tâm từ bỏ.

- Trước tiên nhận nuôi đã, một con chó mà thôi, sẽ không có chuyện nguy hiểm.

- Ừm, có đạo lý.

Hai vợ chồng tạm nhận nuôi Bố Bố, Bố Bố nằm vùng thành công, thuộc tính mị lực 43 điểm không phải là trang trí.

Sau khi hai vợ chồng rời đi, mê man trong mắt Bố Bố biến mất, tính sói xuất hiện.

Mũi Bố Bố hơi rung động, cảm nhận được hai vợ chồng chưa đi xa, nó nằm trên mặt đất.



Tô Hiểu ở trong một gian phòng ở quán trọ cách đó không xa, hắn đang đợi Bố Bố truyền tin tới.

Tô Hiểu vốn cho rằng phải đợi mấy ngày, nhưng không ngờ hai ngày sau, hắn nghe thấy tiếng kêu của Bố Bố.

“Gâu, gâu gâu gâu.”

Tiếng kêu rất có quy luật, đây là truyền đạt một ý, anh em nhân vật chính trở về rồi.

Tô Hiểu không hiện thân, hiện giờ chưa phải lúc.

Trong nhà Izumi Curtis, Izumi đang nằm trên giường, cơ thể nàng vẫn không tốt lắm.

Chuyện này có nguyên nhân, Izumi từng tiến hành Human Transmutation.

Vợ chồng Izumi rất ân ái, không biết vì nguyên nhân gì, hai người luôn không có con, nhưng dưới sự “nỗ lực” của hai người, ngày nào đó Izumi phát hiện mình mang thai.

Vì chuyện ngoài ý muốn mà Izumi sinh non, đây là chuyện hai vợ chồng không thể tiếp nhận, cho nên Izumi tiến hành Human Transmutation, muốn luyện thành đứa con chưa sinh ra của bọn họ.

Luyện thành thất bại, Izumi mất đi nội tạng, cũng vĩnh viễn mất đi khả năng mang thai lần nữa.

Izumi vì trọng thương, đi tới một trấn nhỏ bán ẩn cư, cho dù quốc gia mời chào cũng kiên quyết từ chối.

Lúc này Edward Elric và em trai hắn ta đứng bên ngoài phòng, vẻ mặt căng thẳng.

- Sư phụ vẫn khỏe chứ?

Edward Elric nhìn về phía chồng Izumi, vừa dứt lời, cửa phòng mở ra.

Cơ thể Edward Elric cứng đờ, quay đầu một cách cứng ngắc.

Một cái chân di dép đá vào mặt Edward, Edward kêu thảm một tiếng bay rất xa.

- Đồ đệ bất hiếu, nghe nói ngươi làm chó săn cho quân đội?

Izumi liếc nhìn Edward, quay đầu nhìn về phía Alphonse, Alphonse sợ tới mức tay chân run rẩy.

- Sư… Sư phụ, chuyện này là vì…

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, phẫn nộ trên mặt Izumi biến mất, nhưng trái tim lạnh lẽo, cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng nàng không biểu hiện ra.

- Al? Ngươi lớn như vậy rồi.

Biểu cảm của Izumi dịu dàng, Alphonse bước nhanh lên trước.

- Lão sư, ngươi không sao chứ?

Alphonse vừa dứt lời, bỗng nhiên Izumi nắm lấy tay Alphonse, ném Alphonse xuống đất.

Rầm.

- Ngươi tu hành còn chưa đủ đâu.

Tuy biểu cảm trên mặt Izumi rất bình tĩnh, nhưng trong lòng lại lật lên sóng lớn, trong áo giáp của Alphonse là trống không, từ âm thanh rơi xuống đất là có thể nghe ra.

- Lão sư, cơ thể ngươi có khỏe không?

Edward phủi bụi trên người, phần lưng hơi đau nhức.

- Nói những lời vô liêm sỉ gì thế, bởi vì hai đứa đến vi sư mới giả vờ chút, ọe…

Izumi phun ra một ngụm máu lớn, anh em Edward và Alphonse bị dọa sợ không nhẹ.

- Lão sư! X2.



Một ngày sau, Tô Hiểu ngồi trên mái nhà, vợ chồng Izumi đang chạy nhanh trên đường, phía trước là Bố Bố.

Hai vợ chồng nhanh chóng chạy đến gần Tô Hiểu, hai người để ý tới Tô Hiểu trên mái nhà.

- Nhớ kỹ mùi chưa?

Tô Hiểu mở miệng, hắn đang hỏi Bố Bố nhớ kỹ mùi của Alphonse chưa.

“Gâu.”

Bố Bố kêu to một tiếng, nhảy mấy cái lên mái nhà.

- Ngươi là ai?

Izumi kêu to một tiếng.

- Ta là ai, ừm, cảm ơn ngươi “chăm sóc” hợp tác của ta.

Khi nói chuyện Tô Hiểu và Bố Bố nhảy lên một đỉnh phòng khác.

Hai vợ chồng Izumi trợn mắt há miệng, bọn họ lại bị một con chó lừa gạt mấy ngày.
Bạn cần đăng nhập để bình luận