Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 1146: Nhân tố không ổn định

“Nhưng mà trước khi giải quyết Ant King, còn có ba nhân tố không ổn định.”

Lão Yên hình thức người hiền lành, rõ ràng là đáng tin hơn lão Yên hình thức quân khởi nghĩa nhiều. Là lão ta tụ tập Trần và Thủy Tiếu lại, bởi vậy lão ta có quyền lên tiếng cao hơn trong nhóm, còn những người khác nghe theo sắp xếp của lão ta hay không, vậy chỉ có thể xem ý kiến của lão ta hợp lý hay không.

“Ngoại trừ bốn chúng ta ra, nơi này còn có mấy nhóm mạo hiểm cỡ nhỏ cỡ trung và nhiều tán nhân, rất có khả năng bọn họ sẽ đi đối phó ba nhân số không ổn định, nhưng ta không tính ký thác hi vọng lên người những người này.”

Lão Yên nhìn ba người ở đây.

“Không cần ta nói, chư vị cũng nghĩ tới ba nhân tố không ổn định kia là ai. Đúng vậy, chính là ba hộ vệ trực thuộc của Ant King, Youpi, Neferpitou, Shaiapouf.”

Lão Yên nói tới đây thì dừng một lát.

“Youpi xem như là dễ đối phó nhất, tên kia chỉ có man lực, IQ tương đối đơn giản. Kế đó là Pouf, tuy năng lực của tên này phiền phức, nhưng cơ thể của nó không tính là quá mạnh. Khó đối phó nhất là miêu nữ Neferpitou, IQ của miêu nữ rất cao, cơ thể cũng đủ mạnh, năng lực rất phiền phức.”

Sau khi nói xong, dường như lão Yên lại muốn đi vào hình thức thủ lĩnh của quân khởi nghĩa.

“Youpi đã chết.”

Tô Hiểu đột nhiên cắt ngang lời lão Yên nói, tâm tư của lão Yên đột nhiên bị gián đoạn, biểu cảm vặn vẹo khôi phục một chút.

“Youpi chết rồi?”

“Có thể nói cụ thể chết thế nào không?”

Thủy Tiếu, lão Yên, Trần đều nhìn về phía Tô Hiểu.

Tô Hiểu do dự một lát xong, quyết định nói ra nguyên nhân chết thật sự của Youpi.

“Bị ta rình giết.”

“Rình giết?”

Thủy Tiếu lộ ra biểu cảm ngươi đang đùa ta à.

“Ngươi có thể điều tra chuyện này trong bình đài liên lạc, cận chiến là thủ đoạn chiến đấu trước đây của ta, hiện giờ ta là tay bắn tỉa + nghề nghiệp loại triệu hoán, lúc trước tự xưng là cận chiến vì thói quen mà thôi.”

Tô Hiểu lấy Tịch Diệt Công Tước ra, cộng thêm Bố Bố và A Mỗ đứng sau lưng hắn, cách nói này của hắn trở nên rất đáng tin.

“Chuyện này… Dường như không có gì hoài nghi.”

Thủy Tiếu nhìn Tịch Diệt Công Tước, lập tức có cảm giác tóc gáy dựng thẳng, cộng thêm hình thể cường tráng của A Mỗ, cùng với cảm giác tồn tại lúc có lúc không của Bố Bố, khiến nàng phán đoán A Mỗ và Bố Bố đều không đơn giản.

“Trảm Thủ Dạ chuyển thành tay bắn tỉa + triệu hoán, thực sự khiến người ta giật mình.”

Tuy Thủy Tiếu mở miệng nói như vậy, nhưng trong lòng nàng càng nghi ngờ, nghi ngờ rốt cuộc thủ đoạn chiến đấu chính của Tô Hiểu là gì.

Sở dĩ Tô Hiểu làm như vậy, chính là vì mê hoặc ba người này, suy đoán của ba người này không quan trọng, quan trọng là hắn biểu hiện ra năng lực rình giết mạnh mẽ, trong chiến đấu với Ant King, hắn có thể rình giết viễn trình.

Làm như vậy có ba chỗ tốt, một là không cần lo lắng bị ba người này bán đi, cũng chính là đánh lén sau lưng, hai là có thể quan sát thủ đoạn chiến đấu của ba người, ba là có thể tiết kiệm thể lực. Vào thời khắc sống còn cận chiến với Ant King là chuyện cần thiết, bởi vì phải cướp đoạt trái tim của Ant King, khoảng cách càng gần ưu thế càng lớn.

“Chuyện này…”

Lão Yên lộ vẻ khó xử, lão ta vốn muốn ngụy trang thành nghề nghiệp viễn trình, bởi vì Trần trong tiểu đội nhất định là viễn trình, thân phận pháp sư của đối phương không thể nghi ngờ.

Nhưng Tô Hiểu lấy Tịch Diệt Công Tước ra, khiến tính toán của lão Yên thất bại. Lão ta liếc nhìn khẩu súng bắn tỉa tầm xa màu vàng nhạt +7 trong không gian chứa đồ của mình, quyết định không lấy ra làm mất mặt xấu hổ, bởi vì Tịch Diệt Công Tước nhìn kiểu gì cũng là khẩu súng ngắm hạng nặng màu vàng trên +10.

“Nếu Youpi đã chết, vậy chuyện sau đó sẽ đơn giản hơn. Trước khi đối phó Ant King, chúng ta phải giải quyết hai hộ vệ trực thuộc khác, chính là miêu nữ và tên ruồi kia.”

Tên ruồi mà lão Yên nói là Pouf một trong ba hộ vệ, thực ra tên này càng giống hồ điệp hơn.

“Miêu nữ để ta.”

Tô Hiểu không muốn đối phó Pouf, tên kia có thể phân liệt, muốn hoàn toàn tiêu diệt rất khó.

“Trần, trước đây ngươi có chút giao tình với Byakuya, hai người cùng đi đối phó miêu nữ nhé?”

Lão Yên cũng biết lão ta không thể ra lệnh được cho người khác, bởi vậy chỉ có thể dùng giọng điệu thăm dò.

Trần liếc mắt nhìn Tô Hiểu, lắc đầu.

“Vậy thì có chút khó làm, tuy danh tiếng của Byakuya không hề tốt đẹp gì, nhưng ở tình huống như vậy, hắn sẽ không đâm sau lưng người ta một nhát. Bước đầu tiếp xúc có thể cảm nhận được, Byakuya huynh không giống đám bệnh thần kinh của nhóm mạo hiểm Minh Môn.”

Lão Yên đột nhiên nhắc tới Minh Môn, xem ra tiếng tăm của Minh Môn đã rất lớn, dù sao cũng là một nhóm mạo hiểm do đám bệnh thần kinh tạo thành.

“Hắn muốn đối phó miêu nữ một mình.”

Quả nhiên Trần đã trưởng thành hơn nhiều, càng đoán được nguyên nhân Tô Hiểu chủ động đưa ra ý kiến đối phó miêu nữ.

“Này… Byakuya huynh, không thành vấn đề chứ?”

“Không thành vấn đề, ta chết hoặc là nàng chết.”

“Nếu đã như vậy, Thủy Tiếu, Trần, ba chúng ta đi đối phó Pouf. IQ và năng lực sinh tồn của Pouf đều rất mạnh, ba người vây giết sẽ có xác suất cao hơn.”

Lão Yên căn bản không phản bác chuyện để Tô Hiểu một mình đối phó miêu nữ, nguyên nhân vô cùng đơn giản, chính là sống chết của Tô Hiểu lão Yên không lo lắng, hay là nói không thèm để ý. Tô Hiểu đưa ra ý kiến một mình đối phó miêu nữ, rất có khả năng là có nắm chắc, không người nào sẽ đi chịu chết.

“Bốn vị thương lượng xong chưa?”

Netero đột nhiên mở miệng, lão ta vẫn luôn không lên tiếng.

“Không có vấn đề gì, hội trưởng, nếu tất cả thuận lợi, khoảng một tiếng sau chúng ta có thể tụ tập lại lần nữa đối phó Ant King. Đương nhiên, khi bọn ta đối phó ba hộ vệ, Ant King có khả năng hiện thân, đến lúc đó còn phải nhờ hội trưởng ngăn cản Ant King.”

Đến hiện giờ đã không cần che giấu, chỉ cần không nói ra những lời quá nhạy cảm, hội trưởng đều không nói gì.

Hiện giờ người của hiệp hội thợ săn đã đánh vào đình viện bên cạnh vương cung, đây đã không phải tên đã lắp vào cung, mà đã bắn tiễn ra, cho dù Netero cảm thấy đám Tô Hiểu khả nghi, cũng sẽ không nói thẳng ra. Ít nhất trước khi giết chết được Ant King, Netero sẽ không nói gì, cho dù hành động của bốn người khả nghi.

“OK, như vậy, chúng ta bắt đầu đi.”

Hai tay của lão Yên nắm lấy nhau, đôi mắt nhắm chặt, một dòng gợn sóng lấy lão ta làm tâm điểm khuếch tán ra.

“Pouf ở tầng một vương cung, phải dụ ra đối phó, còn miêu nữ, nàng không ở trong vương cung, cũng không ở trong sân, đang tìm.”

Khoảng mười mấy giây sau, đôi mắt lão Yên mở ra.

“Miêu nữ đang ở cách 4km chỗ phía đông vương cung, hình như nàng đang truy sát mấy người, tình huống như vậy. Dường như những người kia đã lấy đi thứ gì quan trọng, khiến miêu nữ không thể không đuổi giết bọn họ.”

Lão Yên nhìn về phía Tô Hiểu, thế cuộc thay đổi, miêu nữ không ở trong vương cung.

“Có thể duy trì một khoảng cách càng thích hợp với ta, đã lâu rồi ta không ném tài nguyên vào phương diện cận chiến.”

Tô Hiểu đi chếch về phía đông, tốc độ rất nhanh, nhưng cũng là tốc độ Khế Ước Giả cận chiến sơ kỳ cấp ba nắm giữ, diễn kịch phải diễn trọn bộ.

Còn làm thế nào đối phó miêu nữ, đương nhiên Tô Hiểu sẽ cận chiến với miêu nữ. Viên đạn của Tịch Diệt Công Tước không còn nhiều, còn phải đối phó Ant King.

Phạm vi cảm nhận của lão Yên rất rộng, phỏng đoán cẩn thận khoảng 4km, nhưng Tô Hiểu không tin khi đối phó Pouf, lão Yên còn có thời gian rảnh mở phạm vi cảm nhận, Pouf không dễ đối phó.

“Tên nhóc nguy hiểm, các ngươi tin hắn là tay bắn tỉa + nghề nghiệp triệu hoán sao?”

Lão Yên nhìn bóng lưng Tô Hiểu.

“Không tin thì làm thế nào? Nếu ngươi có thể lấy ra súng ngắm hạng nặng màu vàng +13, cũng có thể rình giết Ant King từ xa. Không thể phủ nhận chính là, chúng ta thật sự cần khẩu súng kia khiến Ant King trọng thương, cho nên chỉ có thể chấp nhận.”

Thủy Tiếu vẫy tay, biểu thị nàng hết cách với chuyện này.

Toàn bộ hành trình Trần đều im lặng, hắn ta nhớ rõ lần đầu tiên gặp Tô Hiểu ở thế giới người khổng lồ, đối phương chính là dùng một khẩu súng phẩm chất màu lục tự xưng là xạ thủ.

“Gia hỏa tính cách ác liệt.”

Trần lẩm bẩm một tiếng, nhấc chân đi về phía vương cung.
Bạn cần đăng nhập để bình luận