Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 279: Đánh Lén

Tô Hiểu đứng trên đống đá vụn cảm nhận, tuy những con cá sấu to này ở trạng thái hôn mê, nhưng nhất định có năng lực che đậy nào đó, hắn hơi vất vả cảm nhận vị trí của đối phương.

Cá sấu vốn là thợ săn trong đầm lầy, từ lâu năng lực ẩn nấp đã xâm nhập vào trong huyết mạch.

Đứng trên đống đá cảm nhận một lát, Tô Hiểu không cảm nhận được hơi thở sinh mệnh nào nữa.

- Xem ra…

Bỗng nhiên Tô Hiểu cảm thấy đá vụn dưới chân phun trào, giống như có một con quái vật khổng lồ nào đó đang lao từ trong đá vụn ra.

Rầm.

Đá vụn dâng lên cao, một con cá sấu to dài mười mét, cao hai mét chui từ trong đá vụn ra, là con cá sấu to nhất Tô Hiểu thấy lúc trước.

Tô Hiểu bị cá sấu to nâng lên, cơ thể bay lên giữa không trung, lúc này trong lòng hắn rất kinh ngạc, sao con cá sấu có thể thoát khỏi cảm ứng của hắn.

Bây giờ nghĩ những chuyện này cũng không có ý nghĩa, có rất nhiều năng lực thần kỳ, quan trọng nhất là nghênh địch thế nào.

Nhưng so với nghênh địch thế nào, trước mắt Tô Hiểu càng quan tâm nên chạy khỏi miệng cá sấu ra sao.

Hắn ở giữa không trung không có chỗ mượn lực, cá sấu to thủ lĩnh kia đã nhảy lên, kéo cái miệng to mở ra 90 độ, hàm răng chênh lệch không đồng đều như chủy thủ sắc bén.

Tô Hiểu ở giữa không trung đã phán đoán ra, tuyệt đối không thể bị cắn trúng, bằng không chết chắc rồi.

Mùi hôi thối xông vào xoang mũi, cá sấu thủ lĩnh há cái miệng to như chậu máu cắn tới, Tô Hiểu ngàn cân treo sợi tóc.

Một chiếc móc khóa được bắn ra từ trong bao cổ tay màu đỏ thắm, ghim sâu vào trong vách đá, Tô Hiểu rút giới đoạn tuyến ra, cơ thể được kéo sang một bên.

Nhưng đúng lúc này, miệng to như chậu máu của cá sấu to khép kín.

Rầm!

Giống như hai khối ván gỗ đập vào nhau, cá sấu to cắn trúng không khí, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Tô Hiểu.

Bị cắn trúng không nói tới sẽ gãy bao nhiêu cái xương, sau khi cá sấu to cắn trúng kẻ địch công kích càng thêm khủng bố.

Đôi mắt thú nhìn chằm chằm Tô Hiểu, đồng tử màu đen vừa lãnh khốc lại hung tàn.

Cá sấu to bị bỏng diện tích lớn, phần lưng cá sấu to bị nổ bay một mảng, lộ ra cơ thịt đỏ tươi.

Tay trái Tô Hiểu nắm chặt giới đoạn tuyến ngồi xổm trên vách đá, nhìn chằm chằm cá sấu to không chớp mắt.

Từ lúc cá sấu to tấn công đến bây giờ chưa tới năm giây, Tô Hiểu đã dạo quanh quỷ môn quan một lần, vừa rồi phản ứng chậm một giây sẽ chết.

Lúc này Bố Bố mới lấy lại tinh thần, nó nhe răng muốn xông về phía con cá sấu kia, nó không kêu một tiếng nào, cũng không gầm nhẹ uy hiếp.

Mãnh khuyển chân chính sẽ không kêu lúc cắn xé kẻ địch mạnh, những con chó sủa inh ỏi chỉ là chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng.

- Quay lại, đến ngoài sơn cốc đợi.

Tuy Bố Bố chạy nhanh, nhưng thuộc tính không thấp, nhưng thêm năng lực sức chiến đấu của nó không mạnh.

Bố Bố không chút do dự quay đầu chạy ra khỏi sơn cốc, tìm kiếm một đống đá ẩn nấp đi, vị trí của nó vừa vặn đảm bảo Tô Hiểu ở trong phạm vi “Vầng sáng của nữ thần Băng Tuyết” bao trùm.

Lúc này Tô Hiểu cách mặt đất bảy mét, con cá sấu to kia đang nhìn chằm chằm hắn.

Hiện giờ có hai loại lựa chọn, giết chết con cá sấu to này, hoặc trốn đi.

Độ khó giết cá sấu to thủ lĩnh này không nhỏ, cá sấu to này nhất định thuộc loại đại boss dã ngoại, phỏng đoán cẩn thận, phải có ba năng lực trở lên.

Nếu trốn… Tô Hiểu mới xuất hiện ý nghĩ này liền phủ quyết.

Hắn chuẩn bị thiết lập tọa độ thế giới ở sào huyệt cá sấu to, đến lúc đó đột nhiên cá sấu to này trở lại, đúng lúc người sao Kara bao vây tấn công Khế Ước Giả…

Nghĩ tới kết quả đó, Tô Hiểu bắt đầu đánh giá con cá sấu này.

Con cá sấu này da dày thịt béo, phải chuẩn bị đánh lâu dài.

Hắn ngắm nhìn bốn phía, nhất tuyến thiên này chỉ rộng ba mét, múa đao đánh chém không thể triển khai được.

Hắn quyết định rời khỏi nơi này trước, con cá sấu này nhất định sẽ đuổi theo hắn không rời.

Tô Hiểu giẫm lên vách núi, thả người nhảy về phía xa, chỉ trong chớp mắt khi rơi xuống hắn liền nhấc chân chạy ra ngoài nhất tuyến thiên.

Rầm, rầm…

Tiếng va chạm truyền từ phía sau tới, Tô Hiểu không quay đầu lại cũng đoán ra được đó là âm thanh gì, là cá sấu to đang chạy, cái đuôi dài quất trái quất phải trên vách núi.

Đạo nhất tuyến thiên này không dài, Tô Hiểu chạy mười mấy giây đã ra khỏi nhất tuyến thiên, chạy thẳng tới khu đất bằng.

Chạy tới trung tâm khu đất bằng, Tô Hiểu nhanh chóng nhìn ngó bốn phía, xung quanh là một vòng tròn núi nhỏ, ở giữa là một khu đất bằng.

Tô Hiểu đang đứng trên đất bằng, sở dĩ hắn lựa chọn nghênh chiến cá sấu ở đây, là vì ngừa ngộ nhỡ.

Trên đất hoang có không ít sinh vật biến dị, âm thanh chiến đấu hấp dẫn thú biến dị khác thì nguy rồi.

Tô Hiểu chạy tới đất trống, sau đó cá sấu cũng tới, trong đôi mắt không có tâm tình như cừu hận, chỉ có lãnh khốc và sát ý.

Giết Tô Hiểu, rồi ăn hắn, đây chính là tư duy của cá sấu, cũng là bệnh chung của động vật máu lạnh, không có tình cảm.

Tô Hiểu cầm Trảm Long Thiểm trong tay, Thanh Cương Ảnh đã sớm mở ra, hắn và cá sấu đứng nhìn nhau.

“Gào!”

Cá sấu há miệng to như chậu máu kêu phẫn nộ, phát ra tiếng gào thét như khủng long kêu.

Tô Hiểu chếch bước di chuyển sang một bên, chậm rãi quay xung quanh cá sấu, cơ thể của đối phương dẹp mà dài, rất khó làm động tác di chuyển tại chỗ.

Bước chân của Tô Hiểu càng lúc càng nhanh, cá sấu bị hắn làm cho choáng váng, cuối cùng sau khi xoay năm vòng cá sấu bắt đầu thiếu kiên nhẫn, bắp thịt trên bốn cái chân tráng kiện nhô lên, nó giẫm chân lên đất một cái, kêu to xông về phía Tô Hiểu.

Bóng đen khổng lồ kéo tới trước mặt, bình thường tốc độ của cá sấu không nhanh, nhưng động tác vồ mồi thì nhanh vô cùng.

Chỉ trong chớp mắt khi cá sấu xông tới, cơ thể Tô Hiểu hơi cúi thấp, làm ra động tác nghiêng người.

Mùi hôi thối chui vào trong xoang mũi, cá sấu to cắn trúng không khí, sượt qua người Tô Hiểu.

Bị động chịu đòn không phải là phong cách làm việc của Tô Hiểu, cá sấu mới nghiêng qua người hắn, hai tay hắn đã nắm chặt Trảm Long Thiểm, nâng đao qua đỉnh đầu chém một đao xuống.

Có thể nói một đao này chính xác tới cực điểm, tuy không chém trúng người cá sấu, nhưng một đao này chém trúng phần đuôi của nó.

Đao này là Tô Hiểu dùng toàn lực chém ra, sắc bén của Trảm Long Thiểm cộng với cấp sở trường đao thuật, khiến một đao này chém đứt đuôi cá sấu.

Cá sấu phát ra tiếng gào thét, cái đuôi nhọn bị chém xuống một phần ba, trở nên trọc lốc.

Đôi mắt cá sấu đỏ chót, liều mạng xông về phía Tô Hiểu.

Tô Hiểu nhấc chân đá bay cái đuôi trên đất, đoạn đuôi kia bay về phía cá sấu, nằm ngoài dự đoán mọi người chính là, cá sấu cắn lấy đoạn đuôi đó.

Phập.

Huyết hoa và thịt nát văng tung tóe, đoạn đuôi kia bị cắn nát thành hai đoạn, mặt rách chênh lệch không đều, thay vì nói là bị cắt đứt, càng giống bị đập đứt ra hơn, có thể thấy lực cắn khủng bố tới cỡ nào.

Nhân cơ hội cá sấu cắn nát đoạn đuôi, Tô Hiểu cầm đao xông lên trước, thất liên màu bạc xẹt qua không trung, trường đao chém lên phần lưng cá sấu.

Xì xì.

Máu tươi phun ra xa, đao của Tô Hiểu trảm sâu vào trong thịt cá sấu, cho dù cá sấu là sinh vật cấp boss, cũng không thể ngăn đánh chém của Tô Hiểu.

Một đao chém vào thịt, cá sấu liều mạng lắc cơ thể, miệng phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Một đao tới tay sao Tô Hiểu có thể từ bỏ dễ dàng, hắn vươn mình nhảy lên, cưỡi trên lưng cá sấu, trường đao trong tay đánh chém liên tục.

Xì xì, xì xì, xì xì…

Tảng lớn máu tươi bắn ra, bắn tung tóe đầy người Tô Hiểu.

Chỉ trong mấy giây ngắn ngủi, Tô Hiểu chém ra mười mấy đao liên tục, đao chém tận xương.

Cá sấu bị Tô Hiểu cưỡi, trong lúc nhất thời hơi mơ màng, nó không thể tấn công phía sau lưng, cho dù dùng đuôi quất cũng không được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận