Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 486: Tập Hợp

Bầy sư tử rút lui, hơi thở của Tô Hiểu khôi phục bình thường.

- Hao… Haoshoku Haki?

Tiểu vú em khẽ nhếch miệng, có chút không dám tin tưởng một màn trước mắt mình.

- Ta thà rằng đây là Haoshoku Haki.

Nam Khế Ước Giả lau máu tươi ở cằm, sau khi giơ tay lên, tay của hắn ta hơi run run.

- Không biết tên này giết bao nhiêu người, tuyệt đối không dễ ở chung, nếu như hắn ta có đam mê đặc biệt nào đó, tự cầu phúc đi.

Nam Khế Ước Giả vỗ vai tiểu vú em, gò má tiểu vú em căng cứng, nàng không sợ, mà là nam Khế Ước Giả nhân cơ hội lau máu vào quần áo nàng.

- Hai người.

Tô Hiểu nghiêng đầu nhìn hai Khế Ước Giả.

- Hả?

Dưới ánh mắt của Tô Hiểu, tiểu vú em rụt cổ một cái.

- Lấy ra.

Tô Hiểu nhìn chằm chằm hai Khế Ước Giả.

- Cái gì?

Tiểu vú em nhìn Tô Hiểu với vẻ nghi ngờ, nam Khế Ước Giả lùi về sau vài bước.

- …

Tô Hiểu không nói một lời nhìn chằm chằm hai người, tiểu vú em hơi mê man, nam Khế Ước Giả do dự một lát rồi lấy một viên Nguyên Sinh Chi Chủng ra.

Trên người bốn người đều mang theo Nguyên Sinh Chi Chủng, nhưng Nguyên Sinh Chi Chủng mà nam Khế Ước Giả lấy ra là Nguyên Sinh Chi Chủng chưa được Dương Chi Nữ xử lý, nếu loại Nguyên Sinh Chi Chủng này không chưa trong thứ thật kín, sẽ hấp dẫn lượng lớn dã thú.

Không biết nam Khế Ước Giả lấy Nguyên Sinh Chi Chủng chưa qua xử lý ở đâu, thứ này rất phiền phức.

- Nhất định phải mang theo nó.

Nam Khế Ước Giả mở miệng, vẻ mặt kiên quyết.

- Nguyên nhân.

Một khối nham thạch từ trên trời giáng xuống, đập ngay bên cạnh Tô Hiểu, tiếng nổ vang vọng.

- Ca ba đặc mông tát cửu [Ngôn ngữ không biết].

Tiếng gầm giận dữ truyền từ phía xa tới, một sinh vật nhân loại thân hình cao lớn đi từ xa tới, tảng đá vừa rồi là nó ném.

- Cuối cùng cũng đến rồi.

Nam Khế Ước Giả thở phào nhẹ nhõm.

Tô Hiểu nhìn về phía sinh vật nhân loại, hình thể của loại sinh vật này khoảng bốn năm mét, vẻ ngoài phần lớn là tương đồng với nhân loại, nhưng mũi rất to, đầu trọc, chòm râu vừa dài lại đen.

- Đây là… Người khổng lồ sao?

Tô Hiểu chỉ nghĩ tới khả năng này, hơn nữa tên người khổng lồ này giống như lai giả bất thiện.

Tô Hiểu cầm đao tiến lên đón, nếu như dám tới gần, cho dù là người khổng lồ hắn cũng chém đối phương.

“Gào!”

Người khổng lồ hét lên một tiếng, mặc quần áo may từ da lông động vật, đôi mắt màu vàng nhìn Tô Hiểu.

- Đợi đã.

Nam Khế Ước Giả chạy nhanh lên trước:

- Để ta nói chuyện với tên này, đây là nguyên nhân ta mang theo Nguyên Sinh Chi Chủng bình thường.

Nam Khế Ước Giả máu me đầy mặt tiến lên trước, người khổng lồ kia không trực tiếp tấn công, lúc trước ném tảng đá to ra chỉ là phương thức chào hỏi của hắn ta.

Nam Khế Ước Giả đánh giá người khổng lồ, hắn ta không rõ người khổng lồ có thể nghe hiểu lời hắn ta nói hay không, hắn ta chỉ làm việc dựa theo lời Dương Chi Nữ nói.

- Con mẹ nó nhìn gì?

Người khổng lồ trừng nam Khế Ước Giả, khi nói chuyện giọng ồm ồm.

Nam Khế Ước Giả ngạc nhiên.

- Lấy ra.

Người khổng lồ rất ngang ngược, duỗi tay về phía nam Khế Ước Giả, nam Khế Ước Giả do dự một lát đưa Nguyên Sinh Chi Chủng cho đối phương.

Hai ngón tay của người khổng lồ cẩn thận cầm lấy Nguyên Sinh Chi Chủng, đối với hắn ta mà nói hạt giống này quá nhỏ, hơn nữa hành động kế tiếp của hắn ta khiến mọi người rất kinh ngạc, hắn ta ném luôn Nguyên Sinh Chi Chủng vào miệng.

Bùm, bùm…

Trong bụng người khổng lồ truyền tới tiếng vang, mấy giây sau nổ tung dừng lại, người khổng lồ hài lòng ợ một tiếng no nê.

Người khổng lồ nhắm mắt hưởng thụ một lát, lấy một tấm da lông động vật trong ngực ra.

- Bản đồ.

Ném da lông xuống đất, người khổng lồ xoay người rời đi, mỗi khi đi một bước mặt đất đều chấn động nhỏ, nhưng người khổng lồ vẫn nghiêng đầu, giống như đang đề phòng gì đó.

Tô Hiểu cho Trảm Long Thiểm vào bao, người khổng lồ không nhìn mấy người, bắt đầu bước dài về phía trước.

Nam Khế Ước Giả nhặt bản đồ trên đất lên, kiểm tra xem có sai sót gì không, trên mặt hiện lên nụ cười.

- Đây là bản đồ vùng rừng rậm màu đen.

Nghe thấy lời nam Khế Ước Giả nói, Tô Hiểu bước nhanh lên trước cầm bản đồ.

Trên bản đồ rừng rậm màu đen là bản đồ hoàn chỉnh, bao bọc khu vực bình thường ở bên trong, một bên khác là ven đảo, nếu muốn rời khỏi tiểu đảo, trừ phi có năng lực bay, bằng không phải xuyên qua rừng rậm màu đen, còn đi ngang qua.

Cho dù rừng rậm màu đen là một vòng tròn, nhưng lối vào, lối ra đều có vị trí đặc biệt, không phải từ nơi nào cũng có thể vào vùng rừng rậm màu đen, đây không phải là rừng rậm bình thường.

Dựa theo đánh dấu trên bản đồ, chỉ có một lối từ khu vực bình thường tiến và rừng rậm màu đen, tiến vào từ những lối khác là đang tìm đường chết.

Lúc Tô Hiểu xem bản đồ, lão Baltic dán sát lại gần.

- Tấm bản đồ này chính xác không? Tuy người khổng lồ rất giữ chữ tín, nhưng chuyện này liên quan tới sinh tử, ta chỉ biết phần lớn về rừng rậm màu đen, một số tọa độ cụ thể vẫn cần bản đồ.

Lão Baltic xoa cằm, nam Khế Ước Giả và vú em sửng sốt nhìn lão ta.

- Ngươi là người Asenman sao?

Tiểu vú em thấy da của lão Baltic màu đỏ, lấy làm kỳ lạ hỏi.

- Đúng vậy, xưng hô với hai vị thế nào, giới thiệu cho nhau biết, dù sao chúng ta phải cùng xâm nhập “địa ngục”.

Lão Baltic chỉ về phía Tô Hiểu.

- Hắn tên là Byakuya, ta là Baltic, vị này là…

Lão Baltic nhìn về phía Bố Bố.

- Bố Bố.

Tô Hiểu mở miệng.

- Ừm, đúng, Bố Bố.

Bố Bố giơ cẩu trảo lên, chào hỏi hai người một chút.

- Rất đáng yêu.

Tiểu vú em tiến lên trước, giống như muốn sờ đầu Bố Bố, Bố Bố lúc trước còn ôn hòa nhe răng, tiểu vú em nhanh chóng rụt tay về.

- Ta tên là Tiểu Mê Hồ, vú em hệ phụ trợ, sở trường là chạy nhanh.

Tiểu vú em mở miệng, lộ ra hàm răng trắng.

Nam Khế Ước Giả ở một bên lấy một chai nước ra, rửa sạch máu trên mặt.

Sau khi thấy rõ mặt nam Khế Ước Giả, Tô Hiểu hơi kinh ngạc, đây không phải là không dù huynh sao, tên này chưa chết à?

- Ta tên là Noel, main tank, lúc trước chúng ta từng gặp.

Không dù huynh là main tank không nằm ngoài dự đoán mọi người, nếu như không phải main tank, không dù huynh đã sớm chết rồi.

- Ừm, không dù huynh chào ngươi.

Tô Hiểu và Bố Bố là tổ hợp rất dễ thấy, lúc trước ở giữa không trung được không dù huynh nhớ kỹ cũng không kỳ lạ.

- Không dù huynh?

Tiểu Mê Hồ nghi ngờ nhìn không dù huynh.

- Chuyện cũ nghĩ lại mà sợ, Noel chỉ là một danh hiệu, gọi ta là không dù huynh cũng được.

Bốn người đến đông đủ, không biết là thiên ý hay trùng hợp, tổ hợp bốn người coi như không tệ.

Tô Hiểu: Đột tiến đỉnh cấp, ám sát, năng lực cận chiến mạnh, kiêm tay bắn tỉa.

Tiểu Mê Hồ: Vú em, tăng lượng sữa mạnh hơn.

Không dù huynh: Main tank, không sử dụng tấm khiên, năng lực sinh tồn cực mạnh, quan trọng là rất khó quật ngã, rơi từ trên không trung, nhảy vực không chết, vận khí tốt khỏi phải nói.

Lão Baltic: Có năng lực loại khống chế, các loại năng lực cân bằng, hiểu rõ về rừng rậm màu đen.

Bố Bố: Bí mật, điều tra, vầng sáng tập thể, có thể đánh vào nội bộ kẻ địch bất cứ lúc nào.



Người đã đến đông đủ, chuyện sau đó chính là tiến vào rừng rậm màu đen, hiện giờ đã là ngày thứ bảy của thí luyện sinh tồn.

Tô Hiểu tiến vào rừng rậm màu đen là tự nguyện, Tiểu Mê Hồ và không dù huynh thì khác, trên cổ hai người bọn họ có dây leo, đây là thủ đoạn Dương Chi Nữ khống chế bọn họ, ép buộc bọn họ thâm nhập rừng rậm màu đen.

Trải qua tiếp xúc bước đầu, Tô Hiểu phát hiện xử lý Tiểu Mê Hồ dễ nhất, có lẽ cũng là xử lý không tốt nhất, em gái này không có tâm cơ gì, chỉ muốn thoát khỏi ràng buộc của Dương Chi Nữ, sau đó trốn được bao xa thì trốn.

Không dù huynh thì hơi kỳ lạ, giống như đã nằm ở trạng thái nhận mệnh.

Lão Baltic vẫn cáo già như cũ, nhưng trong cơ thể đối phương đầy bom luyện kim.
Bạn cần đăng nhập để bình luận