Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 490: Dã Trư

- Những thứ đó đâu? Có cần giao đấu với chúng nó không?

Hiện giờ không dù huynh rất cần phát tiết.

- Không, tiếp tục tiến lên trước, tuy không rõ nguyên nhân, nhưng hình như những thứ đó đang sợ vật gì đó, cho nên mới không dám tới gần chúng ta.

Biết càng nhiều áp lực trong lòng càng lớn, Tô Hiểu là người chịu áp lực nhất trong tiểu đội.

Lúc trước xung quanh có mấy trăm thứ gì đó, còn đều đi theo từ xa, Tô Hiểu muốn giao đấu với chúng nó, ngay lúc hắn có ý nghĩ này thì liền dập tắt, bởi vì số lượng tăng lên tới mấy ngàn chỉ trong vài giây.

Tình huống hiện giờ phía trước là lối thoát, không có thứ kia, những phương hướng khác đều bị vây quanh, cho nên chỉ có thể tiến về phía trước.

Tô Hiểu mở danh sách nhiệm vụ ra, nhiệm vụ mới xuất hiện từ lâu.

[Nhiệm vụ ẩn giấu giai đoạn hai “vùng đất tử vong” đã hoàn thành, đã kích hoạt giai đoạn ba (giai đoạn cuối cùng).]

[Ám Vương.]

Cấp độ khó: Lv. 19.

Giới thiệu tóm tắt nhiệm vụ: Tiêu diệt trước khi Ám Vương thức tỉnh hoàn toàn.

Thông tin nhiệm vụ: Vị trí của Ám Vương ở nơi sâu trong rừng rậm màu đen. [Cảnh cáo: Nếu như Ám Vương thức tỉnh hoàn toàn, độ khó của nhiệm vụ sẽ tăng lên tới Lv. 28.]

Kỳ hạn nhiệm vụ: Không.

Quest thưởng: Đây là nhiệm vụ mắt xích, dựa vào mức độ hoàn thành để cho khen thưởng.

Trừng phạt nhiệm vụ: Không.



Nhiệm vụ ẩn giấu đã tăng vọt lên tới Lv. 19 khủng bố, hơn nữa có khả năng tăng tới Lv. 28 bất cứ lúc nào.

Nếu Ám Vương kia thức tỉnh hoàn toàn, Tô Hiểu sẽ chết chắc, hiện giờ đã không còn đường lui, chỉ có thể tiến về trước.

Ngay lúc mấy người tiến lên, bên trong vùng rừng rậm ở phía trước truyền đến tiếng vang.

Mấy người nhìn chăm chú, là một dã trư.

Con dã trư này đen xì, hình thể như con trâu đực, ngoài miệng có hai cái răng vươn ra, răng nanh mơ hồ có xúc cảm kim loại.

- Nó đang ăn gì thế… Thật ghê tởm.

Không dù huynh cau mày, hình ảnh trước mắt thật sự khiến người ta khó có thể tiếp nhận.

Con dã thú kia đang cắn tay một nhân loại, cánh tay đã hơi khô, còn bị gặm hơn nửa, có thể coi là như vậy, cánh tay còn đang ra sức giãy dụa trong miệng dã trư, dùng sức chọc mũi dã trư.

Dã trư này rất khó chịu xì mũi một cái, vung cánh tay xuống đất đạp mấy cái sau đó ngậm lên nhai.

Giống như cảm nhận được tiếng bước chân của mấy người, dã trư nghiêng đầu.

- Người sống à?

Dã trư nói tiếng người, càng quan trọng hơn là, mấy người có thể nghe hiểu ngôn ngữ của dã trư.

- Dã… Dã trư nói chuyện rồi.

Ở hoàn cảnh hiện giờ đột nhiên xuất hiện một con dã trư biết nói, chuyện này đả kích rất nhiều người.

- Ngươi gọi ai là dã trư, tên nhãi ranh này.

Dã trư ngẩng đầu, lúc này mọi người mới nhìn thấy, đôi mắt dã trư đen xì, không có đồng tử và phân chia ở đáy mắt.

Không dù huynh bị mắng á khẩu không trả lời được, do dự một lúc lâu cũng không biết nên chửi hay không.

- Thí luyện sinh tồn hay là hoàn thành nhiệm vụ?

Dã trư ngồi dưới đất, giống như không có địch ý.

- Ngươi là?

Tô Hiểu đánh giá dã trư từ trên xuống dưới, đối phương cho hắn cảm giác vừa quen thuộc lại xa lạ.

- Tiền bối của các ngươi, Khế Ước Giả tham gia rất nhiều thí luyện, một tên ngu ngốc vì tò mò mà thâm nhập rừng rậm màu đen.

Đúng thế thật, từ chuyện có thể nghe hiểu lời “dã trư” nói, đối phương là đến từ địa cầu.

- Bộ dạng hiện giờ của ngươi là?

Không dù huynh cảm thấy hơi phát lạnh, Khế Ước Giả này biến thành như vậy, nói rõ bọn họ cũng có khả năng biến thành như thế.

- Tại sao ta phải nói cho ngươi biết, các ngươi đã bị bất tử giả vây quanh, chết chắc rồi, ta khuyên các ngươi nên vui vẻ một chút trước khi chết, đúng lúc trong đội các ngươi có em gái, cho dù hơi ít tuổi, nhưng cũng có thể sử dụng.

Dã trư cười mỉa, đánh giá mấy người với vẻ đầy hứng thú.

- Để ta nói chuyện cho.

Tô Hiểu lướt qua không dù huynh, chậm rãi tới gần dã trư.

- Muốn ra tay à? Tuy bây giờ ta biến thành bộ dạng người không ra người quỷ không ra quỷ, nhưng thực lực tăng lên rất nhiều, không phải đám cấp một các ngươi…

Coong!

Ánh đao chém ra, dã trư nhanh chóng nằm trên đất, cây đại thụ thô nửa mét sau lưng nó bị chém đứt, mặt cắt trơn bóng.

- Đây, đây là ánh đao đúng không, sao Khế Ước Giả cấp một có thể làm được như vậy?

Dã trư vẫn còn sợ hãi nhìn đại thụ chậm rãi ngã xuống.

Phát hiện Tô Hiểu đã ra tay, không dù huynh nhanh chóng xông lên trước, Tiểu Mê Hồ thêm mấy trạng thái cho Tô Hiểu, lão Baltic quay lưng về phía mọi người, đề phòng nguy hiểm ở phía sau.

- Đợi đã.

Dã thú kêu to một tiếng, nhưng không dù huynh và Tô Hiểu không để ý tới đối phương, xông thẳng về phía dã trư.

- Hừ, có thể chém ra ánh đao thì ghê gớm lắm à, khi lão tử còn sống đã đứng ở đỉnh cấp một.

Dã trư giẫm chân lên đất, dùng hết tốc lực xông về phía mấy người.

Không dù huynh đang xông về phía trước dừng bước, vị trí rất tốt, chính giữa Tô Hiểu và dã trư.

Cơ thể không dù huynh cúi thấp, hai tay vươn ra, ngay lúc con dã trư xông tới trước mặt, trên bao tay phun trào hơi nước, nắm đầu con dã trư một cách chính xác.

Rầm!

Giống như xe lửa đang chạy tốc độ cao đâm vào tảng đá, dã trư bị không dù huynh nắm chặt đầu.

Bùn đất dưới chân không dù huynh tung tóe, sau khi lá khô sau lưng hắn ta phun tung tóe, hai chân của hắn ta thâm nhập vào trong đất, cơ thể duy trì nghiêng về trước.

Chỗ hai vai không dù huynh xuất hiện vết nứt tinh mịn, nhưng không dù huynh không lùi bước, chỉ có main tank cố gắng đấu chính diện, không có main tank chạy trốn, bằng không không xứng với danh xưng main tank, ít nhất không dù huynh cho là như vậy.

- Không tệ lắm.

Dã trư cười mỉa, trên người phân tán hàn khí.

Xì xì!

Một thanh trường đao xuyên qua sườn dã trư, đồng thời cảm giác đau nhức truyền tới.

Trảm Long Thiểm xuyên qua người dã trư, Tô Hiểu dùng sức đè về trước.

Rầm.

Dã trư tê liệt ngã xuống đất, lá khô tung tóe, cơ thể bị Trảm Long Thiểm xuyên qua hoàn toàn.

- Cảm giác đau? Đây là cảm giác đau, ha ha ha ha, bao nhiêu năm rồi, đã bao nhiêu năm không có cảm giác đau.

Tuy dã trư bị xuyên qua cơ thể, nhưng nó đang cười to.

Tô Hiểu rút Trảm Long Thiểm ra, lúc này không dù huynh nắm chặt đầu dã trư.

Trảm Long Thiểm xoay chuyển trong tay, đổi từ cầm chính diện thành cầm ngược, tay phải cầm đao, tay trái chống ở phần cuối chuôi đao, một đao của Tô Hiểu đâm về phía đầu dã trư.

Xì xì.

Trường đao xuyên qua đầu dã trư, không dù huynh vừa định buông tay.

- Nó chưa chết.

Tô Hiểu nắm chặt chuôi đao, cúi đầu nhìn về phía dã trư.

- Sao ngươi lại làm được? Khiến ta cảm thấy đau.

Dã trư đã bị đâm xuyên đầu mở miệng, biểu cảm nhẹ như mây gió, không có dấu hiệu sẽ tử vong.

Tô Hiểu rút đao, Trảm Long Thiểm đổi thành cầm chính diện, hắn chuẩn bị chém đầu dã trư.

- Khoan, khoan đã.

Tô Hiểu không để ý, trường đao vẫn chém xuống.

- Muốn gặp Ám Vương không? Đây là mục đích khi còn sống của ta, các ngươi tới tìm Ám Vương đúng không?

Trường đao cách cổ dã trư mấy centimet thì dừng lại, ánh đao lạnh lẽo chém đứt lông của dã trư.

- Ngươi từng gặp Ám Vương rồi à?

- Đương nhiên, ta biến thành như vậy là kiệt tác của nó.

Dã trư đánh giá Tô Hiểu từ trên xuống dưới.

- Nếu như là Ám Vương ở trạng thái nửa thức tỉnh, ngươi có thể giết chết nó, ta sẽ chỉ đường giúp các ngươi.

Tô Hiểu lắc đầu.

- Ta không tin, vẫn nên chém đầu ngươi đáng tin hơn.

Tô Hiểu làm bộ muốn múa đao.

- Chém đầu ta cũng vô dụng, ngươi chém ta thành mười mấy đoạn ta cũng không chết, yên tâm, dựa vào bộ dạng hiện giờ của ta, lừa các ngươi cũng không có chỗ tốt gì, nói thật ta đã chết rồi.

Dã trư thở dài bất đắc dĩ, trong đôi mắt đen xì không nhìn ra được dục vọng và tham lam, trái lại là một lòng muốn chết.
Bạn cần đăng nhập để bình luận