Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 1149: Phân công nhau hành động

Miêu nữ thực sự có thể lợi dụng năng lực Niệm của bản thân phục sinh, nhưng có thể làm thế nào, năng lực Niệm tên là “Terpsichora” khôi phục thương thế với tốc độ chậm, còn trong tình huống miêu nữ vô cùng chăm chú.

Hiện giờ miêu nữ bị chém đầu, trái tim gần như bị cắt ra, cộng thêm Tô Hiểu uy hiếp, nàng căn bản không thể khâu lại đầu và trái tim.

Miêu nữ buông đầu trong tay mình ra, đầu còn chưa rơi xuống đất nàng đã lao về phía Tô Hiểu. Đây là niềm tin duy nhất còn lại sau khi miêu nữ bị chém đầu, chính là giết chết Tô Hiểu.

Mất đi đâu, không chỉ là mất đi thị giác hay năng lực cảm quan đơn giản như vậy, còn có thể mất đi năng lực suy nghĩ và sức phán đoán trong chiến đấu.

Đối phó với miêu nữ trạng thái như vậy, Tô Hiểu căn bản không có dự định liều mạng, hiện giờ đối phương chỉ là một con rối, cho dù sức sống mạnh cỡ nào, mất đi đầu và trái tim, cơ thể đối phương cơ bản sẽ nhanh chóng cắt giảm.

Tô Hiểu thả người nhảy lùi lại, đầu ngón tay sắc nhọn của miêu nữ lướt sát qua bên tai Tô Hiểu, trường đao trong tay Tô Hiểu chém nghiêng.

Lưỡi đao cắt ra làn da và bắp thịt, máu tươi màu lam phun tung tóe ra, một cánh tay của miêu nữ bị chém đứt.

Tô Hiểu khom người xuống, một cước đá vào bụng miêu nữ.

Rầm!

Cơ thể của miêu nữ cong xuống mức độ lớn, cơ thể bay ngược về sau, rầm một tiếng đập vào trong vách đá, hơn nửa cơ thể đều khảm vào bên trong.

Năng lượng Thanh Cương Ảnh đi vào trong cơ thể miêu nữ, Terpsichora ở phía trên nàng vặn vẹo một lát, suýt nữa tản đi.

Phụt…

Giới đoạn tuyến quấn quanh miêu nữ, miêu nữ giãy dụa muốn đứng dậy, nhưng mà nàng đã không còn sức tránh thoát khỏi ràng buộc của giới đoạn tuyến.

Khoảng 2 phút sau, Niệm trong cơ thể miêu nữ nhanh chóng suy giảm, Terpsichora ở phía trên nàng càng ngày càng nhạt, cuối cùng biến mất trong không khí.

Terpsichora biến mất, cơ thể miêu nữ ngừng giãy dụa, trở thành một thi thể chân chính.

[Ngươi giết chết Neferpitou hộ vệ trực thuộc của Ant King.]

[Neferpitou là hộ vệ trực thuộc của Ant King, nhận được 12.9% Thế Giới Chi Nguyên, hiện nhận được tổng cộng 25.3% Thế Giới Chi Nguyên.]

[Thiên phú “Phệ Linh Giả” của ngươi được phát động, tăng vĩnh viễn 30 điểm giá trị pháp lực, giá trị pháp lực hiện có hạn mức tối đa là 3896 điểm.]

[Ngươi nhận được rương báu (màu vàng).]



Tô Hiểu nhặt rương báu màu vàng trên đất theo ánh sáng tỏa từ rương báu này ra có thể thấy, rương báu này có phẩm chất cao hơn rương báu “Youpi” rơi ra một chút.

Hiện giờ không phải lúc mở rương báu, đi đối phó Ant King mới là then chốt. Đám Trần đối phó Pouf ở gần vương cung, nếu Pouf thua, Ant King nhất định sẽ trợ giúp, đến lúc đó sẽ là hội trưởng Netero + Trần + Thủy Tiếu + lão Yên cùng đối phó Ant King.

Chiến đấu trong địa đạo mới kết thúc, Bố Bố lập tức hiện thân, nó đang ngồi trên một rương báu kim loại.

Tô Hiểu tiến lên kiểm tra rương báu kim loại, khi hắn chạm vào rương báu kim loại, nhắc nhở xuất hiện.

[Nhắc nhở: Ngươi đã nhận được “bảo rương mê tàng”.]

[Nhắc nhở: Bảo rương mê tàng cần hoàn thành nhiệm vụ liên quan mới nhận được công chứng của Luân Hồi Nhạc Viên, nhiệm vụ đã thất bại.]

[Nhắc nhở: Bởi vì nhiệm vụ đã tiến hành đến giai đoạn cuối cùng, mà Liệp Sát Giả nhận được vật phẩm then chốt của nhiệm vụ, ngươi có thể đến chỗ trấn trưởng Krydov của thị trấn Sully tiếp nhận nhiệm vụ lần nữa.]



Từ trong nhắc nhở này Tô Hiểu biết được mấy manh mối then chốt, đầu tiên, rương báu này là khen thưởng của nhiệm vụ cuối cùng nào đó, mà nhiệm vụ này đến giai đoạn cuối cùng thất bại. Theo lẽ thường, nhiệm vụ này sẽ đông lại mới đúng, nhưng hắn nhận được vật phẩm then chốt của nhiệm vụ, cũng chính là rương báu này.

Đám Khế Ước Giả kia chạy trốn khỏi truy sát của miêu nữ, cũng phải mang theo rương báu này chạy trốn, bởi vậy có thể thấy giá trị của thứ này không thấp. Những Khế Ước Giả kia hẳn là hoàn thành nhiệm vụ rất nhiều vòng, từ đó thu hoạch được khen thưởng cuối cùng. Muốn hoàn toàn nhận được khen thưởng cuối cùng, bọn họ thiếu nhất chính là thực lực và thời gian, đáng tiếc, hai thứ này đều không đủ.

“Bố Bố, ngươi và A Mỗ đến thị trấn Sully, nhận nhiệm vụ này sau đó hoàn thành.”

Đương nhiên là Tô Hiểu không thể đi kích hoạt nhiệm vụ này, nhưng Bố Bố và A Mỗ có thể.

“Gâu.”

Bố Bố kêu một tiếng, ý là không cần nó luôn cướp giật trái tim của Ant King sao?

“Trái tim của Ant King không giống với rương báu, đầu tiên là phải có năng lực phá tan phòng ngự của Ant King, nếu thật sự có thể chiến thắng Ant King, khi nó chết ta nhất định là người ở khoảng cách gần nhất.”

Tô Hiểu vốn không dự định để Bố Bố đoạt trái tim của Ant King, nguyên nhân vô cùng đơn giản, chính là Bố Bố rất có thể sẽ bị tập hỏa miểu sát.

Một khi Ant King sắp mất mạng, tất cả Khế Ước Giả ở xung quanh đều điên cuồng đánh phá Ant King, tranh thủ tiêu diệt người gần Ant King nhất.

Có trời mới biết đến lúc đó tụ tập bao nhiêu Khế Ước Giả, với cơ thể của Bố Bố, rất có khả năng nó sẽ bị công kích không đếm hết miểu sát.

Bố Bố biết rõ, nó nhìn về phía A Mỗ, ý là để A Mỗ ôm lấy bảo rương mê tàng.

“Nếu trong vòng hai tiếng không thể hoàn thành nhiệm vụ này, quả quyết từ bỏ đi.”

Tô Hiểu ngoắc ngón tay với A Mỗ, A Mỗ đưa Tịch Diệt Công Tước trong tay cho Tô Hiểu, Tô Hiểu cất Trảm Long Thiểm xong, khoác Tịch Diệt Công Tước ở sau lưng, lại trở thành tay bắn tỉa lần nữa.

“Gâu.”

Bố Bố kêu lên một tiếng, dẫn theo A Mỗ nhảy lên cửa động, rất nhanh đã biến mất ở vùng hoang dã. Thị trấn Sully cách vương đô không xa, chính là trấn nhỏ hội trưởng Netero dẫn Tô Hiểu đến.

Để Bố Bố đi hoàn thành nhiệm vụ, chuyện này tương đối đáng tin. Bố Bố có đủ 75 điểm thuộc tính mị lực, có thể khiến nó nhận được nhiệm vụ tương đối đơn giản. Nếu như là Tô Hiểu chỉ có 8 điểm thuộc tính mị lực đi, vậy thì không phải đi nhận nhiệm vụ, mà đi cầm đao gác lên cổ trưởng trấn, do đó cưỡng chế kích hoạt nhiệm vụ, chuyện như thế Tô Hiểu từng làm nhiều lần.

Rời khỏi địa đạo, Tô Hiểu chạy về phía vương đô.



Trong đình viện gần vương cung, Trần, Thủy Tiếu, lão Yên đang bao vây tấn công một người đàn ông tóc vàng, trên đỉnh đầu người đàn ông tóc vàng mọc vòi tua ra, nó chính là Pouf.

Tí tách, tí tách…

Máu tươi màu lam nhỏ từ cằm Pouf xuống, một tay của nó ấn ngực, dường như đang áp chế thứ trong cơ thể, thứ này khiến nó không thể phân liệt.

“Không ngờ ngươi có thể kiên trì tới hiện giờ, cô gái đáng yêu kia đã ăn đi phần lớn nội tạng của ngươi đúng không?”

Thủy Tiếu cầm hai cái loan đao mỏng, trên hai loan đao bao bọc một tầng năng lượng trong suốt, giống như hai đám nước.

“Khụ khụ khụ…”

Pouf che miệng, ho khan đồng thời dòng máu màu xanh lam tràn từ khe hở ra.

“Động tác nhanh lên một chút, ta che giấu không được bao lâu, khói trận sắp tản đi.”

Sắc mặt lão Yên hơi trắng bệch, lão ta hít một hơi thuốc trong tay, khói thuốc lượn lờ xung quanh mấy người, hình thành một trận đồ to lớn. Hình dạng của trận đồ này tương tự bát quái, còn có chút đặc tính của trận pháp, thủ lĩnh của quân khởi nghĩa – lão Yên đã đông tây kết hợp.

“Tranh thủ cho ta 30 giây.”

Trần đeo găng tay màu đen, bao tay này là công cụ thi pháp của hắn ta, thay thế pháp trượng cồng kềnh.

Năm viên cầu nguyên tố xoay tròn quanh Trần, năm viên pháp cầu này tỏa ra từng sợi hàn khí, xung quanh xuất hiện mảng lớn bông tuyết.

“Ám Thiên.”

Đôi mắt của Trần trở nên hoàn toàn đen kịt, năm viên cầu ma pháp xung quanh hắn ta chuyển từ thuộc tính “băng” sang thuộc tính ám.

“Này này, bọn ta còn đang ở gần.”

Thủy Tiếu và lão Yên nhanh chóng lùi về sau.
Bạn cần đăng nhập để bình luận