Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 1059: Màu máu

Sau khi Sắc Vi biến thân, tròng mắt nàng càng thêm đen xì, chỗ trung tâm đôi mắt có chút ánh đỏ hiện lên.

“Ta nhìn thấy, ta giết chóc…”

Miệng Sắc Vi lẩm bẩm, đôi mắt trở nên khát máu, cuồng bạo. Nhưng mà loại cuồng bạo này chỉ lướt qua giây lát, đôi mắt nàng nhanh chóng khôi phục tỉnh táo.

“Hapodia, đừng giãy dụa, ngươi không thắng được ta.”

Hai chiến liêm trong tay Sắc Vi tỏa ra ánh sáng đỏ, đây là hai ma liêm, ma liêm có thể phệ chủ, đồng thời cũng là vũ khí trưởng thành.

Tô Hiểu hơi nghi ngờ một chút nhìn Sắc Vi, lúc trước đối phương cho hắn loại cảm giác kỳ lạ. Có lúc đối phương rất tỉnh táo, có lúc không chút do dự biểu lộ sát ý.

Mà khi đối phương biến thân, loại cảm giác kỳ lạ này càng thêm mãnh liệt. Trước mặt Tô Hiểu chỉ có mình Sắc Vi, nhưng trong Trực Cảm, dường như đối phương có hai người.

Không thể nghi ngờ, Sắc Vi có 9/10 tỷ lệ là cận chiến, chỉ cần thực lực chưa xuất hiện nghiền ép, trong phương diện cận chiến Tô Hiểu không yếu hơn.

Trạng thái của Tô Hiểu hiện giờ rất tốt, hắn giẫm chân lên đất, kích hoạt năng lực ngoại phóng khí tức, khí tức màu máu khuếch tán ra xung quanh.

Vù…

Khí tức của Tô Hiểu đảo qua Sắc Vi, Sắc Vi cau mày, hiệu quả ngoại phóng khí tức chủ động dẫn đến nàng chịu vết thương nhẹ.

Tô Hiểu lập tức nhận được nhắc nhở, phán định hiệu quả của ngoại phóng khí tức bị động thất bại, nói cách khác, lực ý chí của Sắc Vi rất mạnh.

Chuyện này rất hợp lý, ở phương diện lực ý chí Sắc Vi hơn xa đa số Khế Ước Giả, nếu lực ý chí của nàng không đủ mạnh căn bản không có tư cách sử dụng hai ma liêm trong tay.

Khi ngoại phóng khí tức tiếp xúc Sắc Vi, mặt đất nổ tung vang vọng, là A Mỗ lao về phía Sắc Vi.

Trong tình huống 1V1, đương nhiên Tô Hiểu sẽ phái A Mỗ đánh trận đầu.

Bùm, bùm, bùm…

A Mỗ bước mấy bước lao tới trước người Sắc Vi, mặt đất bằng đá phía sau vỡ vụn thành từng mảnh.

Chỉ thấy A Mỗ cúi đầu, sừng trâu lóe lên hàn khí đâm về phía Sắc Vi. Sắc Vi là cao thủ phương diện cận chiến, nàng lập tức cúi thấp người, duy trì ổn định trọng tâm.

Sừng trâu đâm tới, chiến liêm trong tay Sắc Vi xoay tròn mấy vòng trong tay nàng, giống như hai cái móc câu, từ trên xuống dưới móc trúng hai cái sừng trâu của A Mỗ.

Cơ thể A Mỗ lảo đảo một cái, hai cánh tay mảnh khảnh của nàng kéo căng, càng cố gắng đè thấp đầu A Mỗ.

Chuyện này còn chưa tính, Sắc Vi mượn sức mạnh lao tới trước của A Mỗ, cả người nhảy lên chân đạp lên đầu A Mỗ.

Bùm!

Đầu A Mỗ trực tiếp đập xuống đất, hai sừng trâu chui vào lòng đất, mặt đất gần đó xuất hiện bông tuyết.

Sắc Vi đứng trên đầu A Mỗ, nàng giơ cao hai chiến liêm, hai cái liềm kia giống như hai cái răng nọc đánh về phía gáy A Mỗ.

Nếu như hai chiến liêm trúng mục tiêu, A Mỗ cho dù không chết cũng sẽ trong khoảng thời gian ngắn mất đi sức chiến đấu.

Nhưng mà khi Sắc Vi sắp thành công, nàng đột nhiên ngồi xổm người xuống.

Boong.

Một ánh đao chém qua đỉnh đầu Sắc Vi, mấy cọng tóc đỏ bị chém đứt, Sắc Vi há miệng đầy răng trắng, khi nàng chiến đấu y như con báo nhỏ bị chọc giận.

Xuất đao là Tô Hiểu, đương nhiên là hắn sẽ không ở một bên xem kịch vui.

Sắc Vi mới né tránh một đao của Tô Hiểu, nàng lập tức vung tay lên, chiến liêm trong tay trái được nàng vung ra.

Ma liêm này mới tuột khỏi tay, phần sống liềm có mấy lưỡi dao sắc bắn ra, cả ma liêm nhanh chóng xoay tròn, hình thành đao luân chém về phía Tô Hiểu.

Đồng tử của Tô Hiểu co rụt lại một chút, năng lực Trực Cảm phối hợp với động thái thị lực mạnh mẽ, khiến hắn nắm bắt được quỹ tích của đao luân.

Đao luân lấy tốc độ siêu cao tới gần Tô Hiểu, trường đao trong tay Tô Hiểu chém nghiêng.

Keng!

Đao luân bị chém bay, trực tiếp đi vào trong trần nhà, không biết cắm sâu bao nhiêu.

Hành động Sắc Vi tung ra ma liêm khiến Tô Hiểu rất nghi ngờ, mức độ cận chiến của đối phương hắn đều thấy rõ, cận chiến kinh nghiệm chiến đấu phong phú như vậy, sẽ tùy ý tung vũ khí trong tay đi sao?

Đáp án được công bố chưa tới một giây, chỗ trần nhà thanh ma liêm kia đi vào, mảng lớn vết nứt xuất hiện.

Rầm một tiếng, đá vụn từ bầu trời hạ xuống, Tô Hiểu mơ thấy bóng mờ màu máu ở trong đá vụn.

Phù!

Sắc Vi lại tung ma liêm trong tay phải lần nữa, cũng hình thành một đao luân.

Đao luân gào thét bay về phía Tô Hiểu, cho dù tốc độ nhanh nhưng uy hiếp đối với Tô Hiểu không quá lớn. Ngay khi Tô Hiểu chuẩn bị chém bay đao luân này, hắn đột nhiên nghiêng người không có dấu hiệu báo trước.

Một cái ma liêm kề sát gò má Tô Hiểu chém qua, Tô Hiểu nghiêng người nhấc chân đạp.

Rầm một tiếng, một bóng mờ màu máu bị Tô Hiểu đạp bay. Bóng mờ màu máu này gần với cơ thể Sắc Vi, tay nắm một thanh ma liêm.

Một ma liêm khác hình thành đao luân đã bay tới phía sau Tô Hiểu, ma liêm này dâng lên sương mù đỏ rực, chỉ trong nháy mắt hình thành một bóng mờ màu máu.

Dáng vẻ bóng mờ tương tự Sắc Vi, nó mới xuất hiện lập tức tóm lấy chuôi đao ma liêm, một cái liêm chém về phía sau đầu Tô Hiểu.

Trường đao trong tay Tô Hiểu xoay chuyển, trở tay cầm đao đồng thời một đao đâm về phía sau lưng.

Soạt một tiếng, Trảm Long Thiểm xuyên qua đầu bóng mờ màu máu, năng lượng Thanh Cương Ảnh dâng trào.

Dường như bóng mờ màu máu cũng không để ý bị đâm thủng, nhưng năng lượng Thanh Cương Ảnh khiến nó sững sờ tại chỗ, giống như người máy ở trạng thái chết máy.

Tô Hiểu mới khống chế bóng mờ màu máu sau lưng, bóng mờ màu máu trước người hắn đã lao về phía hắn, bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể rút Trảm Long Thiểm ra khỏi cơ thể bóng mờ màu máu sau lưng, để Trảm Long Thiểm ngang trước người.

Keng.

Đốm lửa tung tóe, ma liêm tấn công với Trảm Long Thiểm, phát ra tiếng ma sát ken két.

Sau khi đón đỡ đánh chém phía trước, Tô Hiểu không chút do dự đạp phía sau một cái, đạp bay bóng mờ màu máu phía sau.

Hiện giờ Tô Hiểu đã biết vì sao Sắc Vi tung ra vũ khí, bóng mờ màu máu mà nàng dùng, là một chủng loại như năng lực phân thân, nhưng cao cấp hơn phân thân nhiều. Chịu tấn công sẽ không biến mất, còn có năng lực cận chiến không kém gì Sắc Vi.

Ánh mắt Tô Hiểu nhìn về phía Sắc Vi, hắn vốn cho rằng Sắc Vi là kiểu tốc độ, trên thực tế không phải như vậy, rõ ràng em gái này là loại thiên về sức mạnh.

Bên Tô Hiểu bị hai bóng mờ màu máu ngăn cản, nhưng hắn cũng không vội, trong khoảng thời gian ngắn Sắc Vi không làm gì được A Mỗ.

Tiếng đánh chém không ngừng kéo dài, hai bóng mờ màu máu cho dù là trước sau tấn công Tô Hiểu, nhưng vẫn bị Tô Hiểu đánh liên tục lùi lại. Màu máu trên người càng ngày càng nhạt, điều này nói rõ hai bóng mờ màu máu không phải vô địch.

Bên này Tô Hiểu đánh hăng say, mà bên kia A Mỗ và Bố Bố đang phụ trách ngăn cản Sắc Vi.

Bố Bố khập khiễng chạy tới biên giới chiến trường, ngay mấy giây trước, Bố Bố phát hiện Sắc Vi tung vũ khí trong tay ra, nó cảm thấy đây là cơ hội cho nên nó lập tức tiến lên, muốn cùng A Mỗ đối phó Sắc Vi.

Nhưng có thể làm gì, hai quả đấm trắng nõn của Sắc Vi cũng không phải nhìn có vẻ không có lực. Bố Bố chỉ gia nhập trận chiến năm giây, nó đã bị Sắc Vi đánh mấy quyền, đánh Bố Bố kêu cha gọi mẹ, thiếu chút nữa bị đánh thành tường.

Bố Bố phát hiện tình huống không ổn, cho nên nó dựa vào A Mỗ yểm hộ rút lui.

Bố Bố bị đánh rất thảm, trước tiên không nói tới tư thế khập khiễng của nó khi đi, lúc này miệng nó sưng vù, hai bên miệng sưng còn thô hơn đầu, giống như bị ong vò vẽ chích. Bởi vì miệng sưng lên, đôi mắt Bố Bố chỉ có thể híp lại.

Bố Bố híp mắt nhìn chằm chằm Sắc Vi, ánh mắt giống như muốn nói: “Tiểu bitch, ngươi đợi đó cho bản gâu.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận