Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 866: Nguyên nhân

Phía đông thành nhỏ, trong sân một biệt thự.

Trong sân cây xanh tỏa bóng, vị trí trung tâm là một đài phun.

Mấy con chó Pitbull sủa inh ỏi, chúng nó bị xích sắt rất thô buộc lại, tuy hình thể không uy vũ cỡ lớn như khuyển, nhưng mà hung mãnh dị thường, huống chi mùi máu tanh trong sân kích thích chúng nó.

Tô Hiểu đứng trước đài phun nước, đang rửa sạch vết máu trên người. Vị trí của hắn là nhà Bagu, tới nơi này không liên quan tới nhiệm vụ, cực hạn cơ thể hắn đã thành công đột phá.

Mục đích hắn tới nơi này, là vì điều tra vì sao tố chất thân thể của đám thủ vệ kia lại mạnh như thế, có thể vượt qua cực hạn của người bình thường.

Rửa sạch máu tươi trên người, Tô Hiểu bị mấy con chó Pitbull sủa inh ỏi làm cho phiền lòng.

- Câm miệng.

Tô Hiểu nghiêng đầu nhìn mấy con chó Pitbull kia, nhưng mà chó Pitbull là sau này đào tạo, gen thiếu hụt nghiêm trọng, lượng lớn gen phân bố khiến chúng nó quên cảm giác đau trong thời gian ngắn, cũng khắc phục sợ hãi đối với những sinh vật khác.

“Gâu gâu gâu…”

Tô Hiểu lắc đầu, hắn cần gì để ý tới mấy con chó thiếu hụt gen, xoay người đi tới sân sau biệt thự.

Rắc.

Dây xích trên cổ một con chó Pitbull bị kéo đứt, con chó Pitbull này không do dự xông về phía Tô Hiểu.

Năm mét, ba mét, hai mét.

Đột nhiên, con chó Pitbull thế tới hung hãn này dừng lại, cụp đuôi, quay đầu chạy đi. Khí tức màu đỏ nhạt bao bọc nó, đây không phải người khắc phục hoảng sợ có thể chiến thắng.

[Cảnh cáo: Mong Liệp Sát Giả không sử dụng năng lực loại bị động có thể thấy được, đã cảnh cáo một lần.]

Nhận được cảnh cáo của Luân Hồi Nhạc Viên, Tô Hiểu cảm thấy bất ngờ, vừa nãy hắn sử dụng hiệu quả loại bị động của “ngoại phóng khí tức”, cũng chính là khiến kẻ địch rơi vào trạng thái khủng hoảng.

Khi sử dụng ánh đao, Luân Hồi Nhạc Viên không đưa ra nhắc nhở, nhưng lần này sử dụng ngoại phóng khí tức, hắn lại nhận được cảnh cáo, hay vì ngoại phóng khí tức là năng lực hỗn hợp chủ động/bị động?

Cho dù có chút không rõ, nhưng Tô Hiểu cũng đi tra cứu, hắn tìm tòi có thể sử dụng mấy loại năng lực ở thế giới hiện thực.

Huống hồ không thể sử dụng trang bị và kỹ năng chủ động ở thế giới hiện thực, cùng phát triển bốn loại thuộc tính Tô Hiểu rất mạnh, mạnh tới mức vượt qua tưởng tượng của hắn.

Tô Hiểu tích lũy thuộc tính khác nhiều với Khế Ước Giả khác, đa số Khế Ước Giả đều là thông qua điểm thuộc tính + tích lũy thuộc tính của trang bị, điểm thuộc tính lớn hơn một chút, trang bị nhỏ hơn một chút. Nếu như 50 điểm thuộc tính, khoảng 35~40 điểm thuộc tính tăng vĩnh viễn, còn lại đều là trang bị tăng thuộc tính tạm thời, thuộc tính tạm thời không có tác dụng ở thế giới hiện thực!

Tô Hiểu thì khác, hắn hầu như hoàn toàn là điểm thuộc tính tích lũy tới vĩnh viễn, trang bị bổ trợ thuộc tính rất ít. Trang bị mà hắn lựa chọn, phần lớn nghiêng về năng lực tính công năng bị động.

Làm như vậy là Tô Hiểu đang cố gắng tránh khỏi một điểm, chính là khi chiến đấu lấy thủ đoạn của bản thân làm chiến đấu chủ yếu, mà không phải lấy trang bị làm chiến đấu chủ yếu.

Tuy trang bị là một trong những hệ thống sức mạnh quan trọng, nhưng sự tồn tại của trang bị tương đối nguy hiểm. Nếu như tổn hại, bị áp chế, năng lực quấy rầy của kẻ địch, nhân tố không ổn định quá nhiều.

Khi Sở Duyên suy tư chuyện liên quan tới thuộc tính và trang bị, hắn mới đẩy cửa chính biệt thự ra, một khẩu súng chĩa về phía hắn.

- Đừng nhúc nhích.

Phụt…

Ánh sáng nhỏ lóe qua, một dây thép mảnh mà sắc bén bị máu tươi nhiễm đỏ, giọt máu tung bay trong không khí.

“A!”

Một quản gia mặc âu phục kêu thảm một tiếng, che tay cụt dựa vào tường, máu tươi nhuộm đỏ vách tường trắng nõn. Bởi vì đau nhức + nhanh chóng mất máu, gương mặt và môi quản gia nhanh chóng trắng bệch.

- Phòng làm việc ở đâu?

Tô Hiểu đứng trước người quản gia, một đoản đao xoay chuyển trong tay hắn.

- Ở trên lầu, tầng ba, rẽ trái.

Quản gia thỏa hiệp thẳng thắn dị thường, không cảm thấy áp lực vì bán Bagu ông chủ mình.

- Dẫn ta đi, bên trong biệt thự còn có ai?

Trong ống tay áo của Tô Hiểu trượt ra một nhánh thuốc giảm đau, dưới ánh mắt hoảng sợ của đối phương, hắn đâm ống chích vào cổ lão ta.

Tiêm thuốc giảm đau vào xong, đầu quản gia tỉnh táo hơn, lão ta lập tức cởi âu phục, bao lấy vết thương chỗ tay cụt.

- Bên trong biệt thự còn mấy cảnh vệ và tình nhân của Bagu, Bagu chết rồi à?

- Chết rồi.

- Quá tốt!

Trên mặt quản gia lộ vẻ mừng như điên, Tô Hiểu sửng sốt, trái lại nghĩ tới gì đó.

- Dẫn ta đến phòng làm việc của Bagu, lập tức.

Quản gia cúi đầu, bước nhanh lên lầu, ở trong mắt lão ta, một thứ tên là dã tâm xuất hiện.

Quản gia lên lầu mở miệng nói:

- Vị tiên sinh này, ta có thể chuyển hết tài sản trên danh nghĩa của Bagu cho ngươi, tha cho ta một mạng, ta giúp ngươi làm việc.

- Có thể.

Trên mặt Tô Hiểu lộ ra nụ cười, thấy cảnh này, quản gia thở phào nhẹ nhõm trong lòng, nhưng lão ta không biết, trên mặt Tô Hiểu lộ nụ cười, bình thường đều không phải chuyện tốt.

Dưới hướng dẫn của quản gia, Tô Hiểu nhanh chóng đi tới phòng làm việc của Bagu.

- Đây chính là phòng làm việc của Bagu, còn tài sản của Bagu, bây giờ ta đi chuyển vốn lưu động của lão ta…

Quản gia còn chưa nói hết câu, Tô Hiểu đã một đao cứa cổ họng lão ta.

Xì xì.

Máu tươi phun tung tóe, quản gia dùng tay còn lại che yết hầu, huyết dịch theo khe hở tuôn ra.

- Vì sao…

Rầm một tiếng, quản gia ngã xuống đất.

- Vì sao? Vấn đề ngu.

Tô Hiểu nói xong đẩy cửa phòng làm việc ra, lúc mới đầu, hắn không có ý giết đối phương, dù sao người này chỉ là một quản gia. Nhưng đối phương biết Bagu chết lộ ra biểu cảm hưng phấn, khiến Tô Hiểu cảnh giác.

Sở dĩ quản gia lộ ra biểu cảm đó, trong đó có hai tầng hàm nghĩa, một là biểu đạt với Tô Hiểu lão ta không trung thành với Bagu, hai là quản gia có khả năng tiếp nhận thế lực của Bagu.

Còn tài sản trên danh nghĩa của Bagu, đừng đùa, Bagu là trùm ma túy, tài sản trên danh nghĩa không biết bao nhiêu người nhìn chằm chằm. Tô Hiểu có thân phận hợp pháp trong nước, hắn không muốn vì số tiền này, khiến thân phận trong nước trở nên mẫn cảm.

Nếu như lúc trước quản gia còn có thể sống, nhưng biểu hiện sau đó của lão ta, nhất định phải chết.

Tô Hiểu chém một cánh tay của đối phương, nếu như đối phương trở thành Bagu thứ hai, vậy sau này sẽ không ngừng có phiền phức. Mối thù tay cụt, đa số người đều không dễ dàng quên đi, thay vì đặt cược lòng dạ, Tô Hiểu lựa chọn phương thức trực tiếp hơn.

Đây chính là mức độ nguy hiểm ở thành nhỏ, lựa chọn sai một cái, sẽ đưa tới một loạt chuyện phiền phức.

Đi vào phòng làm việc của Bagu, Tô Hiểu bắt đầu lục tung tìm kiếm, rất nhanh, hắn tìm được mấy phần tài liệu.

Ngồi trên ghế da thật, Tô Hiểu lật xem tài liệu trong tay.

- Thì ra là như vậy.

Tô Hiểu cẩn thận cất tài liệu đi, hắn đã hiểu rõ vì sao đám thủ vệ vượt qua cực hạn người bình thường.

Lúc trước Tô Hiểu ở trong phòng dưới đất gặp phải tên Khế Ước Giả kia, vốn là sinh viên tài cao hệ hóa học, sau đó tiến vào Luân Hồi Nhạc Viên.

Nhưng mà bởi vì đột nhiên nhận được lực lượng siêu tự nhiên, sinh viên tài cao này bành trướng, thực ra bành trướng cũng không có gì, nhưng khi bành trướng gặp phải trùm buôn thuốc phiện tinh thần sa sút, chính là chuyện rất xui xẻo, trùm buôn thuốc phiện kia chính là Bagu.

Bagu phát hiện bí mật của sinh viên tài cao xong, lập tức triệu tập số lượng thuộc hạ không nhiều, muốn khống chế đối phương, không ai không khát vọng sức mạnh siêu phàm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận