Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 381: Giết Xông Vào

Pằng, pằng, pằng…

Mười tên bắn tỉa đều bị kinh động, bắt đầu bắn Tô Hiểu liên tục, trong lúc này đất cát gần Tô Hiểu tung bay.

Mượn cát vàng yểm hộ, Tô Hiểu kích hoạt một quả bom bên trong túi vải, cũng ném túi vải về phía pháo đài.

Bùm!

Nổ tung lan ra phạm vi mấy chục mét xuất hiện, pháo đài bị nổ sập một phần.

Tô Hiểu rút một khẩu súng lục sau eo ra, nhắm ngay lầu tháp gần nhất bắn ra mấy phát.

Sau khi bắn mấy phát tên bắn tỉa bên trong tòa lầu tháp kia dừng bắn, tay bắn tỉa Tô Hiểu từ mười giảm còn chín.

Ngay lúc Tô Hiểu chuẩn bị tiến lên, cảm giác đâm nhói truyền từ bả vai tới, đây là nhắc nhở của Tâm Nhãn.

Tô Hiểu lập tức nghiêng người, một viên đạn rít gào bay qua người hắn.

Nhanh chóng vọt tới tường xi măng, Tô Hiểu quan sát tình huống xung quanh.

Còn cách thành bảo khoảng mười mét, nhưng mười mét này không phải dễ thông qua như vậy, không chỉ có súng bắn tỉa, còn có hơn một ngàn bộ binh.

Bùm…

Súng máy hạng nặng rít gào, tường xi măng Tô Hiểu ẩn thân bị bắn vỡ tung tóe.

- Tama tamaca.

Thủ lĩnh của quân đội phát ra tiếng kêu to, hỏa lực dừng lại, lúc này nòng súng của súng máy hạng nặng đã đỏ chót, một tên da đen lập tức tưới nước lên trên nòng súng.

- Iseuteu teulon seumiseu [Hàn ngữ].

Người da đen thủ lĩnh còn nói tiếng Hàn, không thể nghi ngờ chuyện này không hợp lắm.

- Deru da bita [Nhật ngữ].

Lần này đối phương nói tiếng Nhật, phát hiện Tô Hiểu vẫn không trả lời, thủ lĩnh da đen kia chau mày.

- Ngươi là ai, vì sao tập kích bọn ta.

Lúc này Tô Hiểu nghe hiểu rồi.

- Ta là ai à? Một lữ nhân lạc đường mà thôi.

Nghe thấy Tô Hiểu trả lời, thủ lĩnh da đen nói tiếng Hán lưu loát sửng sốt, sao người quốc gia này lại tập kích bọn họ, hai bên hợp tác đã lâu mà.

Thủ lĩnh da đen không nói tiếp nữa, mà chỉ về phía tường xi măng thấp bé, tay bắn tỉa lập tức nổ súng.

Pằng.

Mảnh vụn xi măng văng tung tóe, tường xi măng dày 50 centimet bị bắn xuyên qua, lỗ đạn cách Tô Hiểu rất gần.

Tô Hiểu biết rõ, hắn chống đỡ được nhiều nhất ba phát súng của bắn tỉa, nếu như bị bắn trúng đầu hoặc trái tim thì chết chắc, đây chính là sức mạnh của khoa học kỹ thuật, hắn vẫn chưa cường đại tới mức không quan tâm vũ khí nóng.

Pằng pằng pằng.

Mặt đất phát ra chấn động nhẹ, Tô Hiểu lấy một chiếc gương nhỏ ra kiểm tra tình huống ở phía đối diện, bốn chiếc xe tăng Tiger lao từ trong pháo đài ra.

Vù…

Đại pháo trên xe tăng bắt đầu thay đổi phương hướng, mục tiêu là tường xi măng chỗ Tô Hiểu.

Tô Hiểu không muốn cố gắng chống đỡ xe tăng oanh tạc, đặc biệt là loại xe tăng Tiger này.

Lấy hai bom khói trên lưng xuống, Tô Hiểu để bom khói cách đó không xa, khói đặc chậm rãi khuếch tán ra.

Bùm!

Một chiếc xe tăng Tiger nã pháo, mặt đất phía trước xe tăng tro bụi bắn lên cao nửa mét, trong chớp mắt tường xi măng bị nổ nát.

Ẩn thân trong khói mù, trong lòng Tô Hiểu rất vui mừng, vui mừng lúc trước hắn không tới đó, nếu không chắc chắn phải chết.

Khói đặc chậm rãi bao phủ một chiếc xe tăng Tiger, những bộ binh kia không phải trang trí, vội vàng giữ thăng bằng súng tự động trong tay, bắt đầu bắn phá khói trắng.

Tô Hiểu rút Đường Hồng bên hông ra, ánh đao sáng như tuyết lóe qua liên tục, viên đạn bắn về phía hắn đều bị đánh bay.

Pằng.

Lại là âm thanh súng bắn tỉa, tiếng súng vang lên, Tô Hiểu cảm thấy sau eo tê rần, vết máu xuất hiện, đối phương bắn trúng hắn dựa vào vận khí, cũng may vết thương không tính là quá nặng.

Máu tươi tuôn ra ồ ạt, Tô Hiểu không quan tâm, năng lực chịu đựng của hắn đã rất mạnh, đau đớn ở mức độ này hắn có thể chịu được.

Mượn bom khói yểm hộ, Tô Hiểu xông tới trước một chiếc xe tăng Tiger, chiếc xe tăng Tiger này đang lùi lại, muốn lùi khỏi sương mù.

Bánh xích sắt nghiền ép mặt đất, phát ra tạp âm rất to.

Tô Hiểu xông vài bước tới trước xe tăng Tiger, hai tay cầm đao, một đao chém đứt nòng pháo phía trước xe tăng.

Rầm một tiếng, nòng pháo bị chém đứt rơi xuống đất, chuyện này còn chưa xong, đao thứ hai của Tô Hiểu chém lên trên bánh xích của xe tăng.

Bánh xích vỡ theo tiếng, đại sư đao thuật của Tô Hiểu là cấp 18, chém đứt sắt thép rất dễ.

Vẻ mặt người da đen trong buồng lái xe tăng Tiger mơ màng, bỗng nhiên động lực của xe tăng biến mất, cho dù hắn ta lái xe tăng, nhưng không quen thuộc nguyên lý của thứ này, mỗi lần xe tăng xuất hiện trục trặc sẽ tốn giá cao tìm người sửa.

Ngay lúc người da đen điều khiển xe còn chưa rõ xảy ra chuyện gì, chỗ cổ mát lạnh tê rần, sau đó là đau nhức truyền tới.

Xì xì, xì xì…

Tô Hiểu đâm mấy đao vào trong xe tăng Tiger, thấy vết máu trên thân đao, hắn dừng đâm.

Sương mù chậm rãi pha loãng, Tô Hiểu mượn bom khói yểm hộ, xông từ cửa chính vào trong pháo đài.

Vừa mới tiến vào pháo đài, nghênh đón Tô Hiểu là súng máy hạng nặng.

Pằng pằng pằng…

Mưa đạn bay tới trước mặt, Tô Hiểu nghiêng người xông vào một gian phòng ở bên cạnh.

Trong phòng, Tô Hiểu dựa vào vách tường thở dốc, trước ngực xuất hiện mấy lỗ máu.

Giơ tay thăm dò lỗ máu, Tô Hiểu kéo ra được một viên đạn màu da cam, mặt ngoài viên đạn đầy máu tươi.

Keng, viên đạn được Tô Hiểu ném lên đất, hỏa lực ở bên ngoài tạm dừng lại.

Trong phòng cao nhất ở pháo đài, một ông lão da đen để mình trần thân trên nhìn màn huỳnh quang cách đó không xa, phía trên chia thành bốn màn hình nhỏ, đây là hệ thống theo dõi pháo đài.

Ông lão da đen này chính là Samuel, mục tiêu chuyến đi này của Tô Hiểu.

Bên cạnh Samuel còn có hai người, một tên da trắng và một tên da vàng.

- Samuel tiên sinh, xem ra giao dịch xuất hiện bất ngờ, vậy thì kết thúc đi.

Người da vàng đứng dậy, giống như không muốn tham dự vào chuyện này, lão ta và Samuel chỉ là quan hệ hợp tác, không muốn ra mặt vì Samuel, loại quân phiệt buôn bán kim cương như Samuel có rất nhiều.

- Được Vương tiên sinh, xin lỗi.

Samuel nói tiếng Hán lưu loát, xem ra thường tiếp xúc với người Hoa.

- Sau này có cơ hội lại hợp tác.

Tuy tiếng nổ mạnh ở bên ngoài không ngừng truyền tới, nhưng vẻ mặt tên người Hoa rất bình tĩnh, đối phương đến tìm Samuel, không liên quan tới lão ta.

Không giống người Hoa, người da trắng ở trong phòng không rời đi, mà ngơ ngác nhìn màn huỳnh quang.

- Ông trời của ta, đó thật sự là nhân loại à? Dùng vũ khí lạnh đánh bay viên đạn? Nhất định là ta đang nằm mơ.

Samuel nhìn người da trắng một cái, lắc đầu, nếu hôm nay có người cứu được lão ta, có lẽ chính là người mới rời đi, nhưng quan hệ giữa lão ta và vị kia không sâu, đối phương sẽ không tham dự vào.

- Statham tiên sinh, ngươi cũng rời đi đi.

Giọng điệu của Samuel bình thản, giống như không cảm thấy căng thẳng.

- Không, sao ta có thể rời đi bây giờ, giao dịch giữa chúng ta còn chưa bàn xong…

Samuel xua tay.

- Ta không cần đống vũ khí kia nữa, các ngươi lề mề quá.

Sắc mặt Statham thay đổi, đôi mắt trở nên u ám.

- Samuel, ngươi quá không coi trọng hợp đồng rồi đó, đống vũ khí kia đã trên đường vận chuyển tới.

Statham rất phẫn nộ, giọng điệu đã không còn khách sáo như trước.

- Ba tháng trước ngươi nói như vậy, ta đã thanh toán hai lần thứ gọi là tiền đặt cọc.

Samuel ngẩng đầu nhìn màn huỳnh quang, phía trên màn huỳnh quang đầy hoa tuyết, theo dõi bị gián đoạn rồi.

Statham không còn duy trì thái độ thân sĩ, Samuel là một khối thịt mỡ to, loại thịt mỡ to đương nhiên phải lấy đau đớn làm chính, đương nhiên là lão ta có vũ khí, nhưng Samuel không trả giá gấp mười mấy lần, đừng hòng lấy được đống vũ khí tiên tiến nhất từ chỗ lão ta.

Cách cách.

Cửa phòng bị phá nát, Statham sợ tới mức cơ thể run lên.

Khói lửa bao phủ cửa, lúc khói lửa tản ra, một nam nhân toàn thân đẫm máu, cầm trường đao trong tay xông vào phòng.

Trong hành lang phía sau hắn rải rách rất nhiều thi thể, trên vách tường đầy vết máu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận