Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 121: Buồn Cười

- Băng Tâm Tiễn bị chém nát rồi sao? Đây là tốc độ phản xạ thần kinh gì thế?

Hàn Ngư nhìn Tô Hiểu với vẻ không dám tin, thi pháp cũng không dừng lại.

- Cực Hàn…

Hàn Ngư vừa định dùng năng lực kế tiếp, nhưng phát hiện Tô Hiểu đã xông tới cách lão ta năm mét.

Chuyện này dọa Hàn Ngư sợ không nhẹ, nếu như tới gần người, với đao thuật của đối phương lão ta sẽ chết chắc.

- Tinh thần. Mạch xung.

Rầm rầm, sóng trùng kích mắt thường không thể nhìn thấy lan ra bốn phía, các Khế Ước Giả ở gần đều lảo đảo lùi về sau, có một số thì càng chết thảm dưới tay đám cha sứ, đây là một loại năng lực đẩy lùi.

Tô Hiểu cũng chịu năng lực đẩy lùi này, hắn lập tức cắm Trảm Long Thiểm xuống đất, ổn định cơ thể.

[Ngươi chịu tác dụng của “Tinh thần. Mạch xung” đẩy lùi, phán định dựa vào thuộc tính trí lực.]

[Thông qua phán định, ngươi chỉ chịu 10% tác dụng đẩy lùi của năng lực này.]

Một cỗ sóng trùng kích thổi bay tóc ngắn của Tô Hiểu, cũng chính là trình độ gió mạnh lướt qua mặt, thậm chí hắn có thể tiếp tục tiến lên.

Đây là lý do vì sao thuộc tính trí lực là một trong ba thuộc tính chính của “Diệt Pháp Chi Ảnh”, miễn dịch năng lực khống chế tinh thần của pháp sư.

Băng Xúc Tu lúc trước thuộc khống chế vật lý, sẽ không tiến hành phán định trí lực, mà lần này là khống chế hệ tinh thần, cần phán định thuộc tính trí lực.

Sau khi sử dụng năng lực đẩy lùi, Hàn Ngư lập tức chuẩn bị ngay một năng lực, tuy giá trị pháp lực đã không còn nhiều, nhưng lão ta phải liều mạng một trận.

Nhưng đúng lúc này, một thanh trường đao đã xuất hiện trước mặt Hàn Ngư, đó là một lưỡi dao sắc bao bọc bởi hồ quang, thân đao rộng khoảng chừng ba cm, chớp lóe lam quang.

Hàn Ngư giơ quyền trượng chắn trước mặt theo bản năng, hiện giờ lão ta chỉ có một ý nghĩ, sao kẻ địch lại xông tới đây được? Năng lực đẩy lùi của lão ta thì sao? Năng lực giảm tốc độ nữa?

“Keng.”

Trường đao chém lên quyền trượng, quyền trượng là vũ khí loại pháp thuật, không thể chịu được Trảm Long Thiểm đánh chém, huống chi sở trường đao thuật của Tô Hiểu cấp 3.

Quyền trượng theo tiếng mà gãy, cùng gãy với quyền trượng là tay của Hàn Ngư.

Trảm Long Thiểm tiếp xúc với cơ thể Hàn Ngư, cũng chém ra vết thương, năng lượng “Thanh Cương Ảnh” tràn vào từ vết thương.

Trong chớp mắt hồ quang màu lam nhạt lan vào trong cơ thể Hàn Ngư, xông thẳng tới não lão ta.

Đúng lúc này Hàn Ngư dại ra, trong con ngươi màu đen mơ hồ xuất hiện ánh sáng màu lam.

“A! ! ! !”

Tiếng gào thét vô cùng thê thảm truyền từ miệng Hàn Ngư ra, phương thức “Thanh Cương Ảnh” thiêu đốt năng lượng trong cơ thể pháp sư rất đặc biệt, đối với bên ngoài pháp sư, năng lượng Thanh Cương Ảnh tiếp xúc vị trí nào, sẽ thiêu đốt năng lượng vị trí đó.

Nhưng sau khi tiến vào cơ thể của pháp sư, năng lượng Thanh Cương Ảnh như sống lại, xông thẳng lên đại não, đến khi đại não đột nhiên nổ tung, cũng thiêu đốt năng lượng.

Thanh Cương Ảnh được khai phá vì săn bắt pháp sư, cuối cùng bây giờ cũng lộ ra răng nanh.

Đại não chịu đau đớn do Thanh Cương Ảnh mang tới có cảm giác gì? Bây giờ Hàn Ngư đã lĩnh hội được rồi.

Trong tai ong ong, trời đất quay cuồng, biểu hiện dại ra, nước dãi chảy từ khóe miệng, đây là dáng vẻ hiện giờ của Hàn Ngư.

Hàn Ngư dại ra đứng tại chỗ, một vệt sáng như ánh đao phóng to trong mắt lão ta, cuối cùng bóng tối vô tận cắn nuốt lão ta.

Giết chết Hàn Ngư, Tô Hiểu đá thẻ màu đỏ tươi trên đất lên, đây là thẻ rơi từ người Hàn Ngư xuống.

Sau khi chiến đấu với pháp sư, Tô Hiểu hiểu được đại khái năng lực của “Diệt Pháp Chi Ảnh”.

Không thể không nói pháo đài pháp sư lại mạnh như vậy, nếu có đội hữu yểm hộ, có thể tạo thành thương tổn kinh người với kẻ địch.

Hắn còn chưa học được mấy cái năng lực Diệt Pháp Chi Ảnh, tình huống hiện giờ là tới gần pháp sư hơi vất vả, nhưng chỉ cần tới gần pháp sư, chiến đấu cơ bản là kết thúc.

Chỉ cần hắn tiếp tục tăng thuộc tính trí lực, pháp sư không có tính uy hiếp quá lớn với hắn.

Thuộc tính trí lực có thể giảm khống chế hệ tinh thần, thuộc tính sức mạnh có thể tránh thoát khống chế vật lý, thuộc tính nhanh nhẹn đảm bảo hắn nhanh chóng tiếp cận kẻ địch.

Với “cẳng chân ngắn” của pháp sư, sau khi năng lực khống chế bị ăn quả đắng, sớm muộn gì cũng bị Tô Hiểu đến gần.

Tuyệt Ma Thể Chất miễn dịch 40% thương tổn do pháp thuật, cho hắn thời gian tới gần pháp sư.

Ở trong tình huống một chọi một, một số pháp sư thực lực gần hay mạnh hơn hắn một chút, đều không phải đối thủ của hắn, thậm chí hắn không cần bỏ ra giá trị gì, đã có thể chém giết đối phương.

Nhưng muốn làm tốt chuyện này phải tới gần đối phương, còn phải nỗ lực hơn.

Năng lực không vô dụng, còn phải xem người sử dụng, lúc một loại năng lực đạt tới mức tận cùng, sẽ trở thành truyền kỳ lĩnh vực nào đó.

Hàn Ngư vừa chết, Khế Ước Giả đều bắt đầu tuyệt vọng, dưới vây giết của đám cha sứ, Khế Ước Giả đã sớm tan rã, thậm chí một số người đã giơ tay ôm đầu từ bỏ phản kháng, trong đó bao gồm Hi Lạc Lạc.

Vị tiểu loli này đang mở to đôi mắt long lanh, nhìn Tô Hiểu với vẻ tội nghiệp, dáng vẻ như động vật nhỏ bị bỏ rơi.

Ba mươi giây sau, Khế Ước Giả phản kháng đều chết hết, tuy những người này chết hết, nhưng có chút cốt khí.

Bọn họ đều hiểu rõ, ở trong thế giới diễn sinh đầu hàng cũng không có tác dụng.

Khế Ước Giả ở trận doanh Ghoul chỉ còn lại năm người may mắn sống sót, Hi Lạc Lạc và bốn tên Khế Ước Giả đầu hàng.

Bốn người kia giơ hai tay ôm đầu ngồi xổm trên đất, nhìn giống cảnh gặp thổ phỉ trong phim.

Tô Hiểu đi về phía năm người.

- Đợi một chút!

Hi Lạc Lạc kêu to, hấp dẫn ánh mắt mọi người ở đây.

Cha sứ đầy máu ở bên ngoài miệng, Takatsuki Sen đang ném một cái đầu lâu, Arima Kisho lau chùi vết máu trên mắt, cùng với Tô Hiểu cầm Trảm Long Thiểm trong tay.

Ừng ực, Hi Lạc Lạc nuốt nước bọt, mái tóc màu hồng nhạt hơi ngổn ngang, nàng lẩm bẩm trong lòng, sinh tử phải dựa vào hành động lần này rồi.

Tô Hiểu nhìn Hi Lạc Lạc chăm chú, hắn nhận ra đối phương, hai người chỉ từng giao dịch mà thôi, không có giao tình gì.

Đối phương muốn phản công trước khi chết sao? Tô Hiểu âm thầm phỏng đoán.

Chỉ thấy Hi Lạc Lạc nhảy lên, hai chân cong xuống, bỗng nhiên trong tay xuất hiện một tấm thẻ màu vàng.

- Đến đây.

Cơ thể Tô Hiểu cong lên, chuẩn bị nghênh đón người “không biết” công kích này.

“Cộp.”

Hi Lạc Lạc nhảy quỳ trên đất, cái trán kề sát mặt đất, hai tây nâng qua đỉnh đầu, giơ cao tấm thẻ màu vàng.

- Lão đại, tha cho ta đi, bảo ta làm ấm giường cũng được, ta tuyệt đối là vật phẩm thuần tự nhiên trăm phần trăm vừa ráp xong.

Khóe miệng Tô Hiểu giật giật, suýt chút nữa hắn bật cười ra tiếng, hắn còn tưởng đối phương muốn liều mạng một phen cơ.

Đám cha sứ cũng ngây ngốc, rốt cuộc đứa bé này sợ chết tới mức nào.

- Ha, tiểu muội muội này thú vị thật.

Takatsuki Sen nở nụ cười.

Tô Hiểu chậm rãi tới gần trước mặt Hi Lạc Lạc, liếc nhìn tấm thẻ trong tay đối phương, phía trên viết 5000.

- Đây là cái gì?

Nghe thấy giọng Tô Hiểu, Hi Lạc Lạc hơi ngẩng đầu lên.

- Thẻ trữ Nhạc Viên Tệ, ta mới chế tác xong, như vậy mới có thành ý.

Tô Hiểu cầm tấm thẻ, nhắc nhở xuất hiện.

[Ngươi nhận được “thẻ Nhạc Viên Tệ”, có giá trị là 5000 Nhạc Viên Tệ, sau khi sử dụng sẽ nhận được 5000 Nhạc Viên Tệ.]

Hi Lạc Lạc đột nhiên thức thời, đây là một người thông minh, người chết rồi có nhiều Nhạc Viên Tệ cũng không có tác dụng.

Hơn nữa Hi Lạc Lạc là Chức Công Giả, có bản chất khác với Khế Ước Giả, trinh tiết là người qua đường từ lâu rồi.

Đối với Chức Công Giả mà nói, Nhạc Viên Tệ là kiếm được, sau khi có Nhạc Viên Tệ bọn họ sẽ nghĩ biện pháp kiếm được càng nhiều Nhạc Viên Tệ hơn.

Mà đối với Tô Hiểu, Nhạc Viên Tệ là dùng liều mạng để đổi, so với Chức Công Giả, thời gian hắn tiến vào thế giới diễn sinh ngắn hơn nhiều, không có thời gian đi làm ăn.

- Lão đại, có thể tha cho ta một mạng không?

Hi Lạc Lạc ngẩng đầu thăm dò, trong mắt tràn đầy nghiêm túc.

Chức Công Giả sống sót một cách gian nan, bọn họ là người thất bại không thông qua thế giới diễn sinh đầu tiên.

Chức Công Giả muốn trở nên mạnh rất khó, điểm thuộc tính cũng khó mà nhận được, kinh nghiệm chiến đấu không đủ sẽ dẫn tới sai lầm, có rất nhiều vấn đề cản trở Chức Công Giả trở nên mạnh.

- 5000 Nhạc Viên Tệ này đủ mua mệnh ngươi, các người thì sao, muốn dùng tiền mua mệnh, hay là để ta tiễn các người một đoạn.

Tô Hiểu nhìn về phía bốn tên Khế Ước Giả bị bắt làm tù binh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận