Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 617: Lục Đục Với Nhau

- Quái vật ở gần thành phố Yorknew không thể khinh thường, vẫn nên công bố tư liệu ra, như vậy chúng ta mới có thể phán đoán là đi hay ở.

Một ông lão vóc người gầy gò mở miệng.

- Đúng, công bố ra.

- Nếu muốn hợp tác, vậy thì nên biểu hiện ra một ít thành ý.

Đám Khế Ước Giả dồn dập đáp lời ông lão, nụ cười trên mặt tiên sinh A biến mất.

- Chư vị, ta công bố tư liệu ra, là một loại thành ý, như vậy các vị trả giá thứ gì? Coi tiên sinh A ta là quả hồng mềm? Muốn há miệng đợi sung rụng à?

Nghe xong lời tiên sinh A nói, lão giả kia hơi nhếch miệng, lão ta cố ý nói vậy, để gây xích mích giữa tiên sinh A và đám Khế Ước Giả, mà lão ta biểu hiện ra là người phát ngôn của công chúng, cố gắng cô lập tiên sinh A là vì mưu đồ cá nhân.

Cô lập tiên sinh A cũng thay thế địa vị, từ đó trở thành nhân vật đại diện cho đoàn thể nhỏ này, dưới cái nhìn của lão giả này, đoàn thể nhỏ này nhất định có thể kết thành, ưu đãi đặt ngay trước mắt.

- Há miệng chờ sung rụng? Tiên sinh A, bọn ta đến là tin tưởng ngươi, đây không phải là thành ý à?

Lời nói của lão giả khiến những Khế Ước Giả khác gật đầu, chuyện này liên quan tới lợi ích của bọn họ, lão giả đang giúp bọn họ nói chuyện.

- Dừng, một đám ô hợp, với loại hiểu ngầm này còn muốn khiêu chiến sinh vật cấp lãnh chúa sao? Nằm mơ!

Tên tráng hán cầm chiến chuy đứng dậy, đi tới cửa, sau đó dùng lực kéo cửa ra.

Tráng hán đi ra khỏi nhà hàng, cửa sắt kêu leng keng một tiếng rơi xuống.

Tráng hán rời đi khiến tiên sinh A lắc đầu, đối phương nói có đạo lý.

- Chư vị, có thể nghe ta nói một câu không?

Tiên sinh A cao giọng nói, Khế Ước Giả ở đây đều nhìn về phía hắn ta, lão giả kia híp mắt lại bây giờ lão ta đang tranh tài với tiên sinh A.

- Ta đúng là có tư tâm, nếu thành công giết được Cự Quái Độc Nhãn, ta muốn 30% giá trị vật phẩm trong rương báu.

Những lời này vừa vang lên, tiếng cười nhạt và tiếng xì khẽ vang lên, trong mắt lão giả kia có chút thất vọng, thất vọng là vì đoàn thể nhỏ không thể cùng hành động, tự giễu là lão ta coi tiên sinh A thành đối thủ.

- Xem ra tới đây tay không một chuyến rồi.

- Ai nói không phải, 30%? Khẩu vị quá lớn.

- Lòng tham không đáy, đi thôi.

Đám Khế Ước Giả dồn dập ra ngoài, đoàn đội còn chưa tạo thành đã sắp tan vỡ.

- Ta còn chưa nói hết lời, chư vị gấp cái gì?

Tiên sinh A rất ung dung, một số Khế Ước Giả đang đi ra dừng bước, nếu đã đến rồi, bọn họ ở thêm chút nữa cũng không sao.

- Ta định ra một phần khế ước đoàn đội tạm thời, chỉ cần ký khế ước này, ta sẽ công bố tư liệu đầy đủ về Cự Quái Độc Nhãn cho mọi người, không chỉ tư liệu, nhược điểm liên quan tới nó ta cũng sẽ nói rõ tường tận.

Đám Khế Ước Giả dồn dập lắc đầu, hai điểm này không đủ hấp dẫn bọn họ.

- Còn một điểm, trong đoàn đội tạm thời đã có main tank, 30% ưu đãi kia, có 20% là cho main tank này, ta chỉ nhận được 10% mà thôi, đây là phí tư liệu nhận được, hay công sức tìm nhược điểm của Cự Quái Độc Nhãn, các vị đặt tay lên ngực tự hỏi, ta nhận 10% là tham sao?

Những lời này của tiên sinh A khiến Khế Ước Giả đều lộ vẻ trầm ngâm.

- Main tank cấp bậc gì thế?

Thấy có người hỏi câu này, tiên sinh A nở nụ cười.

- Đứng thứ 1591 trong sân đấu cấp hai, thuộc tính thể lực hơn 60 điểm, ta chỉ có thể công bố như vậy, dù sao đây là tư liệu cá nhân.

Nghe thấy thứ hạng và thuộc tính thể lực, đám Khế Ước Giả rất kinh ngạc.

- Loại main tank cấp bậc này chỉ có nhóm mạo hiểm cỡ lớn mới nuôi dưỡng ra được mà? Sao có khả năng xuất hiện trong nhóm nhỏ?

- Nếu thật sự có main tank thực lực như vậy, có lẽ chúng ta còn có cơ hội.

- Cái gì gọi là có lẽ còn có cơ hội, là rất có thể, đến cấp hai ai mà chẳng biết, địa vị của main tank không kém gì pháp gia. Không có main tank chống đỡ ở trước, pháp gia sẽ rất giòn da, hơn nữa main tank rất khó sống qua cấp một, main tank cấp hai đều rất bất phàm.

Cục diện xuất hiện nghịch chuyển kinh người, đám Khế Ước Giả vốn chuẩn bị dời đi dồn dập kéo ghế ngồi xuống.

Nhìn thấy cục diện này, sắc mặt lão giả kia không tốt lắm, “đối thủ” mạnh hơn lão ta nghĩ nhiều.

- Tiên sinh A, đoàn đội tạm thời có quy tắc gì, hay là nói gia nhập cần điều kiện gì?

- Tốt nhất là để vị main tank kia đứng ra, như vậy chúng ta mới yên tâm hơn một chút.

Tiên sinh A gật đầu.

- Thạch Đầu huynh đệ, đi ra đi.

Tiếng bước chân trầm ổn truyền tới, một tên tráng hán cao khoảng hai mét đi từ sau bếp ra, vẻ mặt tráng hán ủ rũ, giống như tâm sự nặng nề.

- Thạch Đầu? Chẳng lẽ là?

- Main tank đứng thứ hai trong nhóm mạo hiểm Man Thiên? Sao hắn ta lại dùng phương thức này lộ diện?

Rõ ràng là main tank tên Thạch Đầu này rất nổi tiếng, vừa ra ngoài đã có mấy Khế Ước Giả nhận ra.

- Tiên sinh A, nếu chuyện này có nhóm mạo hiểm Man Thiên tham dự, vậy đám tôm tép nhãi nhép bọn ta đứng sang một bên thì hơn.

Tiên sinh A vẫy tay một cái.

- Chư vị đừng kích động...

Tiên sinh A còn chưa nói xong, Thạch Đầu đột nhiên mở miệng.

- Đã... Không còn Man Thiên rồi, ta chỉ còn một mình.

Thạch Đầu tìm một chỗ trống ngồi xuống, nắm lấy chai rượu mạnh trên bàn, uống ừng ực mấy hơi, bộ dạng rất ủ rũ.

- Chẳng lẽ nhóm mạo hiểm Man Thiên bị diệt rồi?

- Có lẽ vậy, cho dù là nhóm mạo hiểm cỡ lớn, cũng không có cách nào đảm bảo không gặp nguy hiểm trong Luân Hồi Nhạc Viên.

- Lúc trước nhận được lời đồn, còn tưởng là tình báo giả, có người nói là bị diệt ở thế giới Hokage.

Main tank Thạch Đầu xuất hiện, cổ vũ tự tin của Khế Ước Giả ở đây.

- Nội dung cụ thể của khế ước tạm thời ta sẽ gửi cho các vị, các vị cân nhắc xem có gia nhập hay không, nhưng không phải là ai cũng có thể gia nhập, lần này giết Cự Quái Độc Nhãn nguy hiểm tầng tầng lớp lớp, nếu không đủ thực lực...

Tiên sinh A không nói tiếp, chỉ gửi nội dung khế ước.

Bên trong nhà hàng rất yên tĩnh, chỉ có thể nghe thấy tiếng nhai nuốt mơ hồ.

Tiên sinh A và lão giả kia nhìn về phía truyền tới tiếng nhai nuốt, khi thấy một người một chó ăn ngấu nghiến xong, đôi mắt tiên sinh A híp lại, lão giả thì quay đầu không thèm để ý.

Dưới cái nhìn của lão giả kia, gia hỏa không có tính cảnh giác như vậy sống không lâu trong Luân Hồi Nhạc Viên đâu.

Bố Bố ợ một tiếng no nê, dùng chân trước đầy lông chạm vào Tô Hiểu, ánh mắt giống như muốn nói: “Chủ nhân, sau này chúng ta phải tham dự nhiều chuyện như thế này, đám Khế Ước Giả lục đục với nhau thật sự rất thú vị.

Tô Hiểu cời giễu không đáp, với tình hình trước mắt, đám đoàn thể nhỏ này có cơ hội tiêu diệt Cự Quái Độc Nhãn.

Nhưng có một số người, dựa vào tiên sinh A chiêu mộ Khế Ước Giả trong bình đài liên lạc ở thế giới diễn sinh, những Khế Ước Giả khác không tham dự nhóm nhỏ rất có khả năng tới gần chiến trường mai phục, đợi lúc nhóm nhỏ đại chiến với Cự Quái Độc Nhãn thì Ngư Ông đắc lợi.

Cho dù không ai ngồi Ngư Ông đắc lợi, nhóm nhỏ này cũng không ổn định, ví dụ như lão giả kia, đám tiên sinh A.

Hai người này chỉ là nhân tố không ổn định ở bề ngoài, ở đây bao gồm cả Tô Hiểu, có tổng cộng 15 Khế Ước Giả, trong đám người này nhất định còn có người ý đồ khó lường.

Có thể hợp tác là tốt nhất, có thể thành công giết được Cự Quái Độc Nhãn sau đó nội chiến thì làm sao bây giờ? Tô Hiểu không quan tâm lắm, có người trêu chọc hắn sẽ trực tiếp làm thịt, đơn giản thô bạo, đối phó Khế Ước Giả, hắn rất lành nghề.

Trong lúc suy tư, một phần khế ước tạm thời xuất hiện, là khế ước tạm thời tiên sinh A định ra, nội dung chủ yếu là: Sau khi ký khế ước, mọi người kết thành một nhóm nhỏ, nhóm nhỏ này kéo dài tới khi giết Cự Quái Độc Nhãn, cũng thành công chia nhau mới thôi.

Trong lúc này không thể công kích lẫn nhau, không thể làm ra chuyện tổn hại thành viên, không thể tiết lộ tình báo, nếu làm trái lại sẽ trừ 50 vạn Nhạc Viên Tệ + trừng phạt -10 toàn thuộc tính.

Trừng phạt đủ tàn nhẫn, nhưng đây là điều kiện cần phải có để kết thành nhóm nhỏ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận