Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 951: Kho báu và bích họa

- Ngươi đang nói dối.

Quản gia Lang đột nhiên xoay người, kéo nơ xuống như đang chuẩn bị ra tay.

- Vậy sao, vậy ngươi đợi biến thành một đống phế phẩm đi. Đợi ngươi thành phế phẩm xong, có lẽ Alice sẽ chế tạo một quản gia Lang mới?

- ?

Nghe thấy từ “quản gia Lang mới” này, gương mặt quản gia Lang vặn vẹo. Hắn ta không sợ tử vong, hắn ta sợ nhất là Alice chế tạo một quản gia Lang mới, sau đó quên hắn ta.

- Hay là nói, loại trung thành khác thường kia của ngươi đối với Alice, đã biến thành ái mộ? Nên có một quản gia Lang mới xuất hiện, khi đó ngươi chỉ là một đống sắt vụn, nữ vương Alice của ngươi sẽ quên ngươi, hay là nói, nàng sẽ xảy ra chuyện gì đó với quản gia Lang mới? Nữ vương của ngươi và người thay thế ngươi, rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì đây, thú vị.

Lời nói của Tô Hiểu, giống như một con dao đâm vào trái tim quản gia Lang, tuy hắn ta không có trái tim.

- Tuyệt đối không thể, nữ vương sẽ không quên ta.

Tay quản gia Lang run rẩy, đây là chuyện hắn ta sợ hãi nhất. Hắn ta đã làm bạn với Alice quá lâu, thực ra hắn ta chưa bao giờ nghĩ tới sẽ xảy ra cái gì với Alice, hắn ta chỉ cần đứng sau lưng Alice là được. Mà bây giờ, hắn ta sắp trở thành một đống nguyên liệu luyện kim không có sức sống.

- Ai biết được, nửa tháng trước ta chế tạo một Luyện Kim Độ Nha, bây giờ nghĩ lại, hình như ta đã quên đặt nó ở đâu. Đúng rồi, ở đây.

Tô Hiểu lấy Luyện Kim Độ Nha bỏ đi kia, thực ra hắn chưa quên con quạ này, con vật nhỏ này giúp hắn làm rất nhiều chuyện.

Nhìn thấy Luyện Kim Độ Nha trong tay Tô Hiểu, đồng tử của quản gia Lang co rút lại.

- Đây là món đồ chơi ta tiện tay chế tạo ra, năng lực tầm nhìn cùng hưởng rất giỏi. Đáng tiếc, trận đồ luyện kim hạt nhân của nó đã bị phá nát.

Bố Bố ở một bên liếc mắt một cái, lúc này ý nghĩ trong lòng nó chính là, mở miệng nói quên, thực ra vẫn luôn để trong không gian chứa đựng.

- Một đống nguyên liệu luyện kim bỏ đi, đây là hiện trạng của nó, muốn chữa trị căn bản không thể. Còn dị hóa nó, tạm thời ta không có năng lực như vậy.

Quản gia Lang vẫn nhìn chằm chằm Luyện Kim Độ Nha trong tay hắn, điều này khiến hắn ta nghĩ tới mình, phải chăng hắn ta cũng sẽ biến thành như vậy? Không, nhất định sẽ, hắn ta sẽ biến thành một đống nguyên liệu bỏ đi, bị đặt trong góc nào đó của cổ bảo. Hắn ta không thể lại chủ trì trò chơi của cổ bảo, nếu như may mắn mà nói, hắn ta sẽ trở thành vật phẩm trang sức, quản gia Lang mới sẽ làm bạn bên cạnh Alice.

- Quản gia Lang, lẽ nào ngươi không phát hiện ra.

- Cái gì?

Tâm tư của quản gia Lang bị Tô Hiểu cắt ngang.

- Nguyên liệu hạt nhân của ngươi… Được lặp lại sử dụng, nếu là như vậy, có khả năng ngươi là vật thay thế của quản gia Lang khác. Ngươi là quản gia Lang thứ hai, hay là quản gia Lang thứ một trăm? Quản gia Lang trước đây đã đi đâu? Chẳng lẽ Alice dùng những nguyên liệu bỏ đi này chế tạo vật khác? Lợi dụng rác rưởi, đây là chuyện luyện kim sư thường làm.

Câu nói này của Tô Hiểu, đã không phải dùng dao đâm trái tim quản gia Lang, mà dùng thanh đại bảo kiếm đâm vào thiên linh cái của hắn ta, xuyên thẳng tới chân.

Quản gia Lang ngây ngốc tại chỗ, hắn ta từng suy nghĩ tới chuyện này, bởi vì từ khi hắn ta có ký ức, trò chơi cổ bảo đều đã tiến hành đâu vào đấy. Những lão khách trọ bị giam cầm trong pháo đài cổ, dường như đều rất quen thuộc đối với hắn ta.

Nhìn thấy phản ứng của quản gia Lang, khóe mắt Tô Hiểu giật giật một cái. Vừa nãy là hắn đoán mò, con mẹ nó hình như đoán đúng, trước quản gia Lang còn có một đời quản gia Lang khác.

- Quá trình dị hóa… Sẽ tạo thành nguy hiểm đối với người thi thuật không?

Quản gia Lang khôi phục lại yên tĩnh.

- Ai biết, ta đã nói rõ, ta không biết nhiều về phương diện dị hóa.

Tô Hiểu câm miệng không nói, hai bên đều rơi vào im lặng, nhưng mà một hạt giống đã gieo xuống. Lúc này hạt giống này đang nảy mầm, chỉ xem quản gia Lang còn thừa bao nhiêu thời gian. Sinh vật luyện kim cao như hắn ta, thời gian tồn tại rất lâu, mấy trăm năm đều thuộc tình huống bình thường.

Rầm rầm.

Nhà gỗ dừng lại, quản gia Lang đẩy cửa gỗ ra, Tô Hiểu ở phía sau theo sát quản gia Lang.

Địch ý không biến mất, trái lại càng mãnh liệt hơn, nhưng quản gia Lang đã không còn biểu hiện ra địch ý. Còn đồng quy vu tận, sau khi có hi vọng, quản gia Lang không có khả năng làm như vậy, trừ phi Alice trực tiếp hạ lệnh.

Tô Hiểu ra khỏi nhà gỗ, hắn tiến vào một gian bảo khố, nói một cách chính xác, nơi này càng giống một tòa cung điện.

Trong bảo khố trụ đá hình vuông san sát, bên trong bày từng dãy giá gỗ màu cổ, số lượng giá gỗ nhiều đến mức không thấy bờ, phía trên đầy đồ cất giữ.

Đồ cất giữ của Alice có tổng cộng 1.582.043 kiện, từ số lượng đồ cất giữ, có thể tưởng tượng kho báu này rộng cỡ nào.

Ánh đèn trong bảo khố hơi mờ nhạt, phủ lên một tầng màu vàng sậm cho kho báu, trên đất trên thảm đỏ phác họa sợi vàng, trên trần nhà có mấy bích họa, Tô Hiểu nghỉ chân quan sát.

Bức bích họa thứ nhất: Một nữ quân nhân cầm trường đao trong tay, đang chiến đấu với một người đàn ông đầu sói thân người, bên cạnh đặt một cái lồng sắt, trong lồng sắt hoàn toàn đen kịt.

Bức bích họa thứ hai: Nữ quân nhân giơ trường đao lên, đôi mắt đỏ như máu, bích bích họa này, bức họa nữ quân nhân thiên về tà ác.

Bức bích họa thứ ba: Cánh tay của nữ quân nhân đứt một bên, hư không xung quanh tràn ngập động rách nát, giống như chiến đấu đưa đến, nữ quân nhân đạp lồng sắt.

Bức bích họa thứ tư: Cánh tay của nữ quân nhân khôi phục, trên trường đao nhỏ xuống vết máu, trong một tay khác cầm một cái đầu sói, lồng sắt kia biến mất không còn tăm hơi.

Bức bích họa thứ năm: Lúc này cảnh tượng đã xuất hiện biến hóa, một cơ thể không đầu mang theo lồng sắt, trong lồng sắt duỗi ra hai cánh tay, nắm lấy cơ thể không đầu.

Bích họa thứ sáu: Cơ thể không đầu ngã xuống, lồng sắt kia mở ra.



Đồ án chỉ có sáu bức, giống như đang tự thuật một chuyện xưa. Xem xong những bích họa này, Tô Hiểu cảm thấy quản gia Lang có chút tương tự người đàn ông đầu sói kia, nhưng chỉ tương tự mà thôi.

Cuối bích họa còn viết một hàng chữ.

“Silver Eber, tình cảm chân thành một đời của ta, ngươi dùng tính mạng đổi lấy tự do của ta, ta muốn tuyệt đối không phải sống tạm, ở trong pháo đài cổ của ta, ngươi vĩnh viễn tồn tại.”

Liên lạc với nội dung bích họa, Tô Hiểu cảm thấy đây là cảnh ngộ Alice từng gặp phải, sau đó được một tên đầu sói tên là Silver Eber cứu.

Có một chuyện Tô Hiểu có thể chắc chắn, người đầu sói kia không phải quản gia Lang, khí chất và hình dạng cũng khác nhau. Có lẽ quản gia Lang sinh ra, vốn là một vật thay thế, vật thay thế mâu thuẫn. Hạt nhân do lồng sắt kia chế tạo, hình dạng lại tương tự người đầu sói, chuyện này đại biểu giam cầm bên trong và cứu vớt?

Quản gia Lang ngẩng đầu nhìn bích họa, ý nghĩ trong lòng không rõ.

- Ngươi có 10 phút lựa chọn.

Quản gia Lang nói câu này xong, lại đi sâu vào chỗ kho báu.

- 10 phút…

Tô Hiểu ngắm nhìn bốn phía, hắn cảm thấy mình bị hãm hại, trên những giá gỗ xung quanh đúng là bày lượng lớn vật phẩm, nhưng những món đồ này đều “bình thường không có gì lạ”. Không nhìn ra được đặc thù gì, hắn thử nghiệm đụng vào vật phẩm.

[Phong Chi Bôi]

Phẩm chất: Trạng thái phong ấn.

Loại hình: Trạng thái phong ấn.

Cho điểm: Trạng thái phong ấn.

Giới thiệu tóm tắt: Trạng thái phong ấn.



Ngoại trừ tên gọi ra, tình báo khác hoàn toàn không biết, đồ cất giữ trong bảo khố của Alice nhất định là hàng tốt sao? Đáp án là không phải như vậy, trong đó trên 90% hẳn là vật kỷ niệm, cũng chính là di vật người chơi để lại, hắn đã tìm được chứng cứ.

Trên giá gỗ cách Tô Hiểu không xa, bày một vật phẩm nhìn hơi quen mắt. Đây là một kính mắt vỡ nát, thứ này tuyệt đối là di vật của người đàn ông đeo kính gọng vàng.

Kết quả không nằm ngoài dự đoán của mọi người, trong bảo khố của Alice có đủ 1.582.043 kiện đồ. Không, bây giờ nên là 1.582.044 kiện.

Trong số lượng đồ cất giữ khổng lồ như thế, nhất định có nhiều vật kỷ niệm. Nếu là vật kỷ niệm mà nói, màu trắng, màu lục, màu lam đều có thể xuất hiện, dù sao vật kỷ niệm không phải giá trị của vật phẩm, mà đại biểu ý nghĩa của nó.

Tô Hiểu phải làm chính là tìm được thứ tốt trong 1.582.044 món đồ, chuyện này rất khó.
Bạn cần đăng nhập để bình luận