Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 979: Kết thúc trận đấu

Mục tiêu của Phong vương tử không phải là Tô Hiểu, bởi vì từ đầu tới cuối hắn ta đều không muốn liều mạng với Tô Hiểu. Hắn ta biết được năng lực của Diệt Pháp Giả từ trong ghi chép cổ xưa, hắn ra biết rõ chỉ cần bị năng lượng Thanh Cương Ảnh ăn mòn, hắn ta cơ bản chết chắn, loại năng lượng này sẽ phệ diệt đầu óc hắn ta.

Phong vương tử mới ra sân đã lôi kéo người khác, đây căn bản không phải muốn hợp lực giết Tô Hiểu, mà muốn cắt giảm số lượng tuyển thủ.

Mới đầu Tô Hiểu không phát hiện ra điểm này, nhưng khi Phong vương tử dùng nước cực thuần công kích hắn, nước nhìn như rất thuần bị năng lượng đánh nát. Thực tế không phải như vậy, ở dưới còn năm giọt nước rất thuần, người sắt bị Phong vương tử bán.

Phát hiện ra điểm ấy, Tô Hiểu thuận thế giết người sắt. Ngay sau đó Hồng Hạt mơ hồ phát hiện không đúng, từ góc độ nàng công kích Tô Hiểu, thực ra có thể nhìn ra điểm ấy. Nàng là trong tình huống Tô Hiểu ngăn trở Phong vương tử, mới nhân cơ hội công kích Tô Hiểu. Ngay lúc đó Hồng Hạt chưa thể xác định Phong vương tử không đúng, mạo muội mở miệng chỉ khiến đoàn thể nhỏ phân vỡ ly hợp.

Phong kỵ thương của Phong vương tử thực sự là thần trợ công, sau khi nhận biết được phong kỵ thương kia, Tô Hiểu lập tức xác định được một điểm, chính là Phong vương tử không đúng. Bởi vì khi phong kỵ thương tiếp cận hắn, phát ra một loại gợn sóng mờ mịt, sức chấn động kia đại biểu, thứ này có thể nổ tung.

Thần trợ công này, khiến cuồng hạt bạt vĩ của Hồng Hạt thu lực vào thời khắc mấu chốt, không dốc toàn lực đá Tô Hiểu. Không chỉ như vậy, phong kỵ thương này còn khiến Hồng Hạt hoàn toàn mất đi năng lực chiến đấu, khi Hồng Hạt từ bỏ quyền chiến đấu có nói một câu: “Hai tên khốn kiếp này.”

Theo lý thuyết mà nói, nên là “tên khốn kiếp này” mới đúng, những lời này là mắng Tô Hiểu. Nhưng Hồng Hạt nói hai tên khốn kiếp này, một tên “khốn kiếp” khác là ai, đã không cần nói cũng biết.

Sau đó Phong vương tử bắt đầu đầu độc người đá, người đá vốn có IQ không cao là người hợp tác của hắn ta. Nhưng có thể làm gì, Bì Bàn và Zebra đánh nhau, điều này khiến Phong vương tử thay đổi chủ ý, hắn ta bắt đầu nín đại chiêu.

Mới đầu Tô Hiểu không nghĩ ra vì sao Phong vương tử muốn bán đội hữu, nhưng liên tưởng tới khen thưởng của người hạng hai, tâm tư rộng rãi sáng sủa.

Phong vương tử không giống với đa số người dự thi, hắn ta có gia tộc, bởi vậy không quá khát vọng đối với tinh phách Phục Sinh Chi Long, thứ hắn ta khát vọng chân chính là vùng mỏ Cao Chấn Cương.

Ngay từ lúc bắt đầu mục tiêu của Phong vương tử là vùng mỏ Cao Chấn Cương, đó là khen thưởng của người hạng hai, cho nên hắn ta cần một “người hợp tác”. Thực lực của “người hợp tác” này phải đủ mạnh, sau lưng không có gia tộc hoặc thế lực lớn, không quá khát vọng Cao Chấn Cương. Mà người được chọn này, còn ai thích hợp hơn?

Tô Hiểu nghĩ tới những nhân tố này, bởi vậy hắn biết rõ nguyên nhân Phong vương tử bán đội hữu.

Mười người hỗn chiến, thử thách không chỉ là sức chiến đấu, IQ cũng rất quan trọng.

Bùm!

Trụ năng lượng giữa tay Phong vương tử bắn về phía Bì Bàn và Zebra, lúc này hai người đang đánh không thể tách rời.

“Mẹ kiếp!”

Bì Bàn kinh hãi, hắn đột nhiên biến mất tại chỗ, không biết dùng năng lực gì. Bì Bàn trượt đi, Zebra thì hơi khổ tất, bị đánh xoắn ốc thăng thiên.

Rầm một tiếng, Zebra rơi xuống đất, đám năng lượng trong tay Phong vương tử nhắm ngay nó. Khi chuẩn bị chịu phát thứ 2, Zebra co giật mấy lần, giơ thẻ số lên bẻ rắc một tiếng.

Cùng lúc đó Tô Hiểu đạp người đá, mặt ngoài làn da người đá xám trắng. Hiệu quả tăng thêm bên ngoài người đá đã sớm biến mất, cũng chịu hiệu quả loại giảm đi.

“Mẹ nó…”

Trường đao đâm xuống, trực tiếp xuyên qua đầu người đá, trường đá chếch đi, đầu người đá bị đâm mở.

Hàm hậu thành thật cũng được, nhưng hàm hậu thành thật thì đừng chơi tâm cơ. Huống chi chơi tâm cơ trong một đám lão âm tất, như vậy bị người ta bán còn đếm tiền giúp người ta.

Thế cuộc trên sân thay đổi lớn, khai chiến 5 phút, trên sân chỉ còn lại 3 người.

Quả cầu năng lượng trong tay Phong vương tử nhắm ngay Bì Bàn, Bì Bàn ném một miếng thịt viên vào miệng. Hắn ta ném thẻ số lên đất, chân giẫm nát.

“Trên sân chỉ còn lại 2 tuyển thủ!”

Hag hét to một tiếng, trong mắt kích động đều xuất hiện tơ máu.

Tô Hiểu kéo giới đoạn tuyến, giới đoạn tuyến thu hồi vào trong cuộn dây. Quan hệ giữa hắn và Phong vương tử không phải là hợp tác, mà là lợi dụng lẫn nhau. Không có kẻ địch vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn, đúng sai là chuyện đứa bé mới so sánh.

“Sau này gặp mặt, có lẽ chúng ta chính là đối thủ một mất một còn.

Phong vương tử rút quả cầu năng lượng trong tay, bắt đầu ho đầy máu. Một lát sau hắn ta đã thất khiếu chảy máu, giống như ác quỷ, đây là phản phệ khi sử dụng Phong Vương Hống. Phong Vương Hống là tuyệt kỹ của phụ thân hắn ta, Phong vương tử sử dụng rất miễn cưỡng, hiện giờ thương thế trong cơ thể hắn ta còn nghiêm trọng hơn Tô Hiểu lúc trước, có thể đứng đã không tệ.

Tô Hiểu không lên tiếng, chỉ nhấc đao đi về phía Phong vương tử. Mục đích của hắn là tinh phách Phục Sinh Chi Long, còn vùng mỏ Cao Chấn Cương, hắn cần thứ kia không có tác dụng trứng gì. Hắn sắp về Luân Hồi Nhạc Viên, căn bản không có thời gian đi khai thác thứ kia. Còn bán đi, nguy hiểm liên quan quá cao, vẫn nên lấy tinh phách Phục Sinh Chi Long rồi rút đi.

“Thôi quên đi, bị ngươi chém trúng một đao, ta tám chín phần mười không sống nổi, về nhà nghiên cứu nguyên tố mới là cuộc sống.”

Phong vương tử lấy thẻ số ra, rắc một tiếng bẻ gãy, câu “về nhà nghiên cứu nguyên tố” để lộ tính cách trạch của hắn ta không thể nghi ngờ. Với tính cách này của Phong vương tử, chỉ cần đi vào tháp pháp sư, mấy trăm năm không ra đều rất bình thường, có lẽ sau này hai người căn bản không gặp.

“Ta tuyên bố, người đứng thứ nhất trận đấu năm nay…”

Hag còn chưa nói hết câu, một dây tơ kim loại màu xanh đã quấn lên đài MC, đôi mắt Hag trợn to.

“Không thể tấn công MC, này này này, người đâu, cứu mạng.”

Dục vọng sinh tồn của Hag rất mạnh, nhưng mà Tô Hiểu không tới chém hắn ta.

Mượn sức kéo của giới đoạn tuyến, Tô Hiểu nhảy lên đài MC.

“Tinh phách.”

Tô Hiểu vươn tay.

“Ồ…”

Hag co vai lùi về sau, tên ma quỷ này không am hiểu chiến đấu, hắn ta am hiểu nhất là xxx với em gái các chủng tộc.

“Chuyện này không được…”

Hag muốn ổn định Tô Hiểu trước, sau đó còn có nghi thức trao giải.

Tô Hiểu híp mắt.

“Cầm lấy, thứ này vốn là phần thưởng của ngươi, vật tới tay chủ mà thôi.”

Hag không có tiết tháo đưa tinh phách Phục Sinh Chi Long, Tô Hiểu nhận lấy tinh phách, lực lượng không gian phun trào. Hắn đi tới tầng 1 Ác Ma Cổ Bảo, nơi đó có một trạm trung chuyển, nhận được huy chương người thắng trò chơi xong, hắn sẽ trở về Luân Hồi Nhạc Viên.

Tô Hiểu nghênh ngang rời đi, để lại đám khán giả vẻ mặt lờ mờ. Phong vương tử, Hag, phía tổ chức trận đấu.

“Hay là bây giờ ngươi đưa thứ kia cho ta, ta cũng không có thời gian.”

Phong vương tử được nguyên tố nâng lên, bay tới đài MC. Hắn ta nóng lòng về nhà, hắn ta còn 154.760 hạng mục nguyên tố chưa nghiên cứu thành công.

“Hả?”

Hag há to miệng, do dự một lát. Hắn ta đưa văn kiện vùng mỏ Cao Chấn Cương cho Phong vương tử, Phong vương tử chậm rãi bay đi. Có lẽ ngay cả phụ thân hắn ta cũng không ngờ tới, đứa con trai này lại trở về nhanh như thế.

Hag nằm trên hàng rào đài MC, tràn ngập chờ mong nhìn Bì Bàn, ánh mắt đó là: “Đại ca, cầu xin ngươi, ở lại tham gia trao giải đi, nếu ngươi cũng đi thì không còn ai nữa.”

Bì Bàn nhíu mày.

“Cung cấp cơm không?”

“Bữa tiệc lớn!”

“Thành giao.”

Trận đấu hư không cứ “vui vẻ” kết thúc như vậy, nhưng mà hai vị trí đầu trước đài trao giải trống rỗng. Người thứ nhất là Diệt Pháp Giả huyết khí đầy người, người thứ hai là pháp sư siêu cấp trạch.
Bạn cần đăng nhập để bình luận