Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 792: Bị diệt cả đoàn

Tô Hiểu nhắm ngay [U Hồn Liệp Thủ] về phía người lùn nằm trên đất, vừa định kéo cò sung, bỗng nhiên trên bầu trời truyền tới tiếng xé gió.

Tô Hiểu đã quen với cuộc chiến không cần nhìn cũng biết là gì, âm thanh đặc biệt đó, nhất định là “bình thiêu đốt ma trơi xanh”.

Sự thực đúng là như vậy, một “bình thiêu đốt ma trơi xanh” to bằng vại nước hình thành đường parabol lao tới, Tô Hiểu đánh giá, rất có khả năng thứ này sẽ rơi xuống cách hắn mấy mét.

Uy lực của ma trơi xanh rõ như ban ngày, huống hồ gần Tô Hiểu đã có nhóm mới quân bộ lạc, một khi “bình thiêu đốt ma trơi xanh” rơi xuống đất, hắn muốn rời khỏi khu vực ma trơi xanh thiêu đốt rất khó, nhận ra được điểm ấy, hắn từ bỏ đánh giết người lùn nằm trên đất, mà dung U Hồn Liệp Thủ nhắm chuẩn “bình thiêu đốt ma trơi xanh” ở giữa không trung.

“Bình thiêu đốt ma trơi xanh” lượn vòng giữa không trung, điều này khiến độ khó nhắm chuẩn tăng lên.

- Giết hắn.

- Báo thù cho đồng bào đã chết đi!

- Ngăn cản hắn, bình ma trơi xanh sắp tới, cùng chết đi!

Thú nhân, người lùn ở xung quanh, nhào lên, ánh mắt bọn họ ước gì có thể ăn tươi nuốt sống Tô Hiểu.

Xung quanh có hơn mười tên quân đế quốc xông tới, Tô Hiểu vẫn duy trì nâng nỏ nhắm chuẩn, hơi thở của hắn chậm lại, đầu ngắm cung nỏ lay động giảm nhỏ, lúc này trong tai hắn chỉ có tiếng hít thở của mình, tiếng rống giận dữ của quân bộ lạc bị hắn bỏ quên.

Ấn xuống cò súng cung nỏ, dây nỏ phát ra âm thanh tiếng xé gió nhỏ, một cung tên năng lượng bắn ra.

Tốc độ bay của cung tên năng lượng rất nhanh, đồng thời bắn chuẩn “bình thiêu đốt ma trơi xanh” ở giữa không trung.

Cách một tiếng, bình thủy tinh vỡ nát, chất lỏng màu xanh biếc bắn ra ở giữa không trung, chất lỏng màu xanh biếc tiếp xúc với không khí sinh ra phản ứng, ma trơi xanh xuất hiện.

Mảng lớn ma trơi xanh rơi vào trong quân bộ lạc, quân bộ lạc bị ma trơi xanh thiêu đốt liên tục kêu la, ma trơi xanh rất ác độc, không chỉ nhiệt độ cao, còn có tính bám rất mạnh, giống như thêm lửa vào plastic đang đốt, chỉ cần da dính một chút, cơ thể sẽ bị thiêu thành cái động.

Giải quyết uy hiếp “bình thiêu đốt ma trơi xanh”, Tô Hiểu cất [U Hồn Liệp Thủ], khiên phản kích khuếch tán ra xung quanh, trường đao trong tay hắn chém cơ thể từng kẻ địch.

Không lâu sau, Tô Hiểu đứng trên một đống xác, từ trên cao nhìn xuống.

Quân bộ lạc hung hãn không sợ chết xông lên đống xác, muốn dùng chiến thuật biển người giết chết Tô Hiểu.

Sử dụng vũ khí trường đao là chính Tô Hiểu rất thích hợp với quần chiến, cộng thêm khiên phản kích và năng lực Thanh Cương Ảnh, chiến thuật biển người không thể giết hắn trong thời gian ngắn.

Giá trị pháp lực và giá trị sinh mệnh có thể khôi phục nhanh chóng, nhưng phương diện thể lực luôn là vấn đề.

Thuộc tính thể lực của Tô Hiu rất cao, đối mặt với tấn công của quân bộ lạc, hắn có thể không thua trận trong thời gian dài, nhưng hắn không phải máy móc, sớm muộn gì cũng sẽ mệt.

Tuy ở trong chiến trận Tô Hiểu chém giết một ngày một đêm, nhưng hắn thường “lười biếng”, còn giả vờ chết để khôi phục thể lực.

Lần này thì khác, Tô Hiểu cần gấp chiến công, nếu lần này không nhận đủ chiến công, rất có khả năng [cành cây Thánh Tượng Thụ] sẽ bị một nhóm mạo hiểm nào đấy đổi mất.

Bởi vậy ở trong chiến trường Tô Hiểu dốc toàn lực giết địch, số lượng kẻ địch bị giết tăng vọt lên, thể lực của hắn đang nhanh chóng tiêu hao.

Rắc một tiếng, khiên phản kích vỡ nát lần thứ năm, may mà giá trị pháp lực của Tô Hiểu đã thông qua giết địch khôi phục đầy, mới khiến khiên phản kích lập tức sinh thành.

Vèo… Bùm!

Giữa bầu trời thỉnh thoảng bay qua bình thiêu đốt ma trơi xanh, mưa tên, cung tên dao khoét… Những thứ này không có một cái dễ ứng phó, dù sao đều là vũ khí chiến tranh.

Ở trên không nhìn xuống, đế quốc và quân bộ lạc kéo dài trên cứ điểm Kurotsuchi, binh sĩ hai bên chết từng nhóm một, lại có một nhóm xung phong.

Tiếng nổ mạnh, tiếng kêu rên của người bị thương, tiếng la giết ngút trời, quan quân rống to, những âm thanh này khiến chiến trường loạn lên, lượng lớn binh sĩ giết đỏ mắt thậm chí bắt đầu ngộ thương đồng bạn.

Vào đúng lúc này, tất cả binh sĩ giống như bị điên, đánh tới mức độ này, cho dù thủ lĩnh hai bên muốn dừng chiến tranh cũng không làm được, trận chiến này chỉ có một loại kết quả, chính là kẻ nào đó ngã xuống cứ điểm Kurotsuchi, kẻ nào nhận được cứ điểm.

Quân đế quốc là vì bảo vệ quê hương, quân bộ lạc là vì bảo vệ tộc nhân không còn ăn đói mặc rách, lý do của hai bên đều thông, bởi vậy chiến tranh sẽ không dừng lại, nhất định phải ở chỗ nào đó lưu lại một đống thi thể lùi về sau, chiến tranh mới kết thúc.

Thế giới chiến tranh có tổng cộng ba chiến khu cỡ lớn, nếu như nói mức độ nguy hiểm ở hai chiến khu khác là hai sao, vậy chiến khu Kurotsuchi ít nhất năm sao.

So ra, cơ hội đạt được lợi ích ở chiến khu Kurotsuchi càng nhiều, nguy hiểm và kỳ ngộ cùng tồn tại.

Đương nhiên, không phải tất cả mọi người đều yêu thích loại kỳ ngộ này, ví dụ như nhóm mạo hiểm Cộng Sinh Minh hiện giờ.

Cộng Sinh Minh là nhóm mạo hiểm cỡ trung, bao gồm đoàn trưởng trong đó, có tổng cộng 96 thành viên, nhân số trong nhóm mạo hiểm cỡ trung đã thuộc trung đẳng.

Đoàn trưởng Cát Tư Lệnh của Cộng Sinh Minh coi trọng [cành cây Thánh Tượng Thụ], bởi vậy sau khi bắt đầu chiến tranh, hắn ta dẫn người xông lên cứ điểm Kurotsuchi.

Mới giao chiến với quân bộ lạc, Cát Tư Lệnh lập tức phát hiện không đúng, phòng ngự và lực công kích của kẻ địch không phải kẻ địch trong trận chiến lúc trước có thể so sánh được, còn lùi ra khỏi cứ điểm Kurotsuchi, không thể, binh sĩ ở phía sau quá nhiều, với thuộc tính sức mạnh của Tô Hiểu, đều đã bị chen lên cứ điểm Kurotsuchi.

Đối mặt với quân bộ lạc sức phòng ngự, lực công kích cao hơn mấy lần, sau khi bắt đầu chiến tranh một tiếng, main tank và hai phó tank của Cộng Sinh Minh bị hơn trăm binh sĩ thú nhân đặc biệt chém thành thịt nát.

Nhóm mạo hiểm là một thể thống nhất, trong toàn thể có hàng trước, khống chế, hỏa lực trợ giúp những Khế Ước Giả có sở trường không giống sở trường, main tank mới ngã xuống, Cát Tư Lệnh đã mặt xám như tro tàn.

Trên năm mươi phần trăm Cộng Sinh Minh bị quân bộ lạc tách ra, thành viên trong đoàn đội từ 96 người giảm đến 17 người, còn đang nhanh chóng giảm xuống.

Hai mươi phút sau, Cộng Sinh Minh bị diệt cả đoàn, đoàn trưởng Cát Tư Lệnh chết trong tay một tên thủ lĩnh thú nhân, đó là người đầu trâu, hắn ta khiến Cát Tư Lệnh nếm trải trâu điểu, không đúng, là tư vị cố chấp.

Cả đoàn bị diệt ở trên chiến trường xuất hiện nhóm mạo hiểm đầu tiên, khế ước giả phía Luân Hồi Nhạc Viên tử thương nặng nề, phía Thiên Khải Nhạc Viên cũng chẳng tốt đẹp gì, cũng bị quân đế quốc đánh hoài nghi nhân sinh.

Nhóm mạo hiểm không thích chiến dịch cỡ lớn, bọn họ càng muốn đi tấn công nhân vật trong vở kịch hoặc đại boss, đó là chuyện nhóm mạo hiểm cỡ lớn am hiểu nhất, dù sao năng lực của bọn họ phối hợp hợp lý, đại boss bình thường đều chết dưới sự phối hợp của bọn họ.

Nhưng ở trên chiến trường, loại phối hợp này mất đi ý nghĩa, số lượng kẻ địch thực sự quá nhiều, nhân số nhóm mạo hiểm càng nhiều, mục tiêu càng lớn, đồng thời đối mặt với càng nhiều binh sĩ, đương nhiên, nếu số lượng giữa hai bên tương đồng, nhóm mạo hiểm nhất định nghiền ép binh sĩ.

Nhóm mạo hiểm không thích hợp với chiến trường như thế này, có loại người lại thích hợp, đó chính là độc hành hiệp, đa số độc hành hiệp không phải phát triển nhiều thuộc tính, cũng sẽ dùng năng lực hoặc trang bị bù đắp nhược điểm, như vậy khiến độc hành hiệp không có sở đoản rõ ràng.

Huống hồ độc hành hiệp cùng đối mặt với số lượng binh sĩ thấp hơn nhóm mạo hiểm nhiều, ở trong chiến tranh khả năng tồn tại cũng sẽ to lớn hơn.

Đương nhiên cũng có một số nhóm mạo hiểm lăn lộn thuận buồm xuôi gió trên chiến trường, bọn họ lợi dụng binh sĩ phe mình làm yểm hộ, không xông lên tuyến đầu, làm như vậy mà nói, tiền lời không cao bằng xông lên trước.

Tô Hiểu thích loại chiến khu có tính khiêu chiến, hắn đã ở trong quân bộ lạc giết high, mỗi một đao đều có kẻ địch ngã xuống, hắn đứng trên đống xác cao chót vót, quân đế quốc và thủ lĩnh phía bộ lạc đều chú ý tới hắn, quan quân đế quốc chú ý để thăng quan tiến tước, mà thủ lĩnh phía bộ lạc chú ý, chẳng khác nào kẻ địch càng mạnh hơn.

Tô Hiểu thả người nhảy xuống đống xác, sau khi hạ xuống mở ra một đường máu trong quân bộ lạc, hắn không muốn bị kẻ địch quá mạnh nhìn chằm chằm, sau đó sẽ không như mong muốn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận