Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 172: Một Đao

Thái độ kiên định của Tô Hiểu khiến sắc mặt Lãnh Nguyệt không thể nào tốt hơn.

Kẻ địch trước mặt vừa ra trận không nói nhiều lời vô nghĩa, cầm đao xông tới giết, hiện giờ đàm phán thất bại cũng nằm trong dự liệu.

Người phụ nữ phúc hắc tiến sát vào bên tai Lãnh Nguyệt nhỏ giọng nói:

- Làm sao bây giờ đại tỷ, người đàn ông này còn mạnh hơn người đàn ông dùng súng lục, ít nhất chúng ta còn đọ sức được với người đàn ông dùng súng lục một lát, nhưng bây giờ…

Lãnh Nguyệt cũng biết được tình huống hiện giờ, nếu như tiếp tục, cho dù nhóm mạo hiểm Bỉ Ngạn Hoa không bị giết sạch cũng sẽ xuất hiện hiện tượng chạy tán loạn, đội hình tản ra sẽ chết nhanh hơn.

Hơn nữa vết thương trên vai nàng rất nặng, toàn bộ tay trái đã mất đi cảm giác.

- Đường Quả tới gần ta.

Tiểu vú em ở trong đám người do dự một lát, nghiến răng bước từng bước nhỏ tới.

Lãnh Nguyệt ôm lấy Đường Quả, hôn lên dưới ánh mắt kinh ngạc của Tô Hiểu.

Mặt Đường Quả đỏ lên nhưng không giãy dụa, trên người xuất hiện ánh huỳnh quang màu lục.

Chuyện càng khiến người ta trố mắt há miệng xảy ra, sau khi Lãnh Nguyệt và Đường Quả hôn mấy giây, vết thương trên vai Lãnh Nguyệt nhanh chóng khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Phương thức chữa trị hương diễm như vậy, có lẽ chỉ có em gái mềm mại như Đường Quả mới học, nếu đổi thành một đại hán hay móc chân, hình ảnh quá đẹp không dám tưởng tượng.

Hôn sâu kết thúc, mặt Đường Quả ửng đỏ lùi vào trong đám người.

Tô Hiểu giơ tay đặt lên trên vết thương ở bụng, lỗ máu to bằng nắm tay đã khép lại hơn nửa.

- Rất tốt, tiếp tục.

Tô Hiểu xông về phía thành viên của Bỉ Ngạn Hoa.

- Đến rồi! Đừng tản đội hình ra.

Lãnh Nguyệt cầm song kiếm trong tay đứng ở phía trước, bên cạnh là Huyết Mân Côi trợ trận.

Tất cả Khế Ước Giả khống chế và phòng ngự của Bỉ Ngạn Hoa đã chết hết, chỉ có thể do Lãnh Nguyệt chắn ở trước.

Nhưng Bỉ Ngạn Hoa đã quen có phòng ngự ở trước, sau đó là cận chiến, khống chế ở phía sau cận chiến, cuối cùng mới là vú em và viễn trình.

Loại trận địa này rất tiện dụng đối với đối phó sinh vật trong nguyên tác, nhưng đối phó Tô Hiểu thì hơi cứng ngắc.

Phòng ngự không chống đỡ được, khống chế cũng không có tác dụng, chỉ có Lãnh Nguyệt kinh nghiệm chiến đấu phong phú mới ngăn cản Tô Hiểu được một lát.

Bởi vì Khế Ước Giả hệ khống chế đã chết hết, Tô Hiểu tiến lên rất thuận lợi, sau khi tránh thoát một số công kích viễn trình hắn đã tới đối diện Lãnh Nguyệt.

Lãnh Nguyệt lập tức nắm chặt song kiếm trong tay, chuẩn bị nghênh đón Tô Hiểu ở chính diện.

Một đạo lam ảnh nhanh như tia sét từ chính diện tới, trong lòng Lãnh Nguyệt phát khổ, đao của đối phương thật sự quá nhanh.

Nhận được giáo huấn vừa rồi, Lãnh Nguyệt không liều mạng chống đỡ công kích của Tô Hiểu, mà dùng một kiếm đón lấy đánh chém của hắn, một kiếm khác thì đâm về phía yết hầu hắn.

Tô Hiểu không quan tâm một kiếm đâm tới, mà dùng toàn lực chém một đao về phía Lãnh Nguyệt.

Keng.

Đánh chém vừa nhanh vừa mạnh truyền tới, cơ thể Lãnh Nguyệt lảo đảo một bước, kiếm đâm về phía Tô Hiểu bị lệch, chỉ đâm qua tai Tô Hiểu.

Tuy Lãnh Nguyệt có thể thay đổi ba loại hình thái, nhưng trải qua bước đầu quan sát Tô Hiểu phát hiện kiếm thuật của đối phương không mạnh.

Thuộc tính sức mạnh của Lãnh Nguyệt không mạnh, nhanh nhẹn cũng không quá cao, chỉ cần không bị đối phương đâm trúng chỗ quan trọng.

Trạng thái hiện giờ của Lãnh Nguyệt hơi tương tự Ma Kiếm Sĩ, kiếm kỹ không có lực công kích, nhưng trạng thái kèm trên song kiếm cũng rất biến thái.

Sau khi giao thủ một chiêu với Lãnh Nguyệt, Tô Hiểu không hề lưu luyến lùi ra, rất nhiều viên đạn và pháp thuật đánh tới, một viên cầu nổ tung trên người hắn.

Tô Hiểu bị nổ tung đẩy lùi về sau vài bước, ma pháp phun trào bên ngoài cơ thể, ma pháp muốn ăn mòn cơ thể hắn, nhưng vì Tuyệt Ma Thể Chất, những ma pháp kia kéo dài mấy giây liền tan ra.

Thống khổ vì bị ma pháp ăn mòn không thể ngăn cản bước chân của Tô Hiểu, sau khi tránh thoát lượng lớn công kích Tô Hiểu cử động cơ thể xông tới trước, nhưng Lãnh Nguyệt ngăn cản trước mặt hắn.

Tô Hiểu cau mày, nếu như vẫn bị Lãnh Nguyệt quấn lấy hắn có thể bị bắn chết.

- Nếu ngươi muốn chết như vậy, vậy ta tác thành cho ngươi.

Tô Hiểu bình phục hô hấp, tập trung lực chú ý ở mặt ngoài Trảm Long Thiểm, bắt đầu cảm nhận năng lượng Thanh Cương Ảnh ở mặt ngoài của Trảm Long Thiểm.

Cảm nhận năng lượng này phun trào, phóng thích, hội tụ.

Bỗng nhiên đôi mắt Tô Hiểu sắc bén hơn, Trảm Long Thiểm trong tay tỏa ra lam quang, hồ quang màu xanh trắng tuôn ra.

Xì xì xì xì.

Trảm Long Thiểm giống như hóa thành thanh đao lôi điện, năng lượng Thanh Cương Ảnh ở mặt ngoài nồng đậm hơn trước rất nhiều lần.

Giá trị pháp lực của Tô Hiểu nhanh chóng giảm xuống như nước chảy, mỗi một giây tiêu hao 30 điểm.

Không có nhiều thời gian, Tô Hiểu xông tới trước mặt Lãnh Nguyệt chỉ cần hai bước, kình lực từ dưới chân truyền vào cánh tay, trường đao trong tay lóa mắt tới mức không thấy rõ dáng dấp chém về phía Lãnh Nguyệt.

Sau khi Lãnh Nguyệt cảm nhận được tiếng nghẹn ngào đầy khủng bố, mồ hôi lạnh thấm ướt quần áo nàng.

Nhất định không thể để thanh đao này chém trúng, nếu không sẽ chết, ít nhất không thể bị chém trúng ở hình thái hiện giờ.

Song kiếm trong tay Lãnh Nguyệt lập tức biến hình, biến thành pháp trượng thon dài lần nữa, có một loạt đá quý màu xanh khảm trên pháp trượng.

- Phong Vương Nộ.

Một tay Lãnh Nguyệt giơ pháp trượng lên cao, lực xung kích mạnh khuếch tán ra bốn phía, tảng đá đường kính trên 1 mét ở gần đó bị gió thổi bay.

Từng đạo đao phong hình trăng lưỡi liềm lấy Lãnh Nguyệt làm trung tâm bắn mạnh ra ngoài, lít nha lít nhít một vùng rộng.

Tốc độ Tô Hiểu xông về phía trước giảm lại, nhưng hắn không lùi lại, không làm thịt Lãnh Nguyệt hắn sẽ chết, Lãnh Nguyệt là người khống chế cuối cùng của Bỉ Ngạn Hoa.

Trảm Long Thiểm tuôn ra hồ quang chém trước mặt liên tục, sau khi những đao phong tiếp xúc với Trảm Long Thiểm thì như băng tuyết đụng vào bàn ủi, chỉ trong chớp mắt đã tan ra.

Xèo, xèo.

Đao phong bay qua gò má và cổ Tô Hiểu, hai vết thương không sâu xuất hiện, nhưng Tô Hiểu không thèm để ý, hắn đã xông tới trước mặt Lãnh Nguyệt.

- Không thể có chuyện này được.

Lãnh Nguyệt phát hiện Tô Hiểu chém đao phong xông lên trước thì nghiến răng, rốt cuộc tên này ngoan cường bao nhiêu.

Trường đao hóa thành thất liên óng ánh chém xuống, lưỡi đao chém qua đao phong, hòa tan.

Phập.

Trảm Long Thiểm chém qua ngực Lãnh Nguyệt, Tô Hiểu sượt qua người nàng.

Rầm một tiếng Lãnh Nguyệt ngã xuống đất, một vùng máu tươi nhuộm đầy đất dưới người nàng.

- Sao có thể khoa trương như vậy… Thương tổn chân thực!

Lãnh Nguyệt xụi lơ hoàn toàn trên đất, nàng đã tiến vào trạng thái gần chết, ở trong trạng thái gần chết đừng nói là phản kháng, đứng dậy cũng không làm được.

Nếu Lãnh Nguyệt không thay đổi thành “hình thức phong vương”, nàng đã bị một đao miểu sát.

Đau nhức khó có thể hình dung đang ăn mòn thần kinh của Lãnh Nguyệt, năng lượng Thanh Cương Ảnh đang chạy tán loạn trong cơ thể nàng, cũng may năng lượng trong cơ thể nàng đã tiêu hao hầu như không còn, bằng không chết càng nhanh hơn.

Lãnh Nguyệt rất may mắn, “hình thức phong vương” của nàng không phải là pháp sư, bằng không năng lượng Thanh Cương Ảnh xông thẳng vào não sẽ thiêu hủy đầu óc nàng.

Hồ quang trên Trảm Long Thiểm giảm đi, chậm rãi khôi phục tần suất bình thường.

Vừa rồi hắn không dùng một loại chiêu thức nào đó, mà dùng tri thức phương diện năng lượng bao trùm vũ khí học được từ Uchiha Sasuke.

Nguyên lý chính là tăng tần suất phát ra Thanh Cương Ảnh lên tới cực hạn, vốn là mỗi phút tiêu hao 3 điểm giá trị pháp lực, biến thành mỗi giây tiêu hao 30 điểm.

Chuyện này không có nghĩa là thương tổn chân thực của Thanh Cương Ảnh sẽ tăng lên mấy chục lần, trải qua kiểm tra lúc trước, tăng lên đại khái khoảng 6 lần, tạo thành 96 điểm thương tổn chân thực.

Nhưng điều động lượng lớn năng lượng Thanh Cương Ảnh có gánh nặng rất lớn với cơ thể, cùng lắm là Tô Hiểu có thể kiên trì thêm năm giây.

Tiêu hao tổng cộng 150 điểm giá trị pháp lực, khiến Tô Hiểu có cảm giác năng lượng trong cơ thể biến mất một đoạn dài, cũng may hiện giờ hắn có nhiều giá trị pháp lực.
Bạn cần đăng nhập để bình luận