Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 1019: Phái diễn kỹ VS Tô Hiểu

“Đại chiến Ninja lần thứ 4… Ngươi thật lòng à.”

Tsuchikage đã phát hiện tình hình không đúng, có khả năng những lời kẻ địch nói lúc trước đều là bom khói, cuối cùng tuyên chiến mới là then chốt.

“Lần sau gặp ở chiến trường đi.”

Obito đứng dậy, câu ngọc trên mắt phải của hắn ta bắt đầu chuyển động. Obito, Tô Hiểu, Bố Bố, A Mỗ chậm rãi vặn vẹo trong mắt mọi người, cuối cùng biến mất.

Vòng xoáy không gian biến mất, bốn Kage bắt đầu thương thảo chuyện liên quan tới đại chiến Nhẫn Giới lần bốn. Không lâu sau, Kurotsuchi gánh Deidara tới.

“Deidara ca, ngươi nên cảm tạ ta, ta đã giúp ngươi giải quyết vấn đề mặt mũi.”

Kurotsuchi cười giễu cợt.

“Ô (ừm).”

Deidara gật đầu, hiện giờ hắn ta bị chứa trong túi vải, thực sự quá mất mặt. Là một Ninja phản bội cấp S, hắn ta có thể chết, nhưng không thể mất mặt trước mặt thành viên của Akatsuki.

“Kurotsuchi, giải trừ Sekkaigyou no Jutsu ngoài miệng hắn ta.”

Tsuchikage muốn hỏi dò Deidara tình báo liên quan tới Akatsuki, Kage khác đều ở đây, đây là cơ hội tốt. Cho dù Deidara là Ninja phản bội của làng đá, nhưng hắn ta cũng là thành viên của Akatsuki.

Xi măng ở phần miệng Deidara được giải trừ.

“Lão đầu, các ngươi quá đê tiện, lại lợi dụng Lôi Thuẫn ta không am hiểu ứng phó đối phó ta.”

Deidara bị bắt, là vì đám Tsuchikage hiểu quá rõ hắn ta. Bạo thuẫn của hắn ta thuộc chi nhánh của Thổ Độn, mà Lôi Thuẫn khắc chế Thổ Độn cùng đẳng cấp.

“Là tự ngươi học nghệ không tinh.”

Tsuchikage tiến lên trước, ánh mắt phức tạp nhìn Deidara.

“Thiếu chút nữa để ngươi chạy trốn.”

“Có ý gì?”

Rõ ràng là Deidara mê mang.

“Byakuya thành viên của Akatsuki, hẳn là đồng bạn của ngươi đúng không?”

“Byakuya là ai? Chưa từng nghe nói tới người này.”

Vẻ mặt Deidara nghi ngờ, thành viên của Akatsuki đều có một điểm giống nhau, đó chính là xương cứng. Trước khi Kakuzu chết bị bao vây tấn công, nhưng hắn ta không lộ bất cứ tình báo gì về Akatsuki. Trước khi Hidan bị chôn sống, Shikamaru muốn biết được tình báo về Akatsuki từ miệng hắn ta, nhưng Shikamaru chỉ nhận được tiếng chửi bới và cười to.

Nagato, Uchiha Itachi, Kisame, Sasori, những người này có người đã chết, có người còn sống, nhưng không thể nghi ngờ, bọn họ đều là xương cứng.

Mà bây giờ, Deidara đối mặt với thẩm vấn của Tsuchikage.

“Đừng giả ngu nữa, không ngại nói với ngươi, ngay vừa nãy Byakuya dùng một loại nhẫn thuật không biết uy hiếp bọn ta, nếu như ngươi ở đây, rất có khả năng hắn sẽ uy hiếp bọn ta thả ngươi.”

Nghe thấy câu này, Deidara có chút hứng thú.

“Nhẫn thuật không biết ư?”

“Ừm, hăn là một loại chất nổ uy lực rất mạnh.”

“Thật sao? Để ta đi gặp hắn, tên kia có thể khai phá ra chất nổ uy hiếp bốn tên Kage, vậy nhất định là nghệ thuật! Ừm!”

“Hửm? Vừa nãy ngươi còn nói, ngươi không quen biết Byakuya.”

“Mất trí nhớ gián đoạn, ừm.”

“…”

Tsuchikage thở dài trong lòng, thực ra lão ta muốn bảo vệ Deidara, chỉ cần Deidara nói ra tình báo về Akatsuki, nhẫn thôn khác không có cách nào lấy Deidara khỏi tay lão ta. Tuy Deidara sẽ ở ngục giam của làng đá nửa cuối cuộc đời, nhưng nếu Nhẫn Giới xuất hiện biến động lớn, Deidara không phải không thể giành lấy tự do.

Cho dù Deidara đã làm chuyện ác gì, đều là đệ tử của Ryotenbin no Onoki lão ta, đệ tử thông minh nhất, con mồ côi của thuộc hạ lão ta.

Nếu Deidara không phải quá phản nghịch, hơn nữa khi truy cầu nghệ thuật không để ý tới sống chết của người khác, người được đề cử vị trí Tsuchikage tuyệt đối không phải Kurotsuchi, mà là Deidara.

“Deidara, bị Ninja huyễn thuật xâm lấn đại não sẽ không dễ chịu, cần gì mạnh miệng.”

Dường như Tsuchikage già nua đi một ít, tuy lão ta là Ninja, nhưng cũng là Tsuchikage. Chỉ có điều sau khi lớn lên, vẫn luôn hồi ức về quá khứ, lão ta thường nhớ tới Ninja trẻ tuổi am hiểu Thổ Độn, từng chắn trước người lão ta kêu to: “Tsuchikage đại nhân, ngài đi trước đi, ta giúp ngài ngăn cản truy binh của làng cát.”

“Hả? Chuẩn bị để bọn họ xâm lấn đầu óc ta, lão già, ngươi có thể để bọn họ thử xem, đến lúc đó chỉ có thể… Bùm!”

Deidara không sợ chết, hiện giờ hắn ta tò mò một chuyện, chính là Tô Hiểu khai phá ra chất nổ gì.

“Tsuchikage, Ninja phản bội này không ngại giao cho Konoha bọn ta, ta có biện pháp khiến hắn mở miệng.”

Lão ca Danzo mở miệng, dường như cảm thấy có hứng thú với Deidara.

“Morino Ibiki…”

Trong đầu Tsuchikage nghĩ tới một tên thượng nhẫn đặc biệt của Konoha, đó là Ninja mặt đầy vết sẹo, gương mặt âm trầm. Thực lực của Morino Ibiki không tính quá xuất chúng, nhưng kỹ thuật tra hỏi của lão ta rất nổi tiếng, cho dù xương cứng thế nào, đến tay lão ta đều phun ra tình báo sau đó cầu chết nhanh chóng.

Tươi cười của Deidara bắt đầu hơi cứng ngắc, lão ta thực sự không sợ chết, nhưng không có nghĩa lão ta không sợ bị tra hỏi. Tuy hắn ta có thể đảm bảo mình sẽ không ói ra bất cứ tình báo gì, nhưng quá trình sẽ sống không bằng chết.

Mồ hôi lạnh từ thái dương Deidara chảy ra.

“Đa tạ ý tốt của Hokage ‘thay quyền’, Deidara tinh thông bạo thuẫn, nếu hắn tự bạo, uy lực đủ khiến Konoha san thành bình địa ‘lần nữa’.”

Khi Tsuchikage nói “thay quyền” và “lần nữa” âm hơi cao hơn, ý rất rõ ràng, một tên Hokage thay quyền như ngươi, nể mặt ngươi là Hokage, không nể mặt ngươi, ngươi chỉ là phụ, có thể xuống bất cứ lúc nào. Huống hồ Konoha mới bị san bằng, không cố gắng xây dựng, lẽ nào muốn bị san thành bình địa lần nữa?

“Vậy sao?”

Lão ca Danzo không hổ là lão âm hiểm, vẻ mặt như thường, không vì lời nói của Tsuchikage mà có chút gợn sóng

Deidara cúi đầu, hắn ta có thể nhìn ra đây là Ryotenbin no Onoki đang bảo đảm hắn ta. Ở trong tình huống không dính đến ích lợi của làng đá bảo đảm hắn ta, Ryotenbin no Onoki là Tsuchikage, lão ta sẽ không vì tâm trạng cá nhân ảnh hưởng đến nhẫn thôn, điểm này khác với Raikage khác, có lẽ đây là nguyên nhân lão ta 79 tuổi vẫn có thể đảm nhiệm Tsuchikage.

Deidara biết rõ một chuyện, chính là Akatsuki sẽ đến cứu hắn ta. Trước tiên không nói bây giờ Akatsuki cần gấp chiến lực, đội hữu của tiểu đội hắn ta vẫn còn sống.

Ngay khi bốn Kage thảo luận Deidara tạm thuộc về ai, Deidara mở miệng.

“Này, các ngươi từng nghĩ tới tình huống như thế này hay không, sau khi ta bị bắt, tình báo của Akatsuki có thể tiết lộ, nếu như nhẫn thôn nào dẫn ta đi, các ngươi đoán xem thành viên khác của Akatsuki sẽ làm gì? Chuyện như tập kích nhẫn thôn, đối với bọn ta mà nói là chuyện vô cùng bình thường, các ngươi chuẩn bị giam cầm ta ở bên nào? Cho dù các ngươi không giam cầm ta ở trong nhẫn thôn, bọn họ cũng sẽ nhìn chằm chằm vị trí nhẫn thôn của các ngươi.”

“Một đám Ninja phản bội mà thôi, lúc trước bọn họ phản bội nhẫn thôn của mình, tương tự sẽ phản bội ngươi, ngươi chỉ là tên ngu.”

Lão ca Danzo nâng mắt nhìn Deidara.

“Không ngại thử một chút xem.”

Deidara không lên tiếng nữa, mấy Kage ôm ấp thái độ hoài nghi liệu Akatsuki có cứu viện Deidara hay không? Nhưng bọn họ không biết, Deidara tuyệt đối là củ khoai lang nóng bỏng tay, không, là củ khoai lang có thể nổ tung.



Bên trong cánh đồng tuyết ngoài núi Phong Tuyết, vòng xoáy không gian phun trào, Tô Hiểu, Obito, Bố Bố, A Mỗ đột nhiên xuất hiện.

“Kế hoạch lần này rất thành công, cực khổ quá.”

Obito gật đầu với Tô Hiểu.

“Đầu Raikage không đưa cho Danzo sao?”

Tô Hiểu không quên Obito quên chuyện then chốt này.

“Làm như vậy không có ý nghĩa quá lớn, Sharigan của Sasuke có thể sử dụng Susano, giá trị bồi dưỡng rất cao, ta chuẩn bị để hắn thực chiến với Danzo. Còn đầu Raikage, vật quy nguyên chủ.”

Obito lấy đầu Raikage từ trong Kamui ra, lúc trước hắn ta cũng chuẩn bị giao đầu Raikage cho Danzo, đúng là kế hoạch không tệ, nhưng hắn ta tạm thay đổi chủ ý.

Còn vì sao Tô Hiểu không tự tay giao đầu Raikage cho Danzo, nguyên nhân rất đơn giản, hắn từng tấn công Konoha. Cho dù Danzo muốn cái đầu này cỡ nào, chỉ cần từ tay Tô Hiểu đưa ra, Danzo nhất định sẽ không nhận, chuyện này sẽ khiến danh dự của Danzo ở Konoha bị hao tổn.

“Đưa ngươi.”

Tô Hiểu không nhận đầu Raikage, vật này không có tác dụng gì đối với hắn, hắn không thể thông qua cái đầu này đạt được tin tức trong ký ức của Raikage.

“Mục tiêu của ta là Danzo.”

“Terumi Mei.”

“Sau khi chuyện thành công hội hợp ở cứ điểm Hỏa Quốc.”

Tô Hiểu và Obito phân công nhau hành động, mục tiêu của hai người khác nhau.

Mới tách ra với Obito không lâu, Tô Hiểu đột nhiên nghe thấy tiếng kêu cứu.

“Cứu…”

“Cứu… Mạng…”

Bố Bố vểnh tai lên, ánh mắt nhìn về phía Tô Hiểu.

“Tiếng gió mà thôi, không cần để ý tới.”

Tô Hiểu lấy một Luyện Kim Độ Nha ra, hắn chuẩn bị dùng thứ này theo dõi Terumi Mei, khi Terumi Mei rời khỏi núi Tuyết Phong sẽ ra tay.

“Cứu mạng!”

Lần này tiếng la càng to hơn, một người phụ nữ mặc áo choàng bông màu trắng nhũ, đầu đội mũ trùm chạy tới. Toàn thân người phụ nữ bọc trong áo choàng bông, nhìn dáng vẻ thuộc tính thể lực không cao, còn chưa đủ chống chọi với nhiệt độ ở cánh đồng tuyết.

Đương nhiên Khế Ước Giả sẽ không yếu như vậy, mà người phụ nữ này cũng không phải bình dân ở thế giới Hokage. Vậy chỉ có một khả năng, đây là Chức Công Giả xui xẻo tiến vào thế giới kiểu mở ra.

Có 157 tên tiến vào thế giới Hokage lần này, trong này không bao hàm Tô Hiểu và tên ngoại lai kia. Trừ 157 Khế Ước Giả ra, còn có rất nhiều Chức Công Giả.

Tô Hiểu thường thấy Chức Công Giả trong thế giới diễn sinh, chỉ không giao tiếp mà thôi.

Người phụ nữ mặc áo choàng bông nhanh chóng bước tới, phía sau còn có mấy võ sĩ Thiết Quốc đang đuổi theo. Người phụ nữ chạy băng băng nhìn thấy Tô Hiểu, lập tức liếc mắt cầu cứu.

Tô Hiểu để ý tới đôi mắt của người phụ nữ, đó là đôi mắt đen bóng, giống y như hai viên đá quý màu đen.

“Lão đại, cứu mạng.”

Người phụ nữ kêu to một tiếng, nhưng không lập tức chạy tới Tô Hiểu, dường như hơi sợ Tô Hiểu. Đây là tình huống bình thường, Chức Công Giả gặp phải Khế Ước Giả trong thế giới diễn sinh có khả năng bị bắt chẹt. Còn cướp sắc rất hiếm thấy, Chức Công Giả yếu như vậy, nhưng bọn họ có thể sử dụng đạo cụ, chọc Chức Công Giả cuống lên, Chức Công Giả cũng sẽ liều mạng phản công.

Ví dụ như Hạ, nàng hầu như dùng tất cả tài sản, đạt được một đạo cụ phẩm chất màu vàng nhạt, loại đạo cụ kia đủ miểu sát Khế Ước Giả cùng cấp với nàng.

Tô Hiểu không để ý tới Chức Công Giả nữ kia, hắn không định cứu đối phương, cũng không chủ động bắt chẹt đối phương. Chính là người không xâm phạm ta, ta không xâm phạm người.

Những võ sĩ kia cũng thấy Tô Hiểu, bọn họ bước chậm lại, điều này nói rõ bọn họ nhận ra Tô Hiểu. Nhưng bước chân của võ sĩ chỉ trì hoãn một lát, lập tức đuổi theo Chức Công Giả nữ kia.

Thấy cảnh này, Tô Hiểu nheo mắt lại. Những võ sĩ này nhận ra hắn là ai, nhưng cho dù như vậy, bọn họ vẫn lựa chọn truy kích Chức Công Giả nữ kia, trong đó có mấy khả năng. Tên Chức Công Giả nữ kia làm chuyện gì đó khiến Thiết Quốc tổn thất nặng nề, hay là trộm đi thứ gì vô cùng quan trọng của Thiết Quốc, quan trọng đến mức những võ sĩ không có thời gian tìm Tô Hiểu gây phiền phức.

Chức Công Giả nữ nhanh chóng chạy xa, trong mắt nàng có chút bất đắc dĩ, chạy đủ nửa tiếng, xác định cách Tô Hiểu rất xa, nàng đột nhiên dừng lại.

“Dường như phương pháp kia hơi ngu, quả nhiên, ta không am hiểu bố trí.”

“Chức Công Giả nữ” cởi mũ trùm đầu ra, đôi mắt đen như ngọc thạch nhìn về phía mấy võ sĩ đuổi theo. Một chiến liêm xuất hiện trong tay nàng, chuôi chiến liêm này dài chừng 50cm, lưỡi đao lấp lóe hàn quang xanh thẫm, trên chuôi nắm khảm 5 viên bảo thạch, những bảo thạch này có phẩm chất màu vàng.

“Huyết, Phương Hoa.”

Xoạt…

“Chức Công Giả nữ” biến mất tại chỗ, tuyết đọng tung tóe, hầu như chỉ trong nháy mắt, mấy võ sĩ ngây ngốc tại chỗ.

Lạch cạch, lạch cạch…

Một khối thịt vụn rơi xuống đất, chỉ một đòn, sáu võ sĩ đều bị chém thành thịt nát. Chuyện ly kỳ hơn, máu tươi của những võ sĩ này đều trôi nổi ở giữa không trung.

Nhưng máu tươi này tuôn về phía chiến liêm chuôi ngắn trong tay “Chức Công Giả nữ”, rất nhanh đã bị chiếm liêm hấp thu.

“Gia hỏa tham ăn, đều sắp không nuôi nổi ngươi.”

“Chức Công Giả nữ” này thu hồi chiến liêm chuôi ngắn, môi đỏ nhếch lên, giống như đang suy nghĩ sách lược. Rất nhanh, nàng nhìn mấy thanh đao võ sĩ trên mặt tuyết.
Bạn cần đăng nhập để bình luận