Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 433: Lĩnh Hội

[Long Chi Lực].

Nơi sản xuất: Luân Hồi Nhạc Viên.

Phẩm chất: Màu lam.

Loại hình: Vật phẩm tiêu hao.

Hiệu quả: Bôi dược tề này lên làn da, +2 sức mạnh, +2 thể lực, +20% kháng tính trạng thái dị thường.

Hạn sử dụng: Bảy ngày.

Trữ lượng: 100%.

Cho điểm: 70.

Giới thiệu tóm tắt: Tuyệt đối không được uống nó, cho dù tăng thêm hiệu quả +15 sức mạnh, nhanh nhẹn, thể lực, nhưng trong vòng 30 giây người sử dụng sẽ tử vong.



Tô Hiểu nhìn dược tề Long Chi Lực trong tay, thứ này có thể sử dụng ba lần, bôi lên mu bàn tay.

Thứ này có đặc tính, sau khi uống vào sẽ tử vong trong vòng 30 giây, thần tiên cũng không cứu được, trong vòng ba mươi giây sẽ có hiệu quả mạnh mẽ, +15 điểm ba loại thuộc tính.

Thứ này có hai công đụng, có thể làm vật phẩm dùng thông thường, cũng có thể đồng quy vu tận với kẻ địch lúc tuyệt vọng.

Trên mặt Tô Hiểu hiện lên ý cười, nếu như hắn gặp phải tình huống tuyệt vọng nhất sẽ uống thứ này. Cho dù chết cũng không thể để kẻ địch dễ chịu.

[Nhắc nhở: Luyện kim sinh vật học chưa mở khóa.]

[Muốn mở khóa luyện kim sinh vật học, cần tăng luyện kim dược tề học lên đến Lv. 10 (đã đạt thành), cũng thanh toán kết tinh linh hồn (tiểu)x2 + 30.000 Nhạc Viên Tệ.]

Luyện kim sinh vật học hẳn là tầng chiến đấu có tiềm lực nhất trong luyện kim học, có thể diễn sinh ra tương tự nghề nghiệp triệu hoán sư, lãnh chúa đầu trâu hắn thấy ở thế giới Akame lúc trước, chính là kết quả của luyện kim sinh vật học.

Rất đáng tiếc, mục đích học của Tô Hiểu là tiết kiệm Nhạc Viên Tệ, [Bom luyện kim đặc cấp] và [Bí dược luyện kim đặc cấp] đã giải quyết vấn đề này.

Cho dù mở khóa luyện kim sinh vật học, lúc đầu có thể chế tạo ra bia đỡ đạn nhất định, muốn chế tạo sinh vật mạnh mẽ cần tốn không ít tài nguyên, nếu ném những tài nguyên này vào đao thuật, tiền lời sẽ càng lớn hơn.

Tô Hiểu không chuẩn bị tiếp tục tăng luyện kim học, chế tạo bom đặc cấp và dược tề đặc cấp để mình sử dụng và bán là được rồi.

Hắn chuẩn bị chế tạo một viên Thái Dương Thần Alpollo, dùng để tỏa ra ánh sáng cuối cùng, nói một cách dễ hiểu, phải cho kẻ địch một niềm vui bất ngờ.

“Ô…”

Tiếng kêu nghẹn ngào truyền tới, Tô Hiểu sửng sốt.

Hắn nghiêng đầu nhìn trên giường, Bố Bố đang ngủ say, chẳng biết vì sao đứa thiếu não này lại phát ra tiếng kêu nghẹn ngào.

Tô Hiểu cau mày, trái lại hắn nghĩ tới chuyện gì đó, có khả năng Bố Bố mơ thấy ác mộng rồi.

- Này, tỉnh lại đi, ban ngày ngủ cái gì?

Trong mắt Bố Bố chứa nước mắt tỉnh lại, đầu tiên là hơi mơ màng, trái lại mặt chó hoảng sợ, nó nằm mơ bị một đôi dép cỡ 450 truy sát.

Cho Bố Bố một khúc xương, ác mộng của Bố Bố bay sạch.

Tô Hiểu cầm Trảm Long Thiểm, Trảm Long Thiểm ra khỏi vỏ.

Một vệt hào quang lóe lên, rõ ràng là mặt ngoài Trảm Long Thiểm trơn bóng hơn, xem ra hiệu quả của vỏ đao mới không tệ.

Cầm Trảm Long Thiểm trong tay đứng trên đất trống phòng chuyên thuộc, Tô Hiểu bắt đầu luyện đao hằng ngày.

Lúc trước hắn có cảm giác, sau khi biết chân tướng, trong lòng hắn giống như được phóng thích, đao thuật có tiến bộ, nhưng lúc trước quá bận, hắn vẫn không có thời gian hồi ức loại cảm nhận đó.

Tốc độ múa đao của Tô Hiểu càng lúc càng nhanh, sắc bén phân tán, bên trong hai mét quanh người hắn trở thành vùng cấm.

Lông của Bố Bố bay tới gần Tô Hiểu, bộ lông đứt từng khúc.

Tốc độ múa đao của Tô Hiểu càng lúc càng nhanh, mồ hôi chảy từ trên người hắn ra.

- Bố Bố, đi ra ngoài chơi trước đi.

Bởi vì Bố Bố ở gần đây, hắn không thể phóng thích lực sát thương hoàn toàn.

Cho Bố Bố 1000 Nhạc Viên Tệ tiền tiêu vặt, Bố Bố vô cùng phấn khởi chạy ra khỏi phòng chuyên thuộc, hẳn là đi mua đồ ăn vặt.

Trong Luân Hồi Nhạc Viên rất an toàn, Bố Bố là Servant của Tô Hiểu, có thể cảm ứng được vị trí của hắn, cho nên không lo lắng chuyện lạc đường, tuy Bố Bố cũng có lúc ngu ngốc, nhưng không có kỹ năng bị động loại “làm bừa”.

Sau khi Bố Bố rời đi, Tô Hiểu không còn bận tâm xung quanh.

Ánh đao lóe qua, dụng cụ trong phòng bị chém đứt.

Thực ra Tô Hiểu nên đến sân thí luyện, nhưng loại thể ngộ này sẽ vụt qua trong chớp mắt, hắn không muốn bị ngắt đoạn.

Coong!

Ánh đao màu lam nhạt chém ra, trên trần nhà bị chém ra một vết rất sâu.

Theo Tô Hiểu múa đao, trong gian phòng chuyên thuộc xuất hiện bão ánh đao, vật phẩm gần đó đều bị chém nát.

Tô Hiểu càng vung đao càng vui, lúc trước hắn chưa từng có cảm giác này, chuyện này liên quan tới tâm cảnh của hắn lúc trước.

Đao thuật là quá trình mài giũa tâm, thể, ý chí, lúc trước hắn vì báo thù mà không thể mài giũa, báo thù liên quan tới phát triển đao thuật của hắn.

Mỗi người đều có thiên phú của từng người, có người am hiểu chế tạo thứ gì đó, có người túc trí đa mưu, giảo hoạt như hồ ly, có người trời sinh có năng lực thủ lĩnh.

Những thiên phú này Tô Hiểu đều không có, tuy hắn thường bố trí kế hoạch, nhưng kế hoạch mà hắn bố trí đều rất đơn giản, chỉ phát huy vũ lực bản thân tới mức lớn nhất.

Hắn không mù quáng cho rằng kế hoạch của mình cao siêu cỡ nào, cho dù kế hoạch của hắn thành công, cũng vì hắn đủ mạnh.

Nếu phương diện âm mưu quỷ kế không có thiên phú, vậy chỉ có thể dùng vũ lực bù đắp.

Vũ lực càng thích hợp với mưu trí mạnh, đây chính là con đường sinh tồn của Tô Hiểu.

Tuy Tô Hiểu không có những thiên phú kia, nhưng hắn có một thiên phú khác, đó chính là thiên phú dùng đao.

Coong!

Ánh đao tung hoành, vật phẩm xung quanh đứt từng khúc.

Tô Hiểu dừng múa đao, tuy thời gian múa đao không lâu, nhưng hắn đã đầy mồ hôi nóng, cảm giác vui sướng tràn trề xuất hiện.

Thở phào một hơi, Tô Hiểu ngắm nhìn xung quanh, xung quanh đã vô cùng lộn xộn, dụng cụ không có một cái hoàn chỉnh, sofa đã hi sinh vì chịu đủ khổ cực, bị chém thành ba đoạn.

[Liệp Sát Giả đã kết thúc thể ngộ đao thuật, đao thuật tăng lên.]

Nhìn thấy nhắc nhở này Tô Hiểu không bất ngờ, hắn tiện tay chém ra một đao.

Boong.

Ánh đao màu lam nhạt thoát khỏi lưỡi đao Trảm Long Thiểm, trong chớp mắt ánh đao chém vào tường.

Ánh đao chém ra không phải tiêu hao giá trị pháp lực, mà tiêu hao giá trị thể lực.

Tuy thuộc tính thể lực của Tô Hiểu không thấp, nhưng không thể tiêu hao không kiêng dè gì, giá trị thể lực và giá trị sinh mệnh là hai khái niệm. Tiêu hao hết giá trị thể lực sẽ thoát lực, tiêu hao hết giá trị sinh mệnh sẽ chết.

Hai thứ này có chút liên quan, tiêu hao giá trị sinh mệnh đồng thời cũng sẽ tiêu hao giá trị thể lực.

Kiểm tra phá hoại do ánh đao tạo thành, Tô Hiểu gật đầu, tuy không mạnh như lực tấn công khi đánh chém gần người, nhưng cũng không kém.

Ánh đao chỉ kế thừa phạm vi nhỏ sắc bén của Trảm Long Thiểm, có lẽ sắc bén của ánh đao liên quan tới cấp đao thuật của Tô Hiểu.

Kiểm tra đại sư đao thuật, trong lòng Tô Hiểu vui vẻ, cấp cao hơn hắn suy đoán.

[Đại sư đao thuật: Lv. 21 (bị động).]

Hiệu quả năng lực: Tăng 89% lực công kích vũ khí loại đao, kỹ xảo đao thuật tăng lên trên diện rộng.

Năng lực đi kèm Lv. 10.

Rung động vạn vật (cao cấp): Năng lực này không thể cường hóa ở Luân Hồi Nhạc Viên, chỉ có thể dựa vào Liệp Sát Giả tự mình thể ngộ.

Năng lực đi kèm Lv. 20.

Ánh đao: Có thể tiến hành công kích trong một cự ly, độ sắc đối ứng với cấp đao thuật, không sử dụng khoảng cách.



Hay là vì năng lượng Thanh Cương Ảnh, ánh đao Tô Hiểu chém ra có màu lam nhạt.

Ánh đao rất có tiềm lực khai phá, nhưng Tô Hiểu chưa từng thấy năng lực liên quan tới ánh đao, nếu như muốn khai phá, điều này cần hắn tự động não.

Ngay lúc Tô Hiểu nghiên cứu ánh đao, cửa phòng chuyên thuộc mở ra, Bố Bố ngậm mấy cái túi đứng ở cửa, trong đó có một cái túi như thuốc lá, thực ra đó là đồ ăn vặt.

Bố Bố nhìn tình cảnh trước mắt thì sửng sốt, túi trong miệng rơi xuống đất, nó nhìn Tô Hiểu đầy sùng bái, giống như muốn nói: “Không hổ là chủ nhân của ta, đều có ham muốn như nhau, còn phá hoàn toàn hơn cả ta.”

Không để ý tới Bố Bố, Tô Hiểu tốn 600 Nhạc Viên Tệ mua đồ đạc lần nữa.

Đao thuật tăng trên diện rộng, Tô Hiểu nằm trên giường mới mua, lúc trước múa đao đã tốn không ít thể lực của hắn.

7 giờ sáng ngày kế tiếp, Tô Hiểu rửa mặt một phen sau đó dẫn Bố Bố rời khỏi phòng chuyên thuộc, hắn muốn tham gia buổi đấu giá, có lẽ hắn có thể gặp một số “bạn cũ” ở nơi đó, nhưng những “bạn cũ” đó đều suýt chết trong tay hắn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận