Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 810: Nữ thần “ác mộng”

Rất nhanh, Caesar đi từ phòng bếp ra, trong tay là một bát canh, không sai, chính là loại canh tráng dương hỗn hợp hệ thống bài tiết + hệ thống đi tiểu.

Tô Hiểu rất ít khi chán ghét thứ gì, mà bát canh này, đã bị hắn cho vào danh sách đen.

- Đây là canh “Geham” mới nấu, nếm một bát đi, bạn thân ái của ta.

Mấy chữ “bạn thân ái” trong miệng Caesar tăng cao.

[Nhắc nhở: Nhân vật đặc biệt trong vở kịch Nicolas Caesar mời ngươi uống “canh Geham”, nếu như từ chối lời mời này, độ thiện cảm giữa ngươi và nhân vật đặc biệt trong vở kịch Nicolas Caesar sẽ về không, ngươi không có quyền sử dụng cửa hàng chiến công.]

Nhìn thấy nhắc nhở này, khóe miệng Tô Hiểu giật giật.

- Lần trước chúng ta thảo luận tới thành phần chủ yếu phốt pho xanh…

Tô Hiểu vừa dứt lời, “đề lựa chọn” kia lập tức biến mất, Caesar cười bỉ ổi bưng bát, vừa ăn canh vừa nghiêm túc nghe Tô Hiểu truyền thụ tri thức thuật luyện kim.

Tô Hiểu nắm giữ thuật luyện kim không phải Caesar có thể so sánh được, Caesar nghe như mê như say.

- Đa số tình huống, đựng nguyên liệu thuộc tính “hỏa” đều có tính chất loại đồng nhất.

Bỗng nhiên Tô Hiểu ngậm miệng không nói, Caesar đang nghiêm túc lắng nghe sửng sốt, Tô Hiểu dừng lại đúng chỗ quá xảo quyệt, đó là một phần hai tri thức của một công thức luyện kim, Tô Hiểu đã khiến Caesar hiểu rõ mạnh mẽ của công thức luyện kim này, cũng không cho hắn ta hiểu rõ hoàn toàn công thức luyện kim này.

- Sau, sau đó là gì?

Caesar sốt ruột nhảy lên, hiện giờ hắn ta cảm thấy vô cùng khó chịu. Đây chính là nhược điểm của Caesar, si mê thuật luyện kim.

- Cái gì sau đó?

Lương tâm của Tô Hiểu rất đau, bởi vì hắn có thể hiểu được Caesar khó chịu cỡ nào, chuyện này giống như bỏ thời gian mấy tháng theo dõi một bộ phim đặc sắc, đến cảnh cao trào nhất, trên màn ảnh xuất hiện một hàng chữ “bởi vì không đủ kinh phí, bộ phim đã hết”, cảm giác này, không đơn giản chỉ muốn đập tivi.

- Chính là phần sau của công thức!

Đôi mắt của Caesar đã đỏ lên, ngũ quan của hắn ta vặn vẹo, ước gì có thể ăn tươi nuốt sống Tô Hiểu.

- Thời gian quá dài không sử dụng thuật luyện kim, có lẽ tâm trạng ta tốt hơn, sẽ nhớ ra được.

Câu trả lời của Tô Hiểu khiến Caesar á khẩu không trả lời được, hắn ta do dự một lát, chạy tới trước đài thí nghiệm cầm danh sách vật tư lên, đưa danh sách vật tư cho Tô Hiểu.

- Phải nhanh, ta nhiều nhất tranh thủ cho ngươi mấy giây thôi.

Caesar đi tới cửa phòng, khi Caesar mở cửa phòng ra, Tô Hiểu nhận được nhắc nhở của Luân Hồi Nhạc Viên.

[Đế quốc Long Đằng, quân đoàn Thiết Huyết thành công đóng quân ở cứ điểm Kurotsuchi, cửa hàng trận doanh mở ra.]

Cửa phòng mở ra, một bóng người xinh đẹp xông tới gần phòng trước, là Nasha.

- Tăng thêm, da đá.

Tiếng quát khẽ truyền tới, trên người Nasha xông lên trước tiên xuất hiện một lớp da đá màu xám, đây là một loại trạng thái tăng cơ, có thể tăng sức phòng ngự, nhưng sẽ hạ thấp tốc độ.

Tốc độ của Nasha giảm bớt, pháp gia hệ “hỏa” ở phía sau xông tới gần gian phòng, hắn ta liếc thấy danh sách vật tư trong tay Tô Hiểu.

- Đợi đã.

Pháp gia hệ “hỏa” nhìn chằm chằm Tô Hiểu, Tô Hiểu căn bản không để ý tới đối phương.

[Nhắc nhở: Ngươi đã thành công đổi “cành cây Thánh Tượng Thụ”, khấu trừ 9000 điểm chiến công.]

Cành cây Thánh Tượng Thụ tới tay, Tô Hiểu thở phào nhẹ nhõm, trong tay hắn xuất hiện một thân cây cỡ ngón út, thân cây này có hình trụ, mặt ngoài còn có thể thấy lỗ sâu nhỏ, cả thân cây khiến người ta có cảm giác tràn ngập sức sống, lóe lên hào quang màu xanh lục.

Hương thơm bùn đất sau cơn mưa vào mũi, Tô Hiểu hít sâu một hơi, rồi cho cành cây Thánh Tượng Thụ vào trong không gian chứa đựng.

Đồ vật đã tới tay hắn, trừ phi hắn chết hoặc tình nguyện lấy ra, bằng không người khác không chiếm được.

Pháp gia hệ “hỏa” xông lên trước, bàn tay chạm vào danh sách vật tư, hai giây sau, vẻ mặt pháp gia hệ “hỏa” bắt đầu âm trầm, bốn giây sau, pháp trượng [hô hoán Duncan] phẩm chất màu vàng được đổi đi.

- Ngươi tên là Byakuya đúng không? Ta từng nghe về ngươi, có bản lĩnh.

Pháp gia hệ hỏa thở phào một hơi.

- Làm sao, không phải ngươi muốn ta giao cành cây Thánh Tượng Thụ ra đấy chứ.

Tô Hiểu đã chiếm được thứ mình cần, chỉ cần giá trị pháp lực và thuộc tính thể lực của hắn đạt tới trị số mong muốn, hắn sẽ sử dụng cành cây Thánh Tượng Thụ này.

- Nếu như uy hiếp có tác dụng, trở nên mạnh mẽ chẳng phải không có ý nghĩa nào sao? Ta càng tò mò chính là, sao ngươi có thể cấu kết với quan hậu cần, tài nghệ không bằng người khác uy hiếp chính là chó sủa, đi đi, nếu như có cơ hội, có thể cùng hợp tác.

Pháp gia hệ “hỏa” đi ra ngoài phòng, không mở miệng uy hiếp, trái lại sau này có cơ hội thì hợp tác, rất hào phóng.

- Có thể.

Tô Hiểu thuận miệng đáp một câu, tuy hai bên đều biết rõ, khả năng sau này hợp tác không lớn.

Ba tên đoàn trưởng còn lại đã xông lên trước, khi bọn họ thấy cành cây Thánh Tượng Thụ bị đổi đi, vẻ mặt khác nhau.

- Vừa nãy ngươi cầm trên tay chính là cành cây Thánh Tượng Thụ đúng không?

Cố Tiểu Sanh nhìn chằm chằm Tô Hiểu.

- Ai biết.

Tô Hiểu ngáp một cái, hiện giờ hắn rất muốn an tâm ngủ một giấc.

- Ra giá đi, ngươi hẳn là cận chiến, giá trị lớn nhất của thứ kia là tăng giá trị pháp lực, nói cách khác…

Cố Tiểu Sanh còn chưa nói hết, Tô Hiểu đã xua tay một cái, đối với hắn mà nói, giá trị pháp lực rất quan trọng.

- Không thể, tới trước được trước mà thôi, ta tới trước, ta được.

Tô Hiểu không thể chuyển cành cây Thánh Tượng Thụ cho người khác.

- Không có bất cứ khả năng nào à?

Cố Tiểu Sanh vì cành cây Thánh Tượng Thụ mà nỗ lực nhiều lần, muốn hắn ta từ bỏ như vậy hắn ta rất không cam lòng.

- Ngươi rất không cam lòng sao?

- Đúng vậy.

Rõ ràng là Cố Tiểu Sanh không như pháp gia hệ “hỏa” kia, không muốn thừa nhận thất bại.

- Nếu không phục, ngươi có thể nghĩ biện pháp đến giết ta.

Trên mặt Tô Hiểu xuất hiện nụ cười nhìn Cố Tiểu Sanh, không có nhiệm vụ bức bách, hắn sẽ không chủ động trêu chọc người khác, nếu người khác tới trêu chọc hắn, hắn sẽ không nương tay.

Coi nhẹ sống chết, không phục thì tới đây, đây là phong cách nhất quán của Tô Hiểu.

Vào lúc này, Cố Tiểu Sanh có hai lựa chọn, kết thù hoặc tự nhận xui xẻo với Tô Hiểu.

- Ngươi chơi xấu.

Cố Tiểu Sanh không phải não tàn, hắn ta có thể lăn lộn trong Luân Hồi Nhạc Viên tới bây giờ, còn thành lập nhóm mạo hiểm, sao có thể não tàn, đồ vật tới tay người khác, hiện giờ kết thù là không sáng suốt.

- Thực sự không có khả năng giao dịch sao? Đương nhiên, ta nói là giao dịch công bằng.

Cố Tiểu Sanh làm ra giãy dụa cuối cùng.

- Không có.

- Vậy bỏ đi, rốt cuộc ngươi đã dùng phương pháp gì?

Cố Tiểu Sanh vứt điếu thuốc trong tay đi, bắt đầu dùng chiến công đổi vật phẩm.

Tô Hiểu để danh sách vật tư sang một bên, ánh mắt nhìn về phía Nicolas Caesar.

- Bạn thân ái của ta, bây giờ tâm trạng của ngươi rất tốt đúng không?

Caesar ân cần bưng một cốc nước cho Tô Hiểu.

- Hừm, tâm trạng rất tốt.

Cuối cùng Tô Hiểu cũng trấn trụ được Caesar, điều này khiến tâm trạng hắn càng tốt hơn.

Hơn mười Khế Ước Giả đổi vật phẩm xong, bước chân vội vã rời đi, vì bọn họ nhìn thấy Caesar đã giận không có chỗ phát tiết, càng đáng giận chính là, tên này không thể đánh không thể mắng, còn phải cung phụng như đại gia.

Đám Khế Ước Giả đi rồi, Tô Hiểu giảng giải nửa phần sau công thức luyện kim cho Caesar, cuối cùng Caesar cũng hài lòng.

Tô Hiểu mới chuẩn bị đứng dậy rời đi, trong lúc vô tình liếc nhìn đài thí nghiệm, bị một huyết dịch hấp dẫn.

- Đó là… Huyết dịch sao?

Tô Hiểu đi tới đài thí nghiệm.

- Đợi đã.

Caesar ngăn cản Tô Hiểu, biểu cảm nghiêm túc.

- Thứ kia ngươi không thể đụng vào, nếu không giải quyết vấn đề của huyết dịch đó, có mụ điên sẽ giết ta.

Sắc mặt Caesar không tốt lắm.

Tuy Tô Hiểu cách ống máu kia hơi xa, nhưng hắn cảm nhận được năng lượng quen thuộc từ trong dòng máu kia, loại năng lượng này tương tự Ác Ma Chi Lực.

- Huyết dịch kia là của ai?

Tô Hiểu nhìn ống máu kia.

- Chuyện này…

Caesar bắt đầu do dự bất định.

Mấy phút sau, Tô Hiểu ra khỏi phòng Caesar.

- Vì sao trong máu của Carlos có Ác Ma Chi Lực, thú vị.

Tô Hiểu đi tới tầng 5 cứ điểm, tìm một căn phòng không người ở lại, hắn làm tiểu đội trưởng, có quyền chọn một phòng đơn không người ở trong tầng 5.

Gian phòng chỉ mười mấy mét vuông, trang trí đơn giản, một cái giường gỗ, một cái tủ sắt.

Tô Hiểu khóa cửa phòng, mở cảnh giới của Sứ Đồ Chi Nhãn ra, nằm trên giường gỗ ngủ, hắn thực sự quá mệt mỏi, mệt tới mức không muốn cử động một ngón tay.

Không biết ngủ bao lâu, bỗng nhiên Tô Hiểu cảm nhận được khí tức xa lạ tới gần, kỳ lạ chính là, Sứ Đồ Chi Nhãn không phát ra cảnh báo, chuyện này có một khả năng, chính là tới gần hắn không phải sinh vật.

Tô Hiểu ngồi bật dậy, một tiểu loli mặc váy trắng tóc bạc xuất hiện trong phòng hắn, đang trôi nổi ở giữa không trung, giống như u linh.

- Quả nhiên, làm chuyện mình am hiểu nhất, rất vui sướng.

Tiểu loli tóc bạc trôi nổi giữa không trung mở miệng, cơ thể nàng ta hơi trong suốt.

- Chào đao nam, ta tên là Lưu Ly, là nữ thần “ác mộng” trong thời gian sau này của ngươi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận