Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 780: Lúng Túng

Bình nguyên Kurotsuchi, tiền tuyến chiến trường.

Sau khi đốt thi thể sinh ra khói đặc màu đen giống như trụ ác ma, xông thẳng lên tận trời.

Tuy chiến trường trải qua bước đầu xử lý, nhưng số lượng thi thể không giảm đi nhiều, thi thể quá nhiều, riêng phân loại cũng rất lâu.

Lấy nồi sắt ra trước, Tô Hiểu cầm cái thìa khuấy bên trong, bên trong là canh hải sản sôi ùng ục nổi bong bóng, đây là đồ ăn nhanh và tiện do Hạ chế tạo, đã xử lý xong, chỉ cần đun lên là được.

Mùi tươi đặc biệt của hải sản tung bay, binh sĩ nhân loại gần Tô Hiểu đều liếc mắt nhìn, không ngừng nuốt nước bọt, nhưng không ai dám tiến lên yêu cầu hoặc cướp.

Tô Hiểu múc ra một bát to, canh hải sản có mùi vị ngon dị thường, không biết Hạ dùng nguyên liệu gì nấu ăn, Tô Hiểu chỉ nhận ra được tôm, thịt, sò, đậu tương ở trong cùng với mấy loại nguyên liệu.

Một bát to hải sản vào bụng, Tô Hiểu thở ra một hơi khí nóng, giết một ngày một đêm, cuối cùng cũng được ăn đồ ăn nóng hổi.

Tô Hiểu lại múc một bát to, lúc đầu thứ này chỉ cảm thấy ngon, sau đó có mùi thơm kỳ lạ không tiêu tan trong miệng, một bát lại một bát căn bản không dừng lại được.

[Ngươi đang ăn “canh hải sản chế tạo bí mật”, mỗi giây khôi phục 1 điểm giá trị thể lực.]

Nhìn thấy nhắc nhở này, Tô Hiểu cảm thấy bất ngờ, không ngờ tới thứ này là đồ ăn tính khôi phục, còn là loại khôi phục thể lực.

Mấy bát canh to vào bụng, trên đầu Tô Hiểu đầy mồ hôi, cảm giác mệt nhọc mất đi không ít.

- Mùi vị gì thế này?

Một người đàn ông dáng người vạm vỡ đi tới trước người Tô Hiểu, người đàn ông này mặc áo giáp màu đỏ, không hề câu nệ ngồi đối diện Tô Hiểu, sau lưng người đàn ông này còn có mấy binh sĩ đôi mắt sắc bén.

Người đàn ông cởi mũ xuống, cầm lấy cái muôi trong nồi múc canh, rất hào phóng.

- Quân đoàn trưởng, thuộc hạ...

Binh sĩ phía sau người đàn ông vội vàng tiến lên.

- Không sao, ngươi cho rằng ta sẽ bị độc chết sao?

Người đàn ông xua tay một cái, bưng mũ giáp lên, uống mấy ngụm to, lông mày luôn nhíu chặt giãn ra.

- Loại mỹ vị này... Ngươi làm à?

Trên mặt người đàn ông xuất hiện nụ cười, nhìn về phía Tô Hiểu.

- Không, là do một người bạn bố trí nguyên liệu.

- Ồ.

Người đàn ông lại uống mấy ngụm to.

- Biểu hiện của ngươi ở trên chiến trường lúc trước ta đã thấy, đúng rồi, ta tên là Carlos, quân đoàn trưởng của ngươi.

- Ừm, chào quân đoàn trưởng, ta tên là Byakuya, binh sĩ cấp ba.

Tô Hiểu gật đầu, nhìn thấy biểu hiện này của hắn, Carlos nhíu mày, bình thường binh sĩ nhìn thấy lão ta đều khúm núm, thực ra Carlos không để ý thái độ của người khác hoặc chủng tộc, lão ta chỉ để ý năng lực, không có năng lực, thân phận cao tới mấy cũng chỉ là rác rưởi.

- Tòng quân khi nào?

- Mấy ngày trước.

- Nguyên nhân?

- Ta từng giết người, vừa vặn quân đội có thể phát huy tài năng của ta, cho nên mới tới.

Nghe xong câu trả lời của Tô Hiểu, Carlos cười ha ha.

- Ta còn cho rằng ngươi sẽ nói vì đế quốc mà chiến.

Carlos ném mũ giáp trong tay cho binh sĩ sau lưng, binh sĩ kia lập tức cởi túi nước bên hông rửa sạch mũ giáp, lau khô, cũng cung kính đưa mũ giáp cho Carlos.

Carlos nhận lấy mũ giáp đội vào, đứng dậy.

- Sau này ngươi sẽ là tiểu đội trưởng, còn binh sĩ quản lý, tự mình tìm đi, trên chiến trường có rất nhiều binh sĩ bị đánh tan, nhiều nhất 200 người, không được đào góc tường, còn chứng nhận thân phận, sau khi chiến tranh kết thúc lại nói.

Sau khi nói xong, Carlos đi về phía tiền tuyến, lão ta chỉ đi ngang qua nơi này, bị mùi hương hấp dẫn tới.

Không thể không nói, Carlos có mị lực nhân cách đặc biệt, hơn nữa thực lực mạnh mẽ, Tô Hiểu có loại cảm giác, hắn không phải là đối thủ của người này.

Carlos mới đi, Tô Hiểu nhận được nhắc nhở của Luân Hồi Nhạc Viên.

[Nhắc nhở: Liệp Sát Giả nhận được chức quan của đế quốc Long Đằng, chức vị hiện tại: Tiểu đội trưởng.]

[Chức vị quân đội của đế quốc Long Đằng: Binh sĩ cấp ba, binh sĩ cấp hai, binh nhất, tiểu đội trưởng, trung đội trưởng, đại đội trưởng... Có tổng cộng ba mươi sáu chức quan.]

[Nhắc nhở: Bởi vì Liệp Sát Giả nhận được chức quan của đế quốc Long Đằng, đang thống kê chiến công...]

[Chiến công dựa theo số lượng kẻ địch bị giết, công phá phòng ngự của kẻ địch, đánh chết quan quân của kẻ địch...]

[Nếu như đánh giết quan quân của phe địch, Liệp Sát Giả có thể lựa chọn chiến công / công huân của Luân Hồi Nhạc Viên.]

[Đã thống kê chiến công xong, hiện có chiến công: 1436 điểm.]

[Chiến công có thể đổi vật phẩm ở chỗ nhân viên hậu cần.]

...

Ở trên chiến trường Tô Hiểu không đánh giết quan quân phe địch, còn 1436 điểm chiến công, đều là hắn giết binh lính bình thường nhận được.

Nếu Tô Hiểu không đoán sai, đánh giết một binh lính bình thường nhận được 1 điểm chiến công, nói cách khác, hắn đã giết hơn một nghìn người trên chiến trường.

Nhìn con số này có vẻ khuếch đại, nhưng lúc trước Tô Hiểu không biết dùng bao nhiêu lần Hoàn Đoạn, chém người chém tới chùn tay, giết đủ một ngày một đêm, hắn giết binh lính bình thường, bình thường đều có thể 1 ~ 2 đao có thể giải quyết, cho nên con số này không khuếch đại.

Huống hồ đây là trong tình huống Tô Hiểu tiết kiệm thể lực, nếu hắn liều mạng giết địch, số lượng kẻ địch bị giết sẽ càng nhiều hơn.

Rửa sạch đồ nấu ăn xong, Tô Hiểu cho vào không gian đựng đồ, sau đó hắn đi tới quân đoàn Thiết Huyết ở phía sau.

Quân đoàn Thiết Huyết đã dựng trại đóng quân ở phía sau chiến tuyến, lều vải đếm mãi không hết lọt vào tầm mắt, bên trong lều vải truyền ra tiếng ngáy, binh sĩ không phải làm bằng sắt, binh lính may mắn còn sống đã tiến vào mộng đẹp, bọn họ đều không cởi áo giáp, vẫn luôn chuẩn bị nghênh đón chiến tranh.

Tô Hiểu đi giữa lều vải, hỏi dò mấy tên lính xong, hắn biết được vị trí của nhân viên hậu cần, rất nhanh đi tới trước lều của nhân viên hậu cần, một tên thiếu niên đi từ trong lều ra, hai người vừa vặn đối diện.

- Ngươi ngươi ngươi ngươi...

Thiếu niên giống như bị điện giật, hắn ta quen Tô Hiểu, chính vì thiếu niên mua một trang bị của Tô Hiểu, tí khải của lãnh chúa đầu trâu.

Lúc này trên người thiếu niên quấn đầy băng vải, gương mặt vừa nhìn là biết trọng thương chưa lành.

- Đừng chắn cửa.

Một giọng nữ truyền từ trong lều nhân viên hậu cần tới, thiếu niên bị người phía sau đẩy một cái, lảo đảo vài bước, một ngự tỷ tóc xoăn vàng đi ra, trên người ngự tỷ tóc vàng mặc áo da bó sát, để lộ ra dáng người nóng bỏng, chỗ ngực để mở ra.

Trên hai tay ngự tỷ tóc vàng này đeo găng tay đen, hai găng tay này rất có cảm giác như thịt, giống như trảo thịt của động vật họ mèo.

- Ồ...

Ngự tỷ tóc vàng cũng thấy được Tô Hiểu cách đó không xa, sửng sốt, hai bên cứ im lặng nhìn nhau như vậy, tình cảnh rất lúng túng.

- Ta... Thiếu chút nữa, đã chết.

Tí khải của lãnh chúa đầu trâu xuất hiện trong tay thiếu niên kia, rõ ràng là hắn ta giận mà không dám nói gì.

- Thứ này không tệ đúng không.

Khóe miệng Tô Hiểu hơi nhếch lên, cười rất bất lương, hiện giờ không thể trả hàng.

- Còn... Còn tạm.

Thiếu niên có chút không biết nên nói gì, đúng là như vậy, sau khi hắn ta sử dụng tí khải của lãnh chúa đầu trâu, một quyền nổ nát kẻ địch trước mặt, trong cơ thể dâng trào cảm giác mạnh mẽ khiến hắn ta say mê.

- Tạm cái quỷ, đệ quên sao thành như vậy rồi à?

Ngự tỷ tóc vàng đập vào sau gáy thiếu niên một cái, thiếu niên cười xán lạn, không nói nữa.

- Ta là tỷ tỷ của hắn.

Ngự tỷ tóc vàng nhìn có vẻ tỉnh táo, chính là thế giới hiện giờ, hai bên không tồn tại khả năng đối địch.

- Ta có chút ngạc nhiên, sao ngươi có thể nhận được chức vị quan quân, cho dù trong lời đồn ngươi mạnh tới mức không còn gì để nói.

Ngự tỷ tóc vàng giống như cảm thấy có hứng thú với Tô Hiểu.

- Ai biết, có lẽ ta gặp may.

- Vậy chúc mừng ngươi, đã mua đồ bọn ta sẽ không trả lại, không nói tới chuyện tác dụng phụ, cái tí khải kia không tệ, nhưng mà ngươi có chuyện gì không?

Ngự tỷ tóc vàng không muốn tiếp tục đứng đối lập như vậy, bây giờ là khai chiến với bên ngoài, nội chiến không quá sáng suốt, thực ra cũng không nội chiến được.

- Các ngươi đang cản đường.

Tô Hiểu chỉ lều to phía sau hai chị em này.

- Khụ... Hình như đúng là vậy thật.

Ngự tỷ tóc vàng có chút lúng túng, kéo em trai nàng đi ra, tuy biểu hiện của nàng rất tỉnh táo, nhưng tự mình cảm nhận mùi máu tanh đầy người Tô Hiểu, trong lòng không thể bình tĩnh nổi, đây là sát khí giết bao nhiêu sinh linh mới có, nồng nặc đến mức khiến người ta sởn cả tóc gáy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận