Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 749: Pháo Đài

Mái ngói rơi xuống đất, Waver nuốt nước bọt, tuy người đàn ông trên đỉnh mái nhà là kẻ thù của hắn ta, nhưng Waver lại sản sinh ra một ý nghĩ, đó chính là hắn ta muốn trở thành người như vậy, mỗi tiếng nói cử động bá đạo dị thường, nói một không hai.

Trước tiên không nói tới ý nghĩ của Waver, Chinh Phục Vương ở một bên rất muốn đồng ý với đề nghị của Tô Hiểu, hai bên nhìn như đang đối đầu, thực tế không phải như vậy, ngự chủ của lão ta có thể gặp nguy hiểm tới tính mạng bất cứ lúc nào, tốc độ biến thái của Tô Hiểu, lão ta từng trải nghiệm một lần, dưới tốc độ đó, cho dù gọi ra vương chi quân thế lão ta cũng không thể bảo vệ tính mạng của ngự chủ.

- Tiểu tử, ngươi tin tưởng ta không, tin tưởng Chinh Phục Vương Iskandar này?

Chinh Phục Vương nhìn chằm chằm Waver, Waver khẽ vuốt lệnh chú trên mu bàn tay, đây là thủ đoạn duy nhất hắn ta có thể khống chế Chinh Phục Vương.

- Ta... Tin tưởng ngươi.

“Ha ha ha.”

Chinh Phục Vương ngửa đầu cười to, cười rất hào hùng.

- Berserker, bọn ta có thể tiêu hao mất ba tấm lệnh chú, nhưng ngươi lấy gì đảm bảo phe ta tiêu hao ba tấm lệnh chú xong, ngươi không đột nhiên giết người.

Chinh Phục Vương cân nhắc rất chu toàn, nếu Waver dùng xong ba tấm lệnh chú Tô Hiểu ra tay, như vậy bọn họ sẽ mất hết vốn liếng.

- Các ngươi không có lựa chọn, giống như lúc trước ta nói, ngươi đã thua, Chinh Phục Vương.

Tô Hiểu cho Trảm Long Thiểm vào bao, bày tỏ thái độ.

- Tiểu tử, sử dụng lệnh chú đi, đúng như hắn nói, chúng ta không có lựa chọn.

- Nhưng mà...

Waver do dự.

- Đừng nói nhảm nữa, cho ngươi 20 giây cân nhắc, không đồng ý thì chém ngươi.

Tô Hiểu đột nhiên mở miệng, “vương phi” Waver sợ tới mức run lên.

- Được... Được rồi.

Waver giơ cánh tay lên.

- Ta phụng lệnh chú chi lực, Alexandrer Đại Đế Iskandar, ngươi không được phép đập bả vai ta.

- Ta phụng lệnh chú chi lực, Alexandrer Đại Đế Iskandar, ngươi phải thắng lợi lấy được Chén Thánh.

- Ta phụng lệnh chú chi lực, Alexandrer Đại Đế Iskandar, ngươi phải...

Hai lệnh chú đầu Waver sử dụng còn tính thông thuận, đến cái thứ ba thì mắc kẹt, hắn ta thật sự không nghĩ ra nên nói gì.

- Ngươi phải... Sống tiếp vào cuộc chiến Chén Thánh lần này.

Ba lệnh chú tiêu hao sạch sẽ, hai vai của Waver rủ xuống, giống như dùng hết sức lực toàn thân.

- Như vậy được rồi chứ, đáng ghét, vì sao lại có loại yêu cầu kỳ lạ như thế này?

Waver ngẩng đầu nhìn về phía Tô Hiểu, lúc này trên mái nhà không có một bóng người.

- Hắn đi rồi sao?

- Ừm, khi ngươi mới cúi đầu.

- Vậy thì tốt.

Waver cười, coi như là tiễn sát thần này đi.

- Nhưng mà... Tiểu tử.

Chinh Phục Vương ngẩng đầu.

- Làm sao bây giờ?

- Mái nhà này làm sao bây giờ?

- Hả?

Waver ngơ ngác nhìn mái nhà tàn tạ, một mảnh vỡ mái ngói lăn xuống.

...

Tô Hiểu nhảy giữa những ngôi nhà, hiện giờ chỉ còn hai tên ngự chủ chưa giải quyết, vị trí của hai tên ngự chủ này đã không cần cố đi tìm, sử dụng chức năng lần theo là được.

Sau khi nhảy mấy phút trên mái nhà, Tô Hiểu dừng bước lại, không lâu sau Bố Bố tới chỗ hắn.

- Khởi động dò xét quy mô lớn.

[Dò xét quy mô lớn (chủ động) đã mở ra.]

[Đang dò xét tùy ý ngự chủ nắm giữ lệnh chú...]

[Còn hai ngự chủ nắm giữ lệnh chú: 2 người, đang dò xét tùy ý...]

[Dò xét thành công, đã dò xét thành công vị trí của Emiya Kiritsugu, đã gửi tọa độ thực của đối phương vào trong lạc ấn Luân Hồi của Liệp Sát Giả, còn lại 9 phút 59 giây lần theo.]

Trước mắt Tô Hiểu lấp lóe tia sáng, một đạo màn huỳnh quang bán trong suốt xuất hiện trước mắt hắn, nội dung trên màn huỳnh quang là bản đồ trong vòng 100 ngàn mét vuông lấy Tô Hiểu làm chấm tròn, thành phố Fuyuki chỉ là một khối nhỏ trong đó.

Trên bản đồ, một điểm đỏ lấp lóe, vị trí đại khái là ở góc tây nam thành phố Fuyuki.

Tô Hiểu phóng to bản đồ, vị trí điểm đỏ càng thêm sáng tỏ.

- Lại là ở đây, thật sự khiến người ta bất ngờ.

Lúc trước Tô Hiểu cho rằng Emiya Kiritsugu đã rời xa thành phố Fuyuki, ẩn thân trong những thành phố khác ở gần thành phố Fuyuki.

Bây giờ xem ra không phải như thế, Emiya Kiritsugu không chỉ không rời xa thành phố Fuyuki, trái lại còn ở trong pháo đài của nhà Einzbern.

Nhà Einzbern là một trong ba gia tộc ma thuật lớn, pháo đài của gia tộc là kiến trúc mang tính biểu trưng ở thành phố Fuyuki, nguyên nhân là trên thế giới còn có một tòa thành tương tự trên 95% tòa thành này, cũng thuộc về nhà Einzbern.

Pháo đài của nhà Einzbern có tổng cộng hai nơi, địa chỉ cũ là ở nước Đức, cái ở thành phố Fuyuki là làm giả tòa ở nước Đức.

Mà ở trong pháo đài của nhà Einzbern tầng tầng cơ quan, đừng nói là xông vào bên trong, cho dù tới gần đều gặp nguy hiểm.

Tô Hiểu dựa theo chỉ dẫn, cưỡi lên Bố Bố đi tới chỗ pháo đài Emiya Kiritsugu đang ở.

...

Góc tây nam thành phố Fuyuki, một tòa pháo đài theo phong cách Châu u đứng sừng sững ở đây, tòa pháo đài này chiếm diện tích không hề to, nhưng bố cục hợp lý, trong sân có mấy cây anh đào, khiến tòa pháo đài uy nghiêm có mấy phần sức sống.

Gió nhẹ thổi qua, mấy cây anh đào trong sân bị gió thổi xột xoạt, cánh hoa hồng nhạt tung bay trong gió.

Mấy người hầu gái mặc trang phục nữ tu sĩ đang quét dọn cánh hoa trong sân, làn da của bọn họ trắng nõn, giống như có thể búng ra sữa, mỗi người đều là mỹ nhân không thể xoi mói.

Nói một cách chính xác, nhưng hầu gái này không tính là nhân loại, bọn họ là người nhân tạo do nhà Einzbern chế tạo ra, bình thường phụ trách quản lý việc nhà, chăm sóc cuộc sống hàng ngày của người nhà Einzbern, chỉ khi nào có kẻ địch xâm lấn, bọn họ mới cầm vũ khí, trở thành chiến sĩ thực lực không kém.

- Elisa, sau khi quét sân xong, thì phải chuẩn bị cơm trưa từ sớm, cơm trưa ngày hôm nay nhất định phải phong phú.

- Ừm.

- Nguyên liệu nấu ăn có mới không?

- Rất mới, hai tiếng trước được đưa tới.

- Về mặt an toàn thì sao?

- Không thành vấn đề, ta đã tự mình kiểm tra.

- Vậy thì tốt.

Mấy người hầu gái phân công nhau, bọn họ hoàn toàn trung thành với nhà Einzbern, chỉ cần người nhà Einzbern ra lệnh, cho dù bảo bọn họ chịu chết, bọn họ cũng sẽ không do dự.

Lúc mấy người hầu gái trò chuyện, một quả cơ giới nhãn cỡ quả nhãn bay vào trong pháo đài, người hầu gái Elisa nghiêng đầu nhìn về phía pháo đài, quan sát một lúc lâu cũng không phát hiện ra dị thường.

Trong vùng rừng rậm cách pháo đài một kilomet, trên một cây cổ thụ che trời, cây cổ thụ này cao mấy chục mét, không biết sinh trưởng bao nhiêu năm.

Dưới cây cổ thụ, một con gấu ngựa chảy máu thất khiếu nằm trên đất, thỉnh thoảng cơ thể sẽ co giật.

Con gấu ngựa này không phải là sinh vật thông thường, mà là sinh vật trải qua luyện kim thuật cải tạo, nếu con gấu ngựa này bị giết chết, trong pháo đài cách 1 kilomet sẽ lập tức nhận được báo động trước.

Trên cổ thụ che trời, Tô Hiểu gác Spider Queen trên cây, hắn đang kiểm tra băng đạn và trạng thái của súng.

Lẻn vào pháo đài chính diện không phải là lựa chọn sáng suốt, trước tiên không nói trong pháo đài tầng tầng cơ quan, riêng đám hầu gái nhân tạo cộng thêm Saber, không thể đột phá dễ dàng.

Tô Hiểu lựa chọn dùng phương thức rình giết giải quyết Emiya Kiritsugu, cho dù Emiya Kiritsugu là ma pháp sư, nhưng Spider Queen đều có thể bắn Anh Linh gần chết, huống chi là rình giết ngự chủ, chỉ cần trúng mục tiêu, Emiya Kiritsugu sẽ nổ tung như cà chua bị đè bẹp.

Nghe thì rất dễ dàng, nhưng thực tế không phải như vậy.

Đầu tiên, Tô Hiểu muốn xác định Emiya Kiritsugu ở vị trí nào trong pháo đài, điểm ấy sẽ do Sứ Đồ Chi Nhãn dò xét.

Chuyện này không phải trọng điểm, trọng điểm là Saber cũng ở trong pháo đài, với năng lực trực cảm cấp A của Saber, chỉ cần Sứ Đồ Chi Nhãn bắt đầu dò xét pháo đài, Saber sẽ lập tức cảm nhận được, cũng nghĩ ra được đối sách.

Cân nhắc đến tính cách bất hòa của Saber và Emiya Kiritsugu, nếu không phải lúc chiến đấu thì khoảng cách giữa hai người sẽ không quá gần, nói cách khác, từ lúc Saber cảm nhận được địch ý của Tô Hiểu, cũng chạy tới bên cạnh Emiya Kiritsugu, thì cần khoảng 2~7 giây.

Cho nên Tô Hiểu muốn Sứ Đồ Chi Nhãn phát hiện ra Emiya Kiritsugu xong, thì hắn dùng ống ngắm khóa chặt đối phương, hắn có cơ hội từ 3 đến 7 phát súng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận