Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 459: Nhật Ký Tô Hiểu Trải Qua Nguy Hiểm

[Đang so sánh thuộc tính trí lực của hai bên… Hoàn thành so sánh, trí lực phe ta kém ? ? lần phe địch, nhận được 11% thông tin của phe địch.]

Thông tin như sau:

Tên gọi: Baham [Sinh vật cấp bá chủ!]

Loại hình: Loại Dực Long.

Giá trị sinh mệnh: 100%.

Giá trị pháp lực: ? ? ?

Sức mạnh: ? ? ?

Nhanh nhẹn: ? ? ?

Thể lực: ? ? ?

Trí lực: ? ? ?

Mị lực: 51.

Năng lực 1: Bá chủ đất đỏ (bị động): Giá trị sinh mệnh tăng 10000 điểm, +25 sức mạnh, +25 nhanh nhẹn, +30 thể lực.

Năng lực 2: ? ? ?

Năng lực 3: ? ? ?

Năng lực 4: ? ? ?

Năng lực 5: ? ? ?

Năng lực 6: ? ? ?

Năng lực 7: ? ? ?



Lúc Tô Hiểu nhìn tới [Năng lực 9: ? ? ?], trước mắt hắn bắt đầu biến thành màu đen.

Lúc trước cho rằng may mắn thoát khỏi miệng cọp, nhưng bây giờ nhìn lại không phải chuyện như vậy.

Sinh vật bá chủ là gì Tô Hiểu không rõ, nhưng hiệu quả của (năng lực 1) đã đủ khiến người ta sợ hãi.

Lúc Tô Hiểu thăm dò ra những sinh vật khác, sợ nhất tình huống xuất hiện một đống dấu chấm hỏi, dấu chấm hỏi càng nhiều, đại biểu chênh lệch giữa hắn và sinh vật đó càng xa.



Baham bá chủ bầu trời bay một lát rồi bắt đầu hạ thấp độ cao, Tô Hiểu thở phào một hơi, nếu Baham vẫn bay về phía rừng rậm màu đen, như vậy không bằng hắn nhảy từ trên độ cao ngàn mét xuống thử vận may.

Vị trí Baham hạ xuống là một ngọn núi cao chót vót, nơi này cách mặt đất mấy trăm mét, bốn phía đỉnh núi hầu như thành vuông góc, trừ bỏ bay ra, phương thức leo lên rất khó, ít nhất đa số dã thú không làm được.

Trên ngọn núi có một vùng đất trống, bên đất trống có một sơn động to, xung quanh cửa sơn động có vết cào, rõ ràng là sơn động này do Dực Long Baham đào ra.

Baham để thi thể Man Giác Thú trên đất trống trước sơn động, khẽ kêu vài tiếng vào trong hang núi.

Hai tiểu gia hỏa dài khoảng một mét lao từ trong hang núi ra, đây là hai con Baham nhỏ, còn nhỏ nên chưa bay được.

Tuy sau khi chúng nó lớn lên sẽ khiến người ta hoảng sợ, nhưng chúng nó hiện giờ chạy đều chạy bất ổn, thường té ngã.

Đáng nhắc tới chính là, sức sống của Man Giác Thú rất ngoan cường, cho dù đến hiện giờ, nó vẫn còn hơi thở, ít nhất trái tim vẫn đang đập thình thịch, nếu như không phải nó còn sống, Baham sẽ không chọn nó đút cho con non.

Thực ra con Man Giác Thú này còn có ý thức, nó rơi lệ rồi.

Hai con Baham nhỏ vọt tới trước người Man Giác Thú, đối mặt với con cự thú hình thể khổng lồ này, hai con Baham nhỏ không sợ chút nào, xông lên trước liền bắt đầu cắn xé, miệng đầy răng sáng như tuyết cắn ra máu, trời sinh đã biểu lộ ra phong độ của sinh vật bá chủ.

Tiếng gặm nhấm truyền từ ngoài tới, Tô Hiểu ở trong cơ thể Man Giác Thú chảy mồ hôi lạnh.

Hắn có thể chắc chắn, nếu như bị lộ nhất định sẽ chết, đối mặt với Dực Long Baham, hắn không có 1% thắng.

Cơ thể Man Giác Thú chậm rãi bị gặm xuyên, may mà sức ăn của hai con Baham nhỏ không lớn, hơn nữa chúng nó chỉ ăn phần thịt mềm trên người Man Giác Thú.

Tô Hiểu ở trong cơ thể Man Giác Thú thở phào nhẹ nhõm, tình hình vừa rồi rất mạo hiểm, hắn đã thấy hàm răng của Baham nhỏ, may mà đối phương không phát hiện ra hắn.

Sau khi hai Baham nhỏ ăn xong liền bắt đầu đùa giỡn trên đất, Baham thành niên ở một bên nhìn về phía thi thể Man Giác Thú.

Lúc trước nó đã ăn một con mãng xà ở trong rừng rậm màu đen rồi, lúc này đã không đói bụng.

Baham thành niên ung dung nắm thi thể Man Giác Thú, dùng móng vuốt nhẹ nhàng ném đi, ném Man Giác Thú xuống sườn núi.

Không lâu sau, bên dưới vách núi mới truyền tới tiếng vang trầm thấp, con Man Giác Thú bị ném thành thịt nát.

Baham thành niên nằm nhoài trên đất trống ở đỉnh núi, không lâu sau liền ngủ đi.

Trên vách đá bên núi, Tô Hiểu treo trên một khối đá, năm ngón tay như móc câu.

Hắn đã sớm nghĩ tới, thi thể của Man Giác Thú sẽ bị ném xuống núi hoặc bị Baham thành niên ăn.

Nếu như là cái sau thì chết chắc, vế trước còn có hi vọng sinh tồn.

Trải qua nhiều lần bất hạnh như thân phận Liệp Sát Giả suýt bị bại lộ + tình cờ gặp kẻ địch + chịu khổ tính kế + dã thú bao vây tấn công + bị Baham xách đi, cuối cùng Tô Hiểu cũng có một lần may mắn, Baham thành niên không ăn con Man Giác Thú này.

Tuy tình hình hiện giờ vẫn rất nguy hiểm, hắn treo lơ lửng trên vách đá cao mấy trăm mét, nhưng Tô Hiểu đã thoát khỏi miệng cọp, đến vị trí hổ trảo.

Hiện giờ không thể buông lỏng, Baham ở phía trên, năng lực cảm nhận của sinh vật loại bá chủ này rất mạnh, cho nên từ trước đến nay, Tô Hiểu gần như chỉ nhảy ra lúc cơ thể Man Giác Thú động, đồng thời duy trì bất động lúc khác, thậm chí khiến hô hấp, tim đập chậm lại.

Không phải Tô Hiểu nhát gan, mà tình huống hiện giờ, không cẩn thận sẽ chết.

Nhỏ tiếng lấy giới đoạn tuyến ra, móc vào khóa treo trên núi, Tô Hiểu bắt đầu duy trì bất động.

Phía trên hắn có một khối đá nhô ra, cứ như thế Baham bay cũng không nhìn thấy hắn, đây là chỗ ẩn thân rất tốt.

Thời gian đợi lâu dài bắt đầu, sáu tiếng sau, bụng Tô Hiểu bắt đầu cảm thấy đói bụng.

Mười tiếng sau, Tô Hiểu đã đói bụng hoài nghi nhân sinh, lúc trước hắn chiến đấu đã tiêu hao quá nhiều năng lượng, bây giờ cần bổ sung năng lượng gấp.

Nếu như không chiến đấu, Tô Hiểu đói bụng bốn, năm ngày cũng không thành vấn đề, nhưng như vậy sẽ dẫn đến lực chiến đấu của hắn càng ngày càng yếu.

Tuy rất đói, nhưng Tô Hiểu chỉ có thể tiếp tục nhẫn nại.

Một tiếng sau, Tô Hiểu nhẫn nại không đạt được thành quả, lại có một Baham thành niên bay trở về, đỉnh núi ở “một nhà bốn khẩu”.

Hình thể của Baham sau to lớn hơn, sắc thái càng diễm lệ, toàn thân màu cam, xương cánh nhô lên, trên người còn tự nhiên hình thành hoa văn màu đen.

Không đợi được con Baham thành niên trên đỉnh núi rời đi, trái lại có một con khác trở về, Tô Hiểu cảm thấy bất đắc dĩ.

Loại sinh vật Baham này kiếm ăn bao lâu một lần? Nếu như mười ngày nửa tháng một lần, vậy Tô Hiểu sẽ chết ở đây mất.

Nhưng treo ở đây cũng có khả năng vượt qua thí luyện sinh tồn, chỉ cần hắn không bị chết khát hoặc chết đói, Tô Hiểu có thể chắc chắn, không có những sinh vật khác dám tới gần nơi này.

Tình cảnh Baham không rời đi mười ngày nửa tháng không xuất hiện, hai tiếng sau, hai Baham thành niên kêu lên vài tiếng, gào thét bay khỏi đỉnh núi.

Tô Hiểu thở phào một hơi, ngay lúc hắn chuẩn bị leo xuống phía dưới, một ý nghĩ xuất hiện.

Dực Long cũng là rồng, có người nói rồng quen thu thập tài bảo, có lẽ bên trong hang núi chỗ đỉnh núi có thứ gì tốt?

Tô Hiểu nhìn hai Baham thành niên đã bay xa, ít nhất trong thời gian ngắn sẽ không trở về.

Leo tới đỉnh núi, Tô Hiểu bước nhanh tới hang núi.

Kít, kít, kít…

Tiếng chạy gấp gáp truyền từ trong hang núi ra, hai con Baham nhỏ chạy ra.

Hai tên nhóc mơ màng nhìn Tô Hiểu, giống như chưa từng thấy sinh vật loại nhân loại, nhưng chúng nó là đời sau của sinh vật cấp bá chủ, trời sinh đã có can đảm hơn sinh vật bình thường.

Hai Baham nhỏ giương nanh múa vuốt xông về phía Tô Hiểu, Tô Hiểu đá một cái, đạp hai con Baham nhỏ sang một bên.

Hai tên nhóc hóa thành hồ lô lăn, con lớn hơn thì mắt thành mắt gấu trúc.

Hai tiểu gia hỏa bị Tô Hiểu đánh cho bối rối, trong lúc nhất thời không dám tới gần Tô Hiểu nữa, bốn con mắt đen bóng như muốn nói: “Ngươi đợi cha ta trở về coi.”

Tô Hiểu cười khẽ một tiếng, đúng là hắn không phải đối thủ của Baham thành niên, nhưng hắn có thể giải quyết dễ dàng Baham nhỏ.

Sự thực chứng minh, cho dù là sinh vật mạnh cỡ nào đều rất yếu ở thời ấu niên.

Tô Hiểu có thể giết hai Baham nhỏ tuổi, nhưng hắn không dự định làm như vậy, đó là đang tìm cái chết.

Ở trên một hải đảo, giết chết con non của sinh vật cấp bá chủ có năng lực bay là khái niệm gì, đó hẳn là lựa chọn ngu ngốc nhất.

Tô Hiểu chạy nhanh vào trong hang núi, nhưng chưa tới ba mươi giây hắn liền đi từ trong ra.

Có khả năng Dực Long không cùng chủng loại với rồng, trong sơn động ngoại trừ một đống cỏ khô ra thì không còn thứ gì khác.

Tô Hiểu mới ra khỏi sơn động, thì thấy hai Baham nhỏ đang chen vào trong một khe đá đoạt thứ gì đó.
Bạn cần đăng nhập để bình luận