Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 839: Chữa trị bằng điện

Cung điện Hoàng Hôn, tầng bảy.

Tiếng gào đau đớn của thương binh và mùi máu tanh tràn ngập tầng bảy, từng Khế Ước Giả trên người quấn đầy băng vải ngồi ở khắp nơi tầng bảy.

- Lão đại, lúc nào ăn cơm, chết đói rồi.

Một Khế Ước Giả gãy chân dựa vào tường, miệng không biết đang nhai gì, quai hàm hơi phồng lên, hẳn là thường nhai thứ gì đó.

- Nhanh thôi, đợi chút.

Một tên đoàn trưởng có chút không kiên nhẫn đáp một tiếng, bên cạnh hắn ta còn có mấy tên đoàn trưởng, mấy người này đang thảo luận gì đó.

- Lão đại, cho dù chết, cũng phải khiến ta làm ma no chứ.

Khế Ước Giả gãy chân lẩm bẩm một tiếng, phát hiện ánh mắt của đoàn trưởng hắn ta không đúng lắm xong, thì không lên tiếng nữa.

Mấy tên đoàn trưởng ngồi vây quanh một chỗ, lấy Viêm Thần dẫn đầu.

- Đợt tấn công đầu tiên thành công đánh đuổi, với số lượng thương vong hiện giờ, phía Thiên Khải Nhạc Viên không kiên trì được mười ngày, nếu như mỗi ngày tấn công như vậy, nhiều nhất năm ngày, nhân số của chúng ta sẽ vượt xa Thiên Khải Nhạc Viên, đến lúc đó có thể cân nhắc phản công…

Lúc Viêm Thần nói chuyện, phát hiện mấy tên đoàn trưởng đều nhìn chằm chằm hắn ta.

- Làm sao?

- Viêm Thần huynh, tay của ngươi…

Một tên đoàn trưởng chỉ về phía tay Viêm Thần, gương mặt không tốt lắm.

- Tay của ta sao?

Viêm Thần giơ cánh tay trái thủy tinh hóa lên, lúc trước hắn ta đã dùng dược tề giải trừ trạng thái dị thường, tác dụng rất ít, cũng may có dấu hiệu khôi phục, thủy tinh hóa không phải quá trình không thể nghịch.

Viêm Thần giơ cánh tay thủy tinh hóa lên phát hiện, cánh tay thủy tinh hóa xuất hiện vết nứt, lúc nào cũng có thể vỡ nát.

Đối với ma thương sĩ cận chiến như Viêm Thần, đứt rời một tay không phải việc nhỏ, chuyện này sẽ dẫn tới mức độ chiến đấu của hắn ta giảm rất nhiều.

Mỹ nữ mặc đồ công sở bên cạnh Viêm Thần thấy cảnh này, lập tức vươn tay ấn nhẹ lên cánh tay Viêm Thần.

- Lão đại, không nhận được nhắc nhở sao?

Một dòng năng lượng màu phấn hồng tuôn từ trong tay mỹ nữ này ra, leo lên trên cánh tay trái của Viêm Thần, giống như một tầng nhựa cao su dính cánh tay nứt ra lại với nhau.

- Nãi Đường, mau tới đây.

Mỹ nữ này kêu to một tiếng, một lát sau, một thiếu nữ gương mặt mập mạp hơi trẻ con chạy tới, trên người thiếu nữ có vị ngọt nhàn nhạt.

- Như vậy không ổn lắm.

Nãi Đường quan sát cánh tay trái của Viêm Thần một lát, ý thức được tính chất nghiêm trọng của vấn đề này. Nàng là vú em số một thuộc hạ của Viêm Thần, tinh thông năng lực loại trị liệu + y thuật.

Đa số hệ trị liệu đều dựa vào năng lực, Nãi Đường thì khác, thân phận của nàng ở thế giới hiện thực là bác sĩ thực tập, tiến vào Luân Hồi Nhạc Viên xong, nàng kết hợp năng lực loại trị liệu và y thuật.

- Rất nghiêm trọng à?

Viêm Thần đột nhiên nhớ tới một câu Hi nói lúc trước “có lẽ lần gặp gỡ này chính là vĩnh biệt”.

- Rất, rất nghiêm trọng, những thủy tinh này đang chậm rãi ăn mòn cơ thể ngươi.

Nãi Đường ngoắc ngón tay với phía sau, mấy tâm phúc của Viêm Thần tụ tập lại, bọn họ dựng một lều vải trong tầng bảy, phía trên còn có thập tự giá màu đỏ.

- Xin lỗi không tiếp được.

Viêm Thần đi tới lều vải, đột nhiên một người mở miệng.

- Nếu như hoàn toàn hết cách, có thể tới tìm ta.

Tô Hiểu đang dùng máy tính bảng chơi game mở miệng, bên trong cung điện Hoàng Hôn đều là Khế Ước Giả, mở rương báu là không được, chỉ có thể chơi game giết thời gian.

Nghe thấy những lời này của Tô Hiểu, Viêm Thần dừng bước, Nãi Đường ở bên cạnh mở miệng.

- Byakuya huynh, ngươi có biện pháp sao?

- Có, nhưng không tính là ôn hòa, nếu ngươi là pháp sư mà nói, hoàn toàn hết cách, cũng may ngươi không phải.

Ngón tay Tô Hiểu múa ra tàn ảnh, hắn chơi giải câu đố càng ngày càng khó, còn Viêm Thần không phải là pháp sư, lúc mới gặp hắn đã có cảm giác này, khí tức của Viêm Thần khác với pháp sư.

- Biện pháp gì?

Viêm Thần không lo lắng Tô Hiểu có mưu đồ gây rối, hiện giờ phía Luân Hồi Nhạc Viên hầu như bị vây ở cung điện Hoàng Hôn, lúc này nội chiến, quả thực não tàn.

- Chữa trị bằng điện.

Đầu ngón tay Tô Hiểu lóe lên “hồ quang”, nhìn thấy “hồ quang” này, Viêm Thần lùi về sau một bước theo bản năng.

- Thứ này… Không ổn lắm.

Viêm Thần cảm nhận được, thứ trong tay Tô Hiểu tuyệt đối không phải điện, điện không có khí tức kinh khủng như thế, đây là năng lượng phệ diệt tất cả, rất không có ý tốt.

- Cho nên nói, phải đợi thuộc hạ của ngươi hoàn toàn không còn cách nào, hãy tới tìm ta.

Tô Hiểu tiếp tục chơi game, Viêm Thần là chiến lực quan trọng của phe mình, đương nhiên là Tô Hiểu sẽ không mặc kệ đối phương tử vong, từ biểu hiện lúc trước của Viêm Thần, người này có thể hợp tác. Còn ham muốn cuồng em gái của đối phương, không liên quan tới Tô Hiểu.

- Cảm ơn.

Nói xong, Viêm Thần đi vào trong lều vải.

- Dương giáo sư.

Nãi Đường làm mặt quỷ với Tô Hiểu, đi theo Viêm Thần vào trong lều vải.

Mọi người không chú ý tới chính là, khi Nãi Đường tiến vào lều vải bước chân hơi “kiên quyết”, đừng nên nhìn tướng mạo của Nãi Đường đáng yêu, còn có thể làm nũng, giống như em gái cơ thể yêu kiều dễ bắt nạt, khi nàng bắt đầu phẫu thuật, chính là ma quỷ, mức độ tàn nhẫn vượt xa tưởng tượng.

Lần nào đó Viêm Thần trọng thương, Nãi Đường cắt bỏ trái tim hắn ta và nội tạng quan trọng đi, dùng trang bị duy sinh giúp hắn ta duy trì mạng sống, đợi trở về, Viêm Thần vĩnh viễn không quên động tác của Nãi Đường lúc đó. Khi Nãi Đường cắt bỏ trái tim hắn ta, Nãi Đường nuốt nước bọt, không phải sợ hãi, mà tò mò trái tim của hắn ta có mùi vị gì, luộc ăn hay là xào lên ăn.

Nãi Đường chính là Hannibal bản nữ, trong Luân Hồi Nhạc Viên sao có khả năng có em gái Khế Ước Giả đáng yêu, em gái như vậy đều là Chức Công Giả.

Mỹ nữ mặc đồ công sở ra ra vào vào lều vải, mấy lần trước không có khác thường, nhưng mấy lần sau, trên người nàng mơ hồ thấy được vết máu.

Thấy cảnh này, đám đoàn trưởng lộ ra vẻ nghiền ngẫm.

Tiếng gào đau đớn truyền từ trong lều vải ra, Tô Hiểu đang giải câu đố trò chơi dừng tay, nhân vật trong game bị cơ quan nghiền ép mà chết, màn hình biến thành trắng đen.

Cửa lều vải được đẩy lên, Nãi Đường mặc trang phục phẫu thuật màu xanh thẫm đi ra, trên gương mặt trắng nõn có mấy giọt máu.

Vẻ mặt Nãi Đường như thường đi tới trước người Tô Hiểu, khom người nói:

- Byakuya tiên sinh, đoàn trưởng bọn ta có việc muốn trao đổi với ngươi.

- Ừm.

Tô Hiểu đứng dậy, nếu Viêm Thần phái người đến tìm hắn, nói rõ Nãi Đường không có cách nào giải trừ tinh thể hóa của hắn ta.

Còn biện pháp của Tô Hiểu, đơn giản thô bạo, dùng năng lượng Thanh Cương Ảnh phệ diệt năng lượng trong cơ thể Viêm Thần dẫn tới hắn ta tinh thể hóa.

Tô Hiểu đi vào lều vải, mùi vị rỉ sắt phả vào mặt, đây là mùi máu, hắn không thể quen thuộc hơn.

Viêm Thần mình trần thân trên nằm trên giường bệnh thô sơ, giường bệnh cao cỡ 40 cm, có chức năng lên xuống.

Chỗ lồng ngực Viêm Thần, có ba vị trí đã tinh thể hóa, hình thành thủy tinh màu đỏ nhạt, liên kết với cơ thịt của Viêm Thần. Còn cánh tay trái của Viêm Thần, đã hoàn toàn tinh thể hóa, cánh tay thủy tinh màu đỏ nhạt rất giống một tác phẩm nghệ thuật.

- Nãi Đường nói, ta còn có thể sống gần 10 tiếng.

Hơi thở của Viêm Thần khó khăn, một bên phổi của hắn ta đã tinh thể hóa, loại năng lượng tinh thể hóa này giống như ruồi bâu lấy mật.

Tô Hiểu vừa định kiểm tra tình hình của Viêm Thần, Viêm Thần giơ tay, ra hiệu đợi một lát.

- Byakuya, ngươi đã giải quyết người đàn ông phi tiễn kia rồi à?

Người đàn ông phi tiễn mà Viêm Thần nói là Lan Tước.

- Đã giải quyết.

- Vậy thì tốt.

Viêm Thần suy nghĩ một lát, nói:

- Lực chiến đấu của ngươi rất mạnh, nếu ta không qua được kiếp này, Hi chỉ có thể do ngươi đối phó, đám đoàn trưởng kia không phải là đối thủ của Hi. Còn hạnh vận nữ và trùng nữ, bọn họ nhiều nhất có thể ngăn cản Hi, thực lực của Hôi Hùng không tệ, đáng tiếc hắn ta quá lỗ mãng.

Viêm Thần nói đến đây, hít sâu một hơi.

- Còn nữa, ta biến thành như vậy, là vì ta giết Hi một lần.

- Giết Hi một lần?

Tô Hiểu híp mắt, lúc trước hắn nhận được tình báo, Hi có thể phục sinh tám lần, cũng chính là có chín mạng, hiện giờ Viêm Thần lại tự mình thừa nhận năng lực phục sinh của Hi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận