Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 790: Mở ra vô song

Hơi nước nhiệt độ cao trên cứ điểm hoàn toàn tản đi.

Ô ô ô...

Kèn lệnh chiến tranh thổi lên, đối với cuộc chiến dốc cao này, tranh cướp cứ điểm hình thành điểm cao quan trọng nhất.

Quân đế quốc như sóng triều xông lên sườn dốc, phía trước là từng dãy binh sĩ cầm khiên và binh sĩ mâu kích xen lẫn nhau, xung phong ở bất cứ nơi nào, loại đội hình này đều thích hợp.

Một bên khác cứ điểm, quân bộ lạc cũng bắt đầu xung phong, lần này binh lực của bọn họ cũng hơn 20 vạn.

Dựa theo tình huống thông thường, số lượng quân bộ lạc không phải đối thủ của quân đế quốc, lần này không giống, hơn 20 vạn quân đội của quân bộ lạc là bộ đội tinh anh, không phải quân không chính quy lúc mới chiến đấu.

Phía trước quân bộ lạc đều là thú nhân, nhưng đứng trước nhất không phải thú nhân, mà là người lùn từng người cầm khiên cao một mét trong tay.

Những người lùn cầm khiên này có tổng cộng hai hàng, phía sau bọn họ là một loạt địa tinh, không sai, chính là đám địa tinh nhát gan.

Những địa tinh này không đeo vũ khí, toàn thân từ trên xuống dưới đầy “bình thiêu đốt ma trơi xanh loại nhỏ”.

Quân đội hai bên không phân trước sau bước lên hai bên sườn dốc cứ điểm, mấy trăm ngàn quân đội cùng xung phong khí thế kinh người cỡ nào.

Nếu ở chỗ cao nhìn xuống sẽ phát hiện, hai phe đế quốc và bộ lạc giống như hai cơn sóng thần lao nhanh về phía đối phương.

Hai “làn sóng” xông qua sườn dốc, cuối cùng chạm nhau ở đỉnh cứ điểm Kurotsuchi.

Tiếng giòn vang truyền ra thành một vùng, trái lại là tiếng kêu thảm thiết và tiếng “bình thiêu đốt ma trơi xanh” vỡ nát.

Quân đế quốc vẫn theo sách lược cũ, binh sĩ cầm khiên ở trước, binh sĩ mâu kích ở phía sau, mâu kích theo khe hở tấm khiên dò ra, đâm thủng binh sĩ quân bộ lạc ở hàng trước.

Chiến thuật trăm lần không sai này hôm nay gặp phải trắc trở, phía trước bộ lạc là binh sĩ người lùn cầm khiên, chiếc khiên cao một mét rõ là buồn cười, nhưng hai mặt trên dưới khiên nối nhau thì sao?

Một mặt tường khiên cao hai mét xuất hiện phía trước quân đế quốc, những binh sĩ mâu kích đâm mâu kích lên khiên, chấn hai tay tê dại, có một số mâu kích thậm chí bị gãy mất.

Binh sĩ người lùn cầm khiên thành công chống đỡ được thế trận xung phong của quân đế quốc, địa tinh ở sau binh sĩ người lùn cầm khiên trốn sau tấm khiên, bắt đầu ném “bình thiêu đốt ma trơi xanh cỡ nhỏ” về phía quân đế quốc.

Bùm bùm, bùm bùm...

Ma trơi xanh hình thành hỏa tuyến, tổ hợp binh sĩ cầm khiên của quân đế quốc ở phía trước tử thương một vùng lớn.

Ma trơi xanh nhanh chóng tiêu tan, làn sóng xung phong thứ hai của quân đế quốc đến, trong tay quân đế quốc này mang theo một cái chiến chuy cán dài, vung về phía hai tầng tấm khiên trước mặt.

Rầm, rầm, rầm...

Trên chiến trường như đánh thép, lượng lớn binh sĩ người lùn cầm khiên bị đánh hộc máu lùi về sau.

Vèo...

Mưa tên của Tinh Linh tộc từ không trung lướt qua, xông thẳng đến vị trí dày quân bộ lạc nhất.

Vù...

Cung tên dao khoét đóng nhận mưa tên, lần này giao thủ với quân đế quốc là bộ đội tinh anh của quân bộ lạc, bố trí lượng lớn “trọng luân nỗ hộ thành”, tuy thứ này cồng kềnh + chi phí đắt đỏ, nhưng Ải Nhân Vương Sơn Địa tự mình trấn thủ cứ điểm Kurotsuchi, sao quân đội của lão ta không bố trí thứ này, huống hồ cự ma giải quyết vấn đề khó có thể di chuyển, còn chi phí hơi cao một chút, người lùn cũng hết cách, bởi vậy chỉ có thể bố trí cho bộ đội tinh anh.

Cung tên dao khoét xoắn mưa tên thành mảnh vụn đầy trời, Carlos đã chém giết mấy chục kẻ địch thấy cảnh này, lão ta cũng không thể làm gì, đối thủ lần này không giống với trước đây, cho dù binh lực tương đồng, lão ta cũng không thể đảm bảo thắng được.

Phía sau, Tô Hiểu theo đại quân xông về trước, bên cạnh tràn ngập tiếng binh sĩ đế quốc gào thét, ảnh hưởng nghiêm trọng tới cảm nhận tình huống xung quanh của hắn.

Trên cứ điểm, hai quân giống như bàn ủi và khối băng va chạm, binh sĩ phía trước chiến tuyến nhanh chóng ngã xuống, binh sĩ phía sau lập tức bù vào, mức độ khốc liệt vượt qua tưởng tượng.

Bây giờ chỉ xem ai có thể đánh đuổi đối phương, bên nào bị đánh đuổi sẽ mất đi cứ điểm Kurotsuchi.

Khoảng mười phút, cuối cùng Tô Hiểu cũng tới trước sườn dung nham đã ngưng két, không phải tốc độ của hắn không được, mà trên không cứ điểm chứa mấy trăm nghìn binh sĩ, chỉ có thể đợi chết một nhóm, binh sĩ phía sau mới có thể tiến len.

Tô Hiểu mới đạp lên sườn dung nham, lập tức cảm thấy dưới chân truyền tới cảm giác ấm áp, thứ này còn chưa làm lạnh.

Không chỉ như vậy, Tô Hiểu còn cảm thấy dưới chân hơi trơn, cúi đầu nhìn, trên sườn dung nham đã ngưng kết là một vùng đỏ chót, chất lỏng màu đỏ chảy xuống, giống như một con sông nông màu đỏ, chất lỏng màu đỏ này là máu, là máu của binh sĩ chết ở phía trên cứ điểm.

Máu chảy thành sông chính là dáng vẻ hiện giờ, Tô Hiểu đạp máu binh sĩ phe mình đi lên cứ điểm.

Trên đỉnh cứ điểm.

- Vì bộ lạc!

Một binh sĩ thú nhân vết thương đầy người nhảy lên, loan đao trong tay chém về phía một binh sĩ nhân loại.

Tên binh sĩ nhân loại đỏ mắt tiến lên, kẻ địch tràn ngập tự tin, nhưng niềm tin của binh sĩ nhân loại cũng rất mạnh, hắn ta vì đế quốc, vì người nhà, vì đảm bảo hậu thế sống tốt hơn mà chiến.

Xì xì!

Máu tươi tung tóe, vũ khí trong tay thú nhân và nhân loại đều chém về phía cổ đối phương, hai bên gào thét cắt xuống phía dưới, máu tươi như bão táp bắn ra, một lát sau, hai người đều ngã xuống đống xác dưới chân.

Lúc này đã không nhìn thấy mặt đất bằng đá đen trên cứ điểm Kurotsuchi, binh sĩ hai phe nhanh chóng tử thương chồng chất thành đống xác, hai bên chiến đấu trên đống xác.

Binh sĩ thú nhân chết đi hét “vì bộ lạc”, khiến binh sĩ bộ lạc khác gần đó mù quáng, trong mắt bọn họ chỉ có kẻ địch, niềm tin duy nhất là chơi chết đối phương.

Trên chiến trường không có tâm trạng cùng nhau giết địch, xé nát đối phương, đây là ý nghĩ duy nhất của binh sĩ hai bên.

Tiếng la giết ngút trời, mặt trời sáng sớm còn chưa bay len, có lẽ trời xanh không đành lòng nhìn cuộc chiến vô nhân tính, mây đen bao phủ bầu trời, từng tiếng sấm rền vang.

Tô Hiểu không phải xông lên cứ điểm Kurotsuchi, hắn là bị binh sĩ sau người chen lấn đẩy len, bị mang theo dòng, dòng người quá dày đặc.

Nhanh chóng bước lên đống xác cao chót vót, cuối cùng Tô Hiểu cũng thấy binh sĩ bộ lạc.

Khiên phản kích cường độ 500 điểm xuất hiện xung quanh Tô Hiểu, có thiên phú Phệ Linh Giả, hắn có thể thỏa thích tiêu hao giá trị pháp lực trên chiến trường, cũng chính là phát huy ra toàn bộ sức chiến đấu.

Một binh sĩ thú nhân xông về phía Tô Hiểu, binh sĩ thú nhân này cường tráng hơn một số binh sĩ thú nhân khác, còn mặc áo giáp kim loại toàn thân, thậm chí còn mang chiến khôi.

Nhìn trang phục của binh sĩ, thậm chí còn mang chiến khôi.

Nhìn trang phục của binh sĩ thú nhân này, Tô Hiểu nhận ra những thú nhân này không giống với trận chiến lúc trước.

Binh sĩ thú nhân rống to xông lên trước, ở trong mắt người bình thường, tên binh sĩ thú nhân này nhanh như quỷ mị, nhưng ở trong mắt Tô Hiểu đối phương quá chậm.

Trọng kiếm dính đầy thịt nát trong tay binh sĩ thú nhân chém về phía gáy Tô Hiểu, Tô Hiểu không tránh không né.

Keng!

Bàn tay của binh sĩ thú nhân tê rần, bước chân lảo đảo lùi về sau, một vệt ánh đao chiếm tầm mắt hắn ta.

- Wall...

Trảm Long Thiểm phá tan không khí, chém lên áo giáp của thú nhân, áo giáp dễ dàng bị chém ra, lưỡi đao không có lực cản phá tan bắp thịt, xương cốt, nội tạng.

Xì xì.

Trảm Long Thiểm từ mặt trong chém ra áo giáp sau lưng binh sĩ thú nhân, thân đao mang theo vòi máu tươi, binh sĩ thú nhân bị chém thành hai đoạn từ lồng ngực.

Tô Hiểu không nhìn đối phương, Trảm Long Thiểm có độ sắc cao tới 32 điểm ung dung chém phòng ngự và cơ thể kẻ địch, nhưng Tô Hiểu nhận ra được một chút lực cản, đừng nên xem thường chút lực cản này. Ví dụ hắn đánh giết thú nhân bình thường tiêu hao 0.1 thể lực, đánh giết thú nhân này sẽ tiêu hao 0.2 ~ 0.3 thể lực.

Đương nhiên, con số này chỉ là giả thiết, Tô Hiểu nhận được kết luận là, trận chiến này không cùng một cấp bậc với trận chiến trước.

Tô Hiểu đạp đống xác dưới chân, trực tiếp tiến về phía quân bộ lạc, binh lính bình thường làm như vậy là chịu chết, Tô Hiểu thì có thể giết càng nhiều kẻ địch hơn.

Hoàn Đoạn.

Coong!

Vòng tròn ánh đao khuếch tán ra, một vùng rộng quân bộ lạc bị chém thành hai đoạn ngã xuống, còn Tô Hiểu, hắn đã xông vào trong quân bộ lạc dày đặc hơn.

Ánh đao tung hoành, đoạn chi bay ngang, trong tình huống giá trị pháp lực đầy đủ, Tô Hiểu giống như mở ra dũng mãnh vô song. Không có một tên binh sĩ bộ lạc đỡ được một đao của hắn, hắn sẽ cảm ứng khí tức của kẻ địch mạnh hay yếu, nếu như khí tức mạnh, hắn sẽ xuất đao lập tức mở Thanh Cương Ảnh, chém giết kẻ địch xong thì lập tức đóng lại.

Mấy phút sau, Tô Hiểu đã giết tới sườn dốc đối diện cứ điểm Kurotsuchi, xung quanh tràn ngập quân bộ lạc, mượn hắn giết ra đường nối, mấy chục quân đế quốc cùng hắn giết lên sườn dốc đối diện cứ điểm Kurotsuchi, nhưng chống đỡ được hai mươi mấy giây, đám quân đế quốc bị quân bộ lạc phô thiên cái địa ở xung quanh chém giết.

Khiên phản kích xung quanh Tô Hiểu đã trúng không biết bao nhiêu đao, rắc một tiếng vỡ vụn, khiên phản kích vừa vỡ vụn, chỉ trong nháy mắt khiên phản kích mới xuất hiện, thân ở chiến trường, hắn chưa bao giờ thiếu giá trị pháp lực.
Bạn cần đăng nhập để bình luận