Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 345: Dọn Sân

Bầu trời trong xanh, gió nhẹ phấp phơ.

Trên biển rộng xanh thẳm, một chiếc thuyền nhỏ dáng dấp kỳ lạ chạy nhanh trên mặt biển, có chút tương tự thuyền máy.

Hina ngồi trên thuyền nhỏ vẻ mặt sửng sốt, nàng chưa từng ngồi thuyền nhanh như vậy, với tốc độ hiện giờ, từ đảo thí nghiệm tới đảo Tư Pháp cần nhiều nhất mười phút.

Chiếc thuyền này là Tô Hiểu mượn từ Vegapunk, có chút tương tự với thuyền máy ở thế giới hiện thực, động lực là một loại khoáng thạch có thể đốt, công suất đốt gấp mười mấy lần than đá.

Thuyền máy bay nhanh trên mặt biển, Tô Hiểu đang điều khiển thuyền máy, Bố Bố ngồi vị trí kế vị trí lái, ngồi thẳng tắp, hai chân trước tự nhiên rủ xuống.

Trên mặt Bố Bố đeo một chiếc kính mát, nhìn rất là oách.

Tô Hiểu lấy kim chỉ nam vĩnh cửu ra, sau khi xác nhận phương hướng thì tiếp tục tăng tốc.

Nước biển bắn lên ở phía sau thuyền máy, để lại một tia trắng trên mặt biển mà thuyền máy đi qua.

Tô Hiểu lái “thuyền máy” đi, ghế phụ có một con chó, chỗ ngồi phía sau là em gái xinh đẹp, thay vì nói là đi quyết chiến, hắn giống đi nghỉ phép hơn.

Không lâu sau đảo Tư Pháp xuất hiện trong tầm mắt, đảo Tư Pháp đã biết Tô Hiểu sắp tới, sau khi xác nhận thân phận của Tô Hiểu xong, cho đi qua cảng ở tiền đảo.

Thuyền máy nhanh chóng tới gần cảng, phát ra tiếng vang rất to kinh động nhiều người.

Trên tiền đảo là một đống hải quân lâu năm, có hai nam một nữ bên trong phòng ở tầng cao nhất.

Một người trong đó là Phong Nãi của nhóm mạo hiểm Thần Hoàng, lúc này trên người Phong Nãi có thương tích, người quấn đầy băng vải.

Một người đàn ông khác là trạch kỹ thuật, đang dùng ống nhòm quan sát tình hình quanh đảo Tư Pháp, giám sát xem có bao nhiêu Khế Ước Giả tới.

- Lão đại, có người đến rồi, mịa nó, tên này có lai lịch gì, vậy mà lái thuyền máy tới.

- Hả?

Khế Ước Giả ở một bên có chút không tin, nhưng có thể ở bên cạnh Phong Nãi, không phải cá mặn phụ trách gọi 666 thì là đại lão.

Em gái này mặc váy màu trắng, không nhiều tuổi, khoảng mười bảy mười tám tuổi.

- Lái thuyền máy? Kỹ thuật áp súc không gian? Hoặc là bao con nhộng vạn năng à?

- Không phải, chưa từng thấy loại thuyền máy này, còn có đánh dấu của thế giới chính phủ.

Nghe thấy câu này, hai mắt Phong Nãi mở to, mở miệng hỏi:

- Trên thuyền máy có những ai?

Trạch kỹ thuật điều chỉnh ống nhòm.

- Một nam một nữ, còn có một con… Husky?

- Cái gì?

Phong Nãi sửng sốt, hắn ta từng gặp Khế Ước Giả mang theo hổ, sư tử, thậm chí là ma thú, nhưng chưa từng thấy người nào mang một con Husky.

- Không đúng, chỉ là màu sắc nhìn giống như Husky, nhìn bộ dạng là lai giữa sói và chó.

Phong Nãi cau mày, lai giữa sói và chó, con mẹ nó không phải là Husky sao, Husky chính là bản nháp trước khi thượng đế tạo ra sói.

- Lão đại, tình hình có chút không ổn, người phụ nữ kia là Hina của hải quân.

Phong Nãi cảnh giác hơn, đi tới trước ống nhòm quan sát.

- Xem ra lại đến một đối thủ cạnh tranh, Đông Tuyết, tra xét tình báo về người này.

Sau khi Phong Nãi mở miệng, trên mặt Đông Tuyết là nụ cười, cười rất thanh thuần.

- 600 Nhạc Viên Tệ.

- Đen thật.

Trạch kỹ thuật kinh hãi.

- Giá trị pháp lực không cần tiền à, tên ngố.

Đông Tuyết nhìn thì thanh thuần, nhưng bỗng nhiên chửi bậy.

Miệng trạch kỹ thuật khép mở, mãi mà không dám cãi lại, lúc trước hắn ta bị em gái này mắng có chút hoài nghi nhân sinh.

- Con hàng nhút nhát.

Đông Tuyết vẫn nở nụ cười thanh thuần, gò má trắng nõn khiến người ta muốn véo một cái.

- Ngươi… Ta.

- Làm sao, muốn “chiến một lát” với ta à? Hay là trực tiếp ra tay?

Đông Tuyết giơ quả đấm trắng mịn lên, trạch kỹ thuật rụt cổ một cái, hắn ta từng thấy người phụ nữ bạo lực này tay không đấm nhau.

- Ta nhút nhát vậy đó, xin lỗi nhé.

Trạch kỹ thuật ngồi xổm ở góc tường.

- Trả tiền.

Đông Tuyết duỗi tay trắng nõn ra, Phong Nãi hơi đau đầu.

- Thói xấu tham tài này của ngươi phải sửa lại, chị gái của ngươi…

- Đừng nói tới chị gái ta!

Trong đôi mắt Đông Tuyết lóe lên sát ý, lúc trước nàng ở Luân Hồi Nhạc Viên không gọi là Đông Tuyết, mà là Đông Huyết.

- Thật sự không hiểu ngươi nghĩ gì nữa, quên đi, trạch kỹ thuật, giao dịch cho Đông Tuyết 600 Nhạc Viên Tệ.

Trong lòng trạch kỹ thuật phát khổ, vì sao lại là hắn ta.

- Yên tâm đi, sau này sẽ trả cho ngươi, hẳn là ngươi biết rõ, tài sản lưu động của ta ít khi hơn 100 Nhạc Viên Tệ.

Phong Nãi rất mạnh không sai, nhưng để có cường đại, hắn ta cần hao phí lượng lớn Nhạc Viên Tệ.

- Đã biết, ai bảo ngươi là lão đại.

Trạch kỹ thuật giao dịch cho Đông Tuyết 600 Nhạc Viên Tệ, thái độ của Đông Tuyết thay đổi.

- Vậy ta bắt đầu nhé.

Đôi mắt Đông Tuyết chậm rãi biến thành màu băng lam, giống như có thể thấy Tô Hiểu qua bức tường bên cạnh.

Tô Hiểu đang đi tới Tower of Justice dừng bước lại, cảm giác tim đập nhanh xuất hiện, có người đang dò xét hắn, phương hướng không thể xác định.

Phát hiện Tô Hiểu dừng bước, Hina cũng dừng lại:

- Sao vậy?

- Không có chuyện gì.

Tô Hiểu tiếp tục đi tới Tower of Justice, nơi đó mới là điểm cao nhất của ba tòa đảo.

Bên trong căn phòng đôi mắt Đông Tuyết khôi phục lại, thở phào một hơi.

- Bị phát hiện rồi.

- Không thể nào?

- Ta chắc chắn, nhưng vị trí của chúng ta không bại lộ.

Tay Đông Tuyết vung lên, một đạo màn huỳnh quang màu lam trôi nổi giữa không trung, phía trên là phần nhỏ tư liệu về Tô Hiểu.

- Chỉ có thể phát hiện những chuyện này, thuộc tính trí lực của đối phương không thấp.

Phong Nãi không nói gì, bắt đầu kiểm tra thuộc tính của Tô Hiểu.

- Phát triển cân đối sức mạnh, nhanh nhẹn, trí lực sao, thể lực không tính là quá thấp, nhưng cũng không cao, năng lực kháng đòn hẳn là không mạnh, đây là một độc hành giả, không biết phương thức chiến đấu cụ thể là gì, loại thuộc tính này… Cận chiến viễn trình đều có khả năng.

- Khó đối phó đây, nếu lúc trước tên này ở Water Seven, vết thương của tên súng lục hẳn là hắn ta lưu lại, lẽ nào là cận chiến? Không phải, thể chất của cận chiến sẽ không thấp như vậy.

Phong Nãi nhìn có vẻ tỉnh táo, thực tế là rất nóng lòng muốn đi thử.

- Còn bao lâu nữa là bắt đầu quyết chiến?

- Chưa tới một giờ, đến lúc đó sẽ công khai vị trí của bản vẽ Minh Vương.

Lúc ba người nói chuyện, bên ngoài bắt đầu ầm ĩ hơn, không lâu sau tiếng la giết ngút trời.

- Băng hải tặc Mũ Rơm tới, có tổng cộng 12 Khế Ước Giả cùng tới, hiện giờ đang đi về phía tiền đảo, không tốn thời gian có thể đánh vào Tower of Justice.

Trạch kỹ thuật nhìn về phía Phong Nãi:

- Lão đại, chúng ta làm sao bây giờ, tham dự chiến đấu với băng hải tặc Mũ Rơm, hay là dọn sân đây?

- Chuyện này còn phải hỏi sao, đương nhiên là dọn sân, Khế Ước Giả trên đảo Tư Pháp quá nhiều, chúng ta ở tiền đảo, súng lục ở bản đảo, hiện giờ lại có độc hành giả tới, nhìn phương hướng của ngươi hẳn là tiến thẳng tới Tower of Justice.

- Chúng ta biết rõ Khế Ước Giả ở tiền đảo, bản đảo là nam tử súng lục, độc hành giả kia có thể sẽ rõ Khế Ước Giả ở gần Tower of Justice, dựa theo tình huống bình thường, ba chúng ta tạm thời sẽ không khai chiến.

Phong Nãi tháo cái liềm sau lưng xuống.

- Phát hiện vị trí của những Khế Ước Giả kia hết rồi à?

- Phát hiện rồi.

Lần này Đông Tuyết không thu phí, Phong Nãi rất vui mừng.

- Vậy thì bắt đầu dọn sân, nhưng phải chú ý những gia hỏa lén lén lút lút trước, tên kia tới khiến ta có cảm giác không tốt lắm.

Phong Nãi và nam tử súng lục đều hiểu ngầm, tạm thời không nhúng tay vào chiến đấu giữa băng hải tặc Mũ Rơm và CP9, mà đuổi người trước tiên, dù là ai cũng không muốn bị người ta ngồi thu ngư ông thủ lợi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận