Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 492: Ngươi Xuống Đây

- Ngươi chắc chắn Ám Vương ở đây sao?”

Tô Hiểu đứng trước một cái giếng sâu không thấy đáy, trong giếng đầy sương mù đen.

- Chắc chắn, Ám Vương sẽ ngủ say ở trong Hắc Vụ Chi Nguyên, thù lao của ta đâu?

Dã trư trốn rất xa, giống như sợ cái giếng kia.

Lúc này Tô Hiểu đã thâm nhập rừng rậm màu đen mười tiếng, dọc đường đi gặp không ít nguy hiểm, hắn còn từng thấy bất tử giả.

Cái gọi là bất tử giả, là một số cơ thể nhân loại hoặc dã thú đã khô héo.

Tô Hiểu từng thử giết một tên bất tử giả, cuối cùng thất bại, bất luận là chém đầu hay nghiền nát đều không có tác dụng với bất tử giả, tuy rằng đánh nát cơ thể bất tử giả chúng nó sẽ mất đi sức chiến đấu, nhưng không có nghĩa là Tô Hiểu có thể giết chết được chúng nó.

Có lẽ chỉ dùng lửa đốt cháy mới tiêu diệt được bất tử giả hoàn toàn, bằng không chỉ còn một ngón tay, ngón tay kia cũng vẫn hành động.

Thực lực của bất tử giả rất yếu, nếu như số lượng gần mấy ngàn, Tô Hiểu có năng lực giết xông ra khỏi bao vây, một khi số lượng là vạn, hắn sẽ bị biển người đánh bại.

Do dự một lát, Tô Hiểu lấy năm ấn ký Luân Hồi ra, dã trư hưng phấn xông lên trước.

- Đợi đã.

Tô Hiểu không giao luôn ấn ký Luân Hồi cho dã trư.

- Trước khi ta thấy được Ám Vương, ngươi không chiếm được dấu ấn này.

Hưng phấn trên mặt dã trư biến mất, gật đầu.

- Ngươi tìm một tảng đá ném xuống, nghe thấy tiếng kêu thảm thiết thì đưa dấu ấn cho ta, đến lúc đó ta phải nhanh chóng chạy trốn, Ám Vương có thể khống chế được hành động của ta.

Nhìn bộ dạng dã trư không giống đang nói dối, Tô Hiểu tìm một tảng đá ở gần đó.

Hắn hơi do dự, làm vậy đập Ám Vương tỉnh thì sao? Trong phim điện ảnh thường có cảnh như vậy, bình thường đều giải trừ phong ấn gì đó trước, trực tiếp ném tảng đá xuống có quá qua loa hay không?

- Này, người huynh đệ, đang suy nghĩ gì thế, ném đi.

Dã trư nhìn Tô Hiểu với vẻ nghi ngờ.

- Không có gì.

Tô Hiểu ném tảng đá vào trong giếng, trong giếng có khói đen phun trào.

Rầm.

Tiếng vang truyền từ trong giếng ra, mười mấy giây sau, tiếng gào thét tức đến mức nổ phổi truyền tới.

- Ai ở trên ném đá đấy?

Khóe miệng Tô Hiểu giật giật, Ám Vương thật sự bị hắn đập tỉnh rồi.

- Đưa dấu ấn cho ta.

Cơ thể dã trư run rẩy, trong đôi mắt đen lóe sáng ánh sáng đỏ.

Tô Hiểu lấy năm ấn ký Luân Hồi ra, dã trư ngậm lấy, xoay người bỏ chạy, giống như ở thêm một lúc nào lão ta sẽ bị Ám Vương khống chế.

Trong giếng có khói đen phun trào, Bố Bố ló đầu xuống dưới nhìn.

- Ai ném đá?

Tiếng gào thét truyền từ dưới giếng tới.

- Gâu, gâu gâu (Ta ném).

Bố Bố cũng biết rõ tình huống hiện giờ, nhảy vào trong giếng là hành động não tàn, dụ Ám Vương lên mới là lựa chọn tốt nhất.

Tình huống ngoài ý muốn xuất hiện, hình như Ám Vương hiểu lời Bố Bố nói.

- Một con chó sao? Còn là sinh vật bậc cao, sao rừng rậm màu đen lại có loại sinh vật này, không thể tin được.

Ám Vương im lặng một lát, giọng nói trở nên lạnh lẽo.

- Xuống nhận lấy cái chết đi!

Một gợn sóng vô hình khuếch tán ra, trong đầu Tô Hiểu trở nên hoảng hốt, mấy giây sau mới khôi phục bình thường.

Bố Bố chậm rãi tiến về trước, giống như chuẩn bị nhảy xuống giếng, phát hiện tình huống như vậy, Tô Hiểu xông lên trước đá vào mông Bố Bố.

“Gào…”

Sau khi hét thảm một tiếng Bố Bố tỉnh táo lại, nó suýt bị Ám Vương khống chế nhảy vào trong giếng.

- Gâu gâu gâu (Ngươi lên đây).

Bố Bố kêu to mấy tiếng, phía dưới truyền tới tiếng la.

- Ngươi xuống đây.

Quả nhiên Ám Vương có thể nghe hiểu ý Bố Bố, điều này khiến Tô Hiểu cảm thấy bất ngờ, nếu như không nhìn đôi mắt, chỉ dựa vào tiếng kêu, hắn cũng không thể lý giải hoàn toàn ý của Bố Bố.

- Gâu gâu… (Ngươi có gan thì lên đây).

- Ngươi có gan xuống đây.

Ám Vương không giống “đại ma vương” như trong tưởng tượng, không có cái gọi là phong độ phản phái.

- Tránh ra.

Tô Hiểu nâng một tảng đá để trước giếng, dưới ánh mắt vui vẻ của Bố Bố ném tảng đá vào trong giếng.

Bùm!

Phía dưới giếng truyền tới tiếng nổ vang rền, đá vụn phun trào từ trong giếng ra, bay lên cao mấy chục mét mới hạ xuống.

- Kẻ yếu chỉ dám ném đá xuống.

Tiếng nói trào phúng truyền từ trong giếng tới, nhưng trên mặt Tô Hiểu lại xuất hiện nụ cười.

Dựa theo miêu tả của dã trư, tuy Ám Vương không phải là lão đại của rừng rậm màu đen, nhưng cũng là sinh vật cấp thủ lĩnh, hiện giờ trốn ở trong giếng không dám ra, nói rõ một chuyện, chính là Ám Vương mới thức tỉnh không lâu, rất suy yếu.

“Gâu.”

Bố Bố nhìn về phía Tô Hiểu, ý rõ ràng là đang nói: “Chủ nhân, ta đề nghị đi tiểu vào trong giếng.”

Tô Hiểu có chút bái phục ý nghĩ của Bố Bố, hắn vỗ đầu Bố Bố nói:

- Đề nghị không tệ.

Bố Bố liếc nhìn cái giếng, xác định Ám Vương tạm thời không lên, bắt đầu đi tiểu xuống giếng.

Mười mấy giây sau, tiếng kêu thảm thiết truyền từ dưới giếng lên.

- Ta phải lột da ngươi!

Ken két ken két.

Tiếng leo lên giếng truyền tới, khói đen tuôn từ trong giếng ra.

Bố Bố co rụt cổ, chạy nhanh về phía cây đại thụ ở xa, nhanh nhẹn trèo lên một cây đại thụ xong, Bố Bố dùng thần kỹ “ngươi không nhìn thấy ta”.

Rầm.

Một bàn tay đen xì vỗ vào thành giếng, Tô Hiểu rút Trảm Long Thiểm bên hông ra, chuyện sau đó đơn giản hơn nhiều, không phải hắn giết Ám Vương, thì là Ám Vương giết hắn.

Một tráng hán toàn thân đen xì, bắp thịt nhô lên bò từ trong giếng ra, tráng hán cao khoảng ba mét, đầu trọc, toàn thân phiêu dật khói đen, đầu gối, chỗ bả vai có một vòng sắt thô to, trên vòng sắt khảm đinh tán.

Ám Vương liếc nhìn Tô Hiểu, ánh mắt nhìn bốn phía.

- Con chó kia đâu? Nói ra ta tha cho ngươi khỏi chết.

- …

Tô Hiểu lấy [Hawana chi nhãn] ra, bắt đầu dò xét thông tin của Ám Vương.

[Đang so thuộc tính trí lực của hai bên… Hoàn thành so sánh, trí lực phe ta gấp 1.387 lần phe địch, nhận được 100 thông tin của phe địch.]

Thông tin như sau:

Tên gọi: Ám Vương Minas [Sinh vật cấp thủ lĩnh!]

Loại hình: Ác ma biến dị (thức tỉnh 29%).

Giá trị sinh mệnh: 70%.

Giá trị pháp lực: 310.

Sức mạnh: 50.

Nhanh nhẹn: 50.

Thể lực: 50.

Trí lực: 31.

Mị lực: 4.

Năng lực 1: Quyền uy của lãnh chúa (bị động), +2000 điểm giá trị sinh mệnh, +16 sức mạnh, +13 nhanh nhẹn, +15 thể lực.

Năng lực 2: Ác ma chi hồn (chủ động), có thể ác ma hóa hoàn toàn, thuộc tính tăng mức độ lớn, +40% kháng tính toàn thuộc tính. [Ám Vương chưa thức tỉnh hoàn toàn, năng lực này không thể sử dụng.]

Năng lực 3: Gào thét (chủ động), Ám Vương hét lên đủ để rung động sóng âm đại não của kẻ địch, kẻ địch chịu 300 điểm tổn thương và 2 giây mơ hồ.

Năng lực 4: Thủ lĩnh của bất tử giả (bị động), có thể triệu hoán bất tử giả, và chỉ huy bất tử giả, số lượng bất tử giả là 67.5 vạn. [Ám Vương chưa thức tỉnh hoàn toàn, năng lực này không thể sử dụng.]

Năng lực 5: Lên không (chủ động), trong thời khắc nguy hiểm Ám Vương nhảy lên trên không, sau đó dùng toàn lực đập phía dưới, tạo thành thương tổn x4 sức mạnh + x0.2 thể trọng + x0.6 độ cao.

Năng lực 6: Ám hắc vẫn thạch (kỹ năng chung cực), Ám Vương triệu hoán một viên thiên thạch to cỡ 3x3 mét từ trên trời đập xuống, tạo thành thương tổn 500 điểm + x2 sức mạnh + x5 trí lực, cũng đi kèm hiệu quả thiêu đốt của ác ma chi hỏa, ác ma chi hỏa thiêu đốt 10 giây, mỗi giây tạo thành 30 điểm thương tổn.



[Nhắc nhở: Mỗi tiếng Ám Vương thức tỉnh 2%, sau khi thức tỉnh vượt 70%, năng lực của Ám Vương thức tỉnh hoàn toàn.]

Tô Hiểu xem xong thông tin về Ám Vương thì trong lòng nặng nề, nếu như Ám Vương thức tỉnh hoàn toàn, tuy rằng không kinh khủng như Baham, nhưng cũng không yếu, ít nhất miểu sát hắn không phải là vấn đề.
Bạn cần đăng nhập để bình luận