Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 461: Hội Họp

Dưới sườn núi, Tô Hiểu ngồi trong đêm đen, xung quanh giơ tay không thấy được năm ngón.

Hắn không lựa chọn nhóm lửa, không có sơn động tránh nạn, nhóm lửa ở khu vực đất đỏ là đang tìm cái chết.

Tuy uống một bụng nước, nhưng trong bụng vẫn đói cồn cào như cũ.

Cởi ba lô ra, trong túi chỉ có một miếng nhỏ thịt khô, sau khi Tô Hiểu ăn sạch sẽ, cảm giác đói bụng không chỉ không thối lui, trái lại càng mãnh liệt hơn.

Lấy hộp sắt đựng bí dược luyện kim ra, Tô Hiểu cẩn thận lấy trái cây màu vàng óng ra, lúc trước quá vội, hắn không kiểm tra thuộc tính của trái cây màu vàng óng này.

Sau khi kiểm tra thuộc tính của trái cây màu vàng óng, cảm giác lời to rồi xuất hiện.

[Quả Thái Dương Ân Tứ].

Phẩm chất: Màu tím sẫm.

Loại hình: Trái cây của thực vật cao cấp, nguyên liệu, đồ ăn loại khôi phục, vật phẩm loại cường hóa.

Nhắc nhở: Đây là vật phẩm hiếm có, có thể đổi thành Thế Giới Chi Nguyên.

Phương pháp sử dụng 1: Ăn thẳng trái cây này, sẽ nhận được hiệu quả cường hóa vĩnh viễn, +100 giá trị sinh mệnh, +100 giá trị pháp lực, +15% kháng tính hỏa diễm, +15% kháng tính đông lạnh.

Phương pháp sử dụng 2: Vật phẩm này có thể luyện chế thành vật phẩm loại cường hóa.

Nhắc nhở: Thông qua ăn bằng hai loại phương pháp này hoặc điều phối dược tề uống vào, trong vòng 1 phút khôi phục 100% giá trị sinh mệnh và 100% giá trị pháp lực.

Nhắc nhở: Trái cây này thoát khỏi chủ thể hai ngày sẽ tự động tiêu tan.

Cho điểm: 260.

Giới thiệu tóm tắt: Vị trí trái cây Thái Dương Ân Tứ, nhất định sẽ có sinh vật mạnh xây tổ gần đó, rất nhiều sinh vật mạnh dùng chất lỏng của trái Thái Dương Ân Tứ cho con non ăn, như vậy con non của chúng nó sẽ càng cường tráng, trưởng thành càng nhanh hơn.



Tô Hiểu cầm [Quả Thái Dương Ân Tứ] rơi vào trầm tư, hiệu quả của trái cây này rất mạnh, ăn luôn sẽ có hiệu quả +100 giá trị sinh mệnh, +100 giá trị pháp lực, còn có thể tăng kháng tính hai loại thuộc tính hỏa, băng.

Càng quan trọng là, đây là nguyên liệu ban đầu chưa được điều phối, sau khi điều phối hiệu quả sẽ càng mạnh hơn.

Ăn luôn quả này tuy thuận tiện, nhưng phung phí của trời.

Luyện kim dược tề học của Tô Hiểu là Lv. 20, hắn chỉ si mê đao thuật, lười phải tiếp tục khai phá dược tề học, nhưng không có nghĩa là hắn không hiểu về dược tề học.

Ngược lại, Tô Hiểu hiểu rất rõ về dược tề học, trong đầu hắn có lượng lớn tri thức liên quan tới dược tề học.

Vị trí hiện giờ của hắn không thích hợp điều phối dược tề, ít nhất hắn cần phải tìm một sơn động, còn phải tìm một thủ vệ đáng tin tưởng, lúc hắn điều phối dược tề cần tập trung tinh thần.

Đương nhiên là có thủ vệ đáng tín nhiệm, tuy con hàng kia rất ngốc, nhưng có thể thủ vệ cho Tô Hiểu.

Cất [Quả Thái Dương Ân Tứ], Tô Hiểu đứng dậy tiếp tục tiến lên, ít nhất phải hội họp với Bố Bố, tuy năng lực ẩn nấp của đứa thiếu não kia không tệ, nhưng sức chiến đấu rất cảm động, ít nhất Tô Hiểu cho rằng như vậy.

Tiến lên năm tiếng, Tô Hiểu đến gần bộ lạc Asenman, hắn đã mơ hồ nhìn thấy ánh lửa ở bộ lạc Asenman.

Tô Hiểu không tiến vào bộ lạc, Bố Bố không ở trong bộ lạc, lúc trước hắn nói gặp nhau ở gần bộ lạc Asenman.

Lão Baltic không đáng tin, Tô Hiểu về đây, chỉ vì thăm dò bí mật của bộ lạc Asenman và nhận được la bàn.

Tô Hiểu cầm một cái gậy gỗ, tìm một cái xương động vật ở gần đó, bắt đầu dùng gậy gỗ gõ vào xương có quy luật.

Cộp, cộp, cộp…

Gõ khoảng mười phút, tiếng sột soạt xuất hiện, một đạo bóng dáng lén lút nhích lại gần, Bố Bố nằm sấp tới, nó đã lãnh hội được, không có Tô Hiểu ở khu vực đất đỏ khủng bố cỡ nào.

Bởi vì trời quá tối, Tô Hiểu không thấy rõ bộ dạng của Bố Bố, nhưng Bố Bố vô cùng phấn khởi nhào lên, hắn phát hiện màu sắc của Bố Bố đều thay đổi.

Lúc này Bố Bố từ màu trắng đen ban đầu biến thành màu xám đen, đây không phải là màu lông thay đổi, mà là trên người Bố Bố dính một tầng bùn.

“Gâu…”

Bố Bố hưng phấn kêu lên một tiếng, rung đùi đắc ý vây quanh Tô Hiểu, trong mắt tràn đầy chờ mong, giống như muốn nói: “Chủ nhân, có ăn gì không, bản gâu đã đói bụng tới mức choáng váng rồi.”

Không may, Tô Hiểu cũng bụng đói cồn cào.

Toàn thân Tô Hiểu đầy vết máu khô, người Bố Bố đầy bùn, hai người đều đói bụng tới mức ngực dán vào lưng rồi.

Thành công gặp Bố Bố, Tô Hiểu quyết định giải quyết vệ sinh và vấn đề no ấm trước.

Để Bố Bố ở đây, Tô Hiểu đi một mình vào bộ lạc Asenman, mười phút sau, hắn mang theo một cái “nồi lớn” trở về.

Cái “nồi” này được làm rất thô ráp, về mặt ý nghĩa, đây không phải là cái nồi, mà là một khoảng thạch kim loại được đánh bóng thành khiên tròn, nhìn tương tự nồi lẩu mà thôi.

Tô Hiểu gặp lão Baltic, hắn khéo léo từ chối đồ ăn của đối phương, hắn chỉ có quan hệ hợp tác với bộ lạc Asenman, đồ ăn ở khu vực đất đỏ rất quý giá, huống chi đồ ăn ở bộ lạc Asenman đều rất “khả nghi”.

Gần bộ lạc Asenman có sơn tuyền, có nước ngọt tinh khiết, với bản lĩnh cầu sinh dã ngoại của Tô Hiểu, kiếm được đồ ăn không khó.

Ngày mai là ngày khai chiến giữa bộ lạc Asenman và trùng tộc, hắn và lão Baltic từng có ước hẹn, sau khi khai chiến thì tiến vào sào huyệt trùng tộc với lão Baltic, báo đáp lại là chiếc la bàn đi tới cầu đá ở vách núi.

Cho nên tối nay phải điều chỉnh trạng thái, bắt đầu từ ngày mai, Tô Hiểu phải bắt đầu thăm dò bí mật của bộ lạc Asenman.

Nhìn Tô Hiểu mang một cái “nồi” đi tới, trên đỉnh đầu Bố Bố như có một loạt dấu chấm hỏi, đôi mắt long lanh nước nhìn Tô Hiểu, hơi bất đắc dĩ, giống như muốn nói: “Chủ nhân, ta gặm sắt chỉ là ham muốn, ta không ăn sắt.”

- Đi, dẫn ngươi đi ăn bữa tiệc lớn.

Tô Hiểu mang theo Bố Bố vẫn đang nghi ngờ tới gần sơn tuyền, sơn tuyền trong suốt chảy xuống, Tô Hiểu đứng ở dưới sơn tuyền cọ rửa cơ thể.

Rửa sạch vết máu khô trên người, Tô Hiểu nhẹ nhàng khoan khoái hơn nhiều.

Bố Bố bị ép đứng dưới sơn tuyền, nó không muốn tắm, bởi vì nước ở sơn tuyền quá lạnh.

Nước sơn tuyền chảy lên người Bố Bố sau đó biến thành đen, không lâu sau, Bố Bố khôi phục gương mặt trước đây, bộ lông trắng đen xuất hiện.

Sau khi tắm xong, Bố Bố nhìn về phía Tô Hiểu, phát hiện Tô Hiểu đã không rõ tung tích, Bố Bố chỉ có thể ở yên đây đợi.

Nửa tiếng sau, Tô Hiểu xách một con chim lớn và mấy loại cỏ xanh biếc tới.

Con chim này dài nửa mét, đây không phải chim bay trên trời, mà chạy trên đất, con này chạy rất nhanh, là bẫy của Tô Hiểu bắt được.

Nhóm lửa, dùng tấm khiên như cái nồi luộc một nồi nước sôi, Tô Hiểu cắt thịt chim bỏ vào trong nồi, sau đó cho mấy cây nấm và một ít lá rau vào.

Một tiếng sau, một nồi canh thịt nấm rau dưa thơm ngát ra lò, tuy chỉ có loại gia vị là muối, nhưng Bố Bố ăn nửa nồi.

Uống xong một ngụm nước canh cuối cùng, Bố Bố hài lòng nằm trên nham thạch, sau khi tách Tô Hiểu ra, nó rất mờ mịt ở khu đất đỏ, không biết sẽ đi đâu, không dám chạy loạn, không có đồ ăn, không có nước uống, trên đường đi còn rơi vào trong đầm lầy, Bố Bố suýt nữa bị đầm lầy nuốt lấy.

Tắm rửa sạch sẽ, uống nửa nồi canh thịt, thể lực của Tô Hiểu khôi phục nhanh chóng, có Bố Bố ở gần, vầng sáng nữ thần Băng Tuyết bắt đầu gia tăng tốc độ khôi phục vết thương trên người hắn.

- Mấy ngày đầu đã nguy hiểm tới mức độ này, lẽ nào Khế Ước Giả khác đều ở khu bình thường? Một đám gia hỏa may mắn.

Tô Hiểu đoán đúng, trong 402 Khế Ước Giả may mắn sống sót, có 380 tên ở khu vực bình thường.

Có một số Khế Ước Giả rơi vào vùng rừng rậm màu đen, rơi xuống đất trong vòng nửa canh giờ đều chết sạch, khu vực đất đỏ thì khá hơn một chút, cường giả có thể sinh tồn ở đây, nhưng cũng đào thải rất nhiều Khế Ước Giả không đủ thực lực.

Tìm một sơn động ở bộ lạc Asenman, Tô Hiểu niêm phong cửa sơn động lại.

Ánh lửa chiếu sáng hang núi, Bố Bố ngồi ở cửa sơn động, hai lỗ tai dựng thẳng đảm nhiệm thủ vệ.

Trước người Tô Hiểu bày mấy ống nghiệm và một ít lọ chứa rỗng, những ống nghiệm này là uống xong bí dược luyện kim để lại, ở thế giới diễn sinh khác, Tô Hiểu sẽ ném đi luôn, nhưng hiện giờ không được.

Tô Hiểu cầm [Quả Thái Dương Ân Tứ], trong đầu suy tư nên điều phối thế nào.
Bạn cần đăng nhập để bình luận