Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 327: Biến Mất Trước Mắt Ta

- Đã có thể chắc chắn, bản vẽ ở ngay trong tay Franky, phản ứng cơ thể của hắn ta đã nói lên tất cả.

Kaku mở miệng, đám CP9 thả lỏng, nhiệm vụ của bọn họ đã hoàn thành.

Tâm tình của Tô Hiểu không tệ, dưới dẫn dường của hắn, quá trình vốn cần hai ngày biến thành một ngày đã làm được.

- Như vậy, chúng ta…

Lucci vừa mở miệng, bỗng nhiên phát hiện phía sau có sát khí xuất hiện, đám CP9 cảnh giác hơn, Robin cũng lùi về sau theo bản năng, ánh mắt Iceburg nhìn về phía một người trong phòng, nuốt nước bọt, hắn ta luôn có cảm giác, giống như chủ mưu ngày hôm nay không phải là Lucci, mà là người đàn ông mang chó theo bên cạnh kia.

Ánh mắt mấy người đều nhìn về phía Tô Hiểu, không biết vì sao bỗng nhiên hắn nổi lên sát ý.

- Có người tới, tổng cộng là năm người.

Sắc mặt Tô Hiểu không đẹp lắm, hắn mơ hồ cảm nhận được hơi thở quen thuộc, hắn từng gặp chủ nhân của hơi thở này rồi.

Cẩn thận cảm nhận, hắn chợt nhớ tới luồng khí tức kia là của ai, là người đóng tàu Paulie, tên người đóng tàu dùng vũ khí là dây thừng.

- Các ngươi không giết ba người đóng tàu kia à?

Tô Hiểu lạnh lùng nhìn về phía Lucci và Kaku, Lucci sửng sốt, hắn ta đã giết hai người trong đó.

- Trong thời gian ngắn Paulie sẽ không tỉnh lại.

Năm năm sớm chiều ở chung khiến Kaku nương tay, Paulie hẳn là do hắn ta giải quyết.

- Vậy ngươi nói cho ta biết, bây giờ ai đến.

Ánh mắt Tô Hiểu nhìn về phía Kaku.

Rầm một tiếng, Paulie phá vỡ cửa phòng xông vào, khắp khuôn mặt đều là máu tươi, sau khi lảo đảo vài bước thì ngã xuống đất, hắn ta bị thương nặng.

- Nói, đây là ai?

Tô Hiểu chậm rãi rút Trảm Long Thiểm bên hông ra, lạnh lùng nhìn Kaku, Kaku cúi đầu.

Tô Hiểu chậm rãi đi về phía Paulie, ngay lúc Paulie muốn phản kháng, bỗng nhiên phát hiện cơ thể mình không thể cử động, tơ kim loại rất nhỏ ghì chặt vào trong da thịt hắn ta.

“A! !”

Paulie hét thảm một tiếng, máu tươi tuôn từ trong vết thương ra.

- Dừng tay!

- Dừng lại!

Iceburg kêu to, không chỉ có Iceburg, bên ngoài phòng cũng truyền tới tiếng kêu to.

Phụt…

Giới đoạn tuyến nắm chặt, cơ thể Paulie cứng đờ, sau khi nhúc nhích trên đất mấy lần thì mất đi tiếng động.

[Liệp Sát Giả giết Paulie]

[Paulie là nhân vật then chốt trong nội dung vở kịch, nhận được 2.2% Thế Giới Chi Nguyên, hiện nhận được tổng cộng 2.2% Thế Giới Chi Nguyên.]

[Thiên phú “Phệ Linh Giả” của Liệp Sát Giả được phát động, tăng vĩnh viễn 12 điểm giá trị pháp lực, hiện có 813 điểm giá trị pháp lực.]

Một rương báu màu lam rơi xuống đất, Tô Hiểu cất rương báu, đây là rương báu đầu tiên hắn nhận được từ khi tới thế giới hải tặc.

Thế giới diễn sinh sơ kỳ đã qua, có thể sinh tồn tới giờ, bắt đầu thời gian kiếm lời rồi.

Máu tươi nhuộm đỏ sàn nhà căn phòng, Iceburg ngơ ngác nhìn tình cảnh này, không chỉ hắn ta, bốn người ở bên ngoài cửa cũng ngơ ngác nhìn tình cảnh này.

Bốn người đó là.

Nhân vật chính của nội dung vở kịch: Monkey. D. Luffy.

Kiếm sĩ: Roronoa. Zoro.

Hàng hải sĩ: Nami.

Bác sĩ: Chopper.

Bốn người của băng hải tặc Mũ Rơm tụ tập ở đây, những người này xuất hiện, tuyệt đối có liên quan tới Paulie mới chết.

Luffy thấy Paulie tử vong, trong lúc nhất thời không phản ứng kịp, vẻ mặt Zoro cẩn thận, Nami nắm chặt hai tay, trong mắt tràn đầy hoảng sợ.

Tô Hiểu nhắm chặt mắt cảm nhận bốn phía, may mà không có Khế Ước Giả khác xuất hiện, tình thế không nghiêm trọng lắm, Kaku lòng dạ mềm yếu khiến mọi chuyện gặp phải khó khăn.

- Đây là sai lầm của Kaku, đối với chuyện này ta rất xin lỗi.

Lucci mở miệng, ý đại khái là hắn ta sẽ chịu trách nhiệm chuyện Kaku làm.

- Không sao, đây là vấn đề nội bộ, chúng ta có thể giải quyết sau, giải quyết kẻ địch trước mắt mới là then chốt.

Monkey. D. Luffy là nhân vật chính của nội dung vở kịch, được xưng là treo bức, tất cả kẻ địch nhìn như không thể đánh bại, hắn ta đều có thể đánh bại, thậm chí Tô Hiểu còn hoài nghi, khả năng thuộc tính may mắn của Luffy phải trên 50 điểm.

Đây không phải là khoa trương, Luffy không giống với đám Kaneki Ken, Eren, Akame, Luffy hoàn toàn có thể xưng là khí vận chi tử, loại cấp cao.

- Tốt nhất là như vậy, Kaku, Kalifa, Blueno, chuẩn bị nghênh địch.

Lucci thở phào nhẹ nhõm trong lòng, Tô Hiểu không tra cứu chuyện Kaku mềm lòng, thế cục hiện giờ quyết không thể xuất hiện nội chiến.

Ngay lúc đám CP9 chuẩn bị hành động, Robin vẫn luôn im lặng đột nhiên mở miệng.

- Không được dùng vũ lực quá tuyệt tình, bọn họ là tới tìm ta.

Robin chắn trước người đám CP9, nhìn thẳng băng hải tặc Mũ Rơm.

- Robin, cuối cùng cũng tìm được ngươi, sao đột nhiên ngươi lại biến mất vậy?

Thấy Robin trên mặt Luffy tràn đầy tươi cười, đồng bọn mất tích khiến hắn ta rất sốt ruột.

- Monkey. D. Luffy, có phải ngươi nhầm rồi không?

- Hả?

Luffy sửng sốt.

- Thứ nhất, ta không nói sẽ gia nhập nhóm của các ngươi, ta chỉ tạm thời ở lại thuyền của các ngươi mà thôi, cho nên ta đi đâu không liên quan gì tới các ngươi.

Robin nói ra những lời vô tình khiến bốn người của băng hải tặc Mũ Rơm hơi ngạc nhiên, Chopper có tâm hồn yếu đuối hơn nên trong mắt là nước mắt đảo quanh, nó vẫn coi Robin là đồng bạn, nhưng Robin lại…

- Không có khả năng!

Luffy kêu to.

- Ngươi là đồng bạn của ta, chúng ta đã từng trải qua rất nhiều nguy hiểm.

Robin nghiến răng, bây giờ nhất định phải khiến bốn người rời đi, trong phòng này không chỉ có CP9, còn có người đàn ông càng khủng bố và hung bạo hơn, thi thể đẫm máu kia vẫn còn đó.

- Các ngươi không hiểu tiếng người à, ta muốn thực hiện nguyện vọng của ta, ở với các ngươi ta vĩnh viễn không thể thực hiện được ước nguyện của mình.

Nguyện vọng hiện giờ của Robin là đuổi đám băng hải tặc Mũ Rơm đi, hiện giờ ở Water Seven đầy người của CP9, nếu băng hải tặc Mũ Rơm giao đấu với những người này, hi vọng may mắn còn sống không cao, còn đắc tội chính phủ thế giới, kết quả như vậy là kết quả Robin không muốn thấy nhất.

- Cho nên đừng dây dưa làm gì nữa, ta không cùng đường với các ngươi, ta đã tìm được chỗ dựa càng lớn hơn, đó chính là chính phủ thế giới.

Nói xong Robin đứng bên cạnh Tô Hiểu.

- Ở bên đám hải tặc nghèo nàn các ngươi, không trợ giúp cho việc thăm dò lịch sử của ta, cho nên làm ơn biến mất trước mặt ta, chúng ta vốn… Không phải là bạn, có thể nói là chúng ta không cùng đường đi.

Sau khi Robin nói những lời này, đám băng hải tặc Mũ Rơm đều im lặng rồi.

Tô Hiểu suy nghĩ trong đầu, có nên giải quyết đám băng hải tặc Mũ Rơm hay không.

Tuy ý nghĩ này rất mê người, nhưng rõ ràng là vô căn cứ, vẫn nên ưu tiên nhiệm vụ áp giải Robin, sau khi Robin tới đảo Tư Pháp, bất luận là băng hải tặc Mũ Rơm hay Khế Ước Giả khác đều tụ tập về đó.

- Không thể nào, Robin, ngươi đang nói dối.

Luffy cúi đầu, ấn mũ rơm trên đầu thấp xuống.

Luffy nói rất chắc chắn khiến Robin tức gần chết.

- Cứ theo lời ngươi nói đi, mau biến mất khỏi trước mắt ta, ta không muốn gặp các ngươi.

Robin nói xong xoay người, giống như không muốn nhìn thấy đám Luffy nữa, thực ra nàng đang áp chế kích động rời đi với băng hải tặc Mũ Rơm, nàng rất muốn rời khỏi đây, nhưng nàng không thể làm vậy.

- Robin.

Chopper khẽ kêu lên, vai Robin run lên khó mà phát hiện, Chopper rất đáng yêu, Robin thích nó nhất.

- Ba, hai, một.

Bỗng nhiên Tô Hiểu bắt đầu đếm ngược, đám CP9 lập tức hiểu rõ chuyện gì.

- Nhảy.

Tô Hiểu bắt lấy Robin, thả người nhảy từ cửa sổ ra.

Rầm một tiếng cửa sổ thủy tinh vỡ nát, lúc Tô Hiểu ở giữa không trung đã cho nổ bom luyện kim trong phòng, có tổng cộng năm viên.

Bên trong căn phòng, trước một khắc khi bom luyện kim nổ, có hai người cảm nhận được nguy hiểm, là Luffy và Zoro.

- Luffy!

Zoro hét lớn một tiếng, Luffy vốn không thông minh lập tức hiểu ý
Bạn cần đăng nhập để bình luận