Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 313: Xử Lý Thần Kỳ

Tô Hiểu khoác áo lên vai, lấy bản đồ ra, sau khi xác nhận phương hướng thì rời khỏi đất trống.

Hắn phải đi ăn cơm, nhưng không đơn thuần là ăn cơm, hắn cũng đi tìm một người, một cao thủ ẩn nấp ở Water Seven, đương nhiên cao thủ này là thật hay giả, còn cần hắn tự mình phán đoán.

Nửa tiếng sau, Tô Hiểu đi tới phía đông Water Seven, bên trong một đường thủy rộng rãi, một chiếc thuyền nhỏ đang đỗ ở bên bờ.

Chiếc thuyền này không phải dùng ra biển, mà là một quán cơm nhỏ xây trên biển.

Bên trong thuyền có một bàn ăn không cao, ngồi được nhiều nhất ba người, một mặt bàn ăn là dụng cụ chế biến đồ ăn, bao gồm bát muôi xoong chảo.

Trên thuyền nhỏ không có khách, đầu giường có một lão đầu gầy khô đang tựa vào ngủ say như chết, nước bọt đều chảy ra, lão đầu cao nhiều nhất 1 mét 2, tứ chi như sợi gai, khắp khuôn mặt đều là nếp nhăn, còn có hai vết bớt, râu tóc bạc trắng, hàm răng thưa thớt chỉ còn lại mấy cái, lão đầu ngủ rất say, tay cầm một vỏ chai rượu, giống như không hề đề phòng, nhưng chẳng biết vì sao Tô Hiểu không dám tiến lên trước.

Ông lão này như một con sư tử già lọm khọm, tuy đã già, nhưng dư uy vẫn còn tồn tại.

Tô Hiểu đi lên thuyền, chỉ ngồi ở trước bàn, không gọi lão nhân tỉnh.

Khoảng hơn mười mấy phút, lão đầu gầy gò giống như hô hấp không thông thuận, sặc nước bọt tỉnh lại.

Lão đầu mơ mơ màng mở mắt ra, nâng chai rượu lên uống theo bản năng, nhưng đáng tiếc là hết rượu rồi.

- Hả?

Lão đầu còn buồn ngủ nhìn về phía Tô Hiểu.

- Buổi trưa không tiếp khách, buổi tối lại đến đi.

Lão đầu giống như không có hứng thú nấu cơm, nhắm mắt muốn ngủ tiếp.

- Nghe nói nơi này có đầu bếp tài nấu ăn cao siêu, còn rất thích uống rượu, ta cố ý mang một bình rượu ngon tới làm tiền cơm.

Tô Hiểu lấy một bình rượu ra, phía trên viết ba chữ “Ngũ Lương Dịch” to vàng rực!

Lão đầu thấy rõ rượu trong tay Tô Hiểu thì lắc đầu, lão ta chưa từng thấy loại rượu này bao giờ, rượu ngon ở trên đời này lão ta chưa từng uống cũng nghe nói tới rồi.

- Buổi tối lại đến…

Lão đầu nói được nửa câu thì dừng lại, Tô Hiểu đã mở bình Ngũ Lương Dịch trong tay, rượu trắng tinh khiết với hương vị đặc biệt bay ra.

So với rượu ở thế giới hải tặc, phương pháp sản xuất rượu trắng càng đặc biệt và tinh tế, cho nên hương vị càng nồng đậm mê người.

- Đây là… Rượu gì thế?

Lão đầu nuốt nước bọt, hơi tốn sức đứng dậy, chống ba toong run rẩy đi tới chỗ Tô Hiểu.

Thấy lão đầu bước tới, Tô Hiểu hơi xấu hổ, đối phương mới đi được mấy bước, đôi chân khô héo như có thể gãy xuống bất cứ lúc nào.

- Cho ta nếm một ngụm, lát nữa sẽ nấu đồ ăn cho ngươi.

Tô Hiểu đưa Ngũ Lương Dịch, tay lão đầu run run nhận lấy, ngửa đầu uống một hớp lớn.

Rượu trắng vào yết hầu, mặt lão đầu lập tức đỏ chót, con mắt trừng lớn.

“Ừng ực.”

Lão đầu nuốt xuống một ngụm lớn rượu trắng, đánh một cái nấc thật dài.

- Rượu thật mạnh.

Cơ thể của lão đầu hơi lắc lư, lão ta uống một ngụm ít nhất nửa bình rượu trắng.

Lão đầu phịch một tiếng ngã xuống đất, phát ra tiếng ngáy đều đặn, nhưng miệng bình rượu hướng lên trên như một kỳ tích, Tô Hiểu không biết phải nói gì, đây là say ngất ngây rồi.

Hắn không để ý tới lão đầu, ánh mắt nhìn về phía hai bức ảnh trên thuyền, hai bức ảnh này là ảnh chụp mặt biển cùng với hai người.

Bên trong ảnh chụp, người đàn ông đầu nổ tung là lão đầu trên thuyền, mà thiếu niên tóc vàng tên là Zeff, là một hải tặc.

Zeff Chân Đỏ từng lang bạt một năm ở đại hải trình, chẳng biết vì sao sau đó lại rời khỏi đại hải trình, rút lui hết, không rõ thực lực, nhưng tuyệt đối không kém.

Trong nguyên tác Sanji từng tới thuyền này, ở trong miệng lão đầu này, Zeff từng là hải tặc chỉ là tiểu quỷ mà thôi.

Với đánh giá của Tô Hiểu, khi ông lão này còn trẻ thực lực không thua gì hải tặc treo giải Belly, thậm chí còn mạnh hơn, vì bức ảnh kia.

Nếu hắn đoán không sai, biển trong bức ảnh là biển “ALL BLUE” giấc mơ của tất cả đầu bếp.

Đương nhiên đây chỉ là suy đoán của Tô Hiểu, nếu đoán đúng, thân phận của lão đầu này tuyệt đối không đơn giản, nắm giữ song sắc Haki không phải không có khả năng.

Đợi gần một tiếng, lão đầu mới mơ màng tỉnh lại.

- Người già rồi, tửu lượng không tốt lắm.

Lão đầu lắc đầu mấy cái, ngoại trừ miệng đầy mùi rượu ra thì không còn dị thường khác, thể chất nhìn như yếu đuối mong manh, nhưng thực tế thì không kém.

Lão đầu run rẩy đi tới trước bếp nấu, tay lão run run cầm dao bầu bắt đầu nấu ăn.

Tô Hiểu không có quá nhiều hứng thú với chuyện làm cơm, chỉ cần làm đồ ăn không khó ăn là được, hắn không định nghiên cứu tài nấu ăn.

Mấy phút sau, một đĩa mì hải sản nóng hổi được đặt trước mặt Tô Hiểu.

- Sẽ không uống rượu không của ngươi, nếm thử đi.

Lão đầu run rẩy quay đầu về phía đầu thuyền, cầm Ngũ Lương Dịch lên uống, biểu cảm hưởng thụ, loại rượu ngon đến từ Trái Đất đã chinh phục con sâu rượu này.

Tô Hiểu cũng hơi đói bụng, xúc một miếng đưa tới bên miệng, ba giây sau hắn ngây người.

Lúc trước hắn vẫn cho rằng “ăn ngon đến bùng nổ” là một câu rất khoa trương, nhưng phần mì hải sản này đúng là ăn ngon đến bùng nổ, đây là món ăn ngon nhất hắn từng ăn.

- Ha ha ha, tài nấu nướng của ta không tệ đúng không, loại rượu này còn không?

Tô Hiểu lắc đầu, không vội nói chuyện với ông lão này.

- Đáng tiếc.

Lão đầu không nói tiếp nữa, Tô Hiểu nhanh chóng ăn mì hải sản, chưa hết thòm thèm đứng dậy chuẩn bị rời đi.

- Tiểu quỷ, mục đích của ngươi tới đây không chỉ vì mỹ thực đúng không?

Tô Hiểu dừng bước, nghiêng đầu nhìn lão đầu.

- Ta là kiếm sĩ.

Tô Hiểu để lại câu nói không rõ vì sao này, xoay người muốn rời đi.

Lão đầu liếm môi một cái, trên môi còn chút rượu hơi cay, vẫn chưa hết thèm.

- Tiểu quỷ!

Lão đầu kêu to một tiếng, Tô Hiểu cảm thấy không hiểu quay đầu lại.

- Tu luyện thể thuật phải chú ý điểm quan trọng, không thể quá sốt ruột, ngươi quá sốt ruột, cổ chân bị thương đúng không, buổi tối đến chỗ ta, ta xử lý bằng dược thiện giúp ngươi.

Tô Hiểu mừng thầm trong lòng, nhưng vẻ mặt không đổi.

- Đa tạ chỉ điểm.

Tô Hiểu lấy một bình Ngũ Lương Dịch ra, đặt lên trên mép thuyền.

- Không phải mới nói không còn sao?

Lão đầu nhìn Tô Hiểu với vẻ đăm chiêu.

Lão đầu này nhếch miệng cười.

- Loại rượu này rất ít, ta tình cờ có được, chỉ có mấy bình thôi.

Lão đầu không nghi ngờ hắn, lão ta chưa từng thấy loại rượu này.

- Sau này thường tới nhé.

- Ừm.

Tô Hiểu xoay người rời đi, hiện giờ hắn đã chắc chắn ông lão này không đơn giản.

Cả buổi chiều Tô Hiểu luyện tập Soru, có lời khuyên của ông lão kia, mỗi lần hắn luyện tập hai tiếng đều nghỉ ngơi một lát.

Đến năm giờ rưỡi chiều, Tô Hiểu đi tới thuyền ăn của ông lão kia.

Lão đầu đang nấu một nồi canh nồng, nhìn thấy Tô Hiểu tới, lão đầu múc một chén canh lớn.

- Nếm thử đi.

Một chén canh lớn được đặt trước mặt Tô Hiểu, hắn thấy mơ hồ bên trong có nấm và mấy loại dược liệu.

Bưng canh nồng lên uống một hớp, mùi vị không tính là quá ngon, có chút cay đắng, nhưng không có độc.

Uống sạch chén canh này, Tô Hiểu thở phào một hơi, nhưng đúng lúc này nhắc nhở của Luân Hồi Nhạc Viên xuất hiện.

[Liệp Sát Giả uống “Bí chế dược thiện xử lý”, giá trị sinh mệnh +10 điểm vĩnh viễn, thuộc tính thể lực tăng phạm vi nhỏ, vì 1 điểm không thể hiện ở tin cá nhân, bản vật phẩm dùng lần đầu uống tăng tố chất cơ thể.]

Cảm giác ấm áp xuất hiện trong dạ dày, Tô Hiểu có cảm giác toàn thân khoan khoái, đau nhức ở cổ chân vì luyện tập “Soru” giảm bớt.

- Dược thiện này của ta xử lý không tệ đúng không, lúc trước cho dù là đám Golden Lion, Roger đều đến nhà hàng của ta ăn cơm, mục tiêu là dược thiện xử lý này.

Lão đầu giống như đã nhìn thấu mục đích của Tô Hiểu.

- Ta rất thích loại rượu kia của ngươi, mỗi ngày ngươi tới đây vào buổi tối, ta làm dược thiện xử lý cho ngươi, ngươi trả ta bằng một bình rượu kia.

Tô Hiểu không quan tâm mình bị nhìn thấu, thay vì giả mù sa mưa lấy lòng, không bằng lựa chọn giúp đỡ và có lợi, thái độ hắn biểu hiện lúc trưa là vậy, cho hắn thứ tốt, hắn cung cấp rượu ngon, 5 điểm thuộc tính mị lực không thể khiến nhân vật trong nguyên tác chủ động giúp hắn, ưu điểm lớn nhất của Tô Hiểu là biết tự lượng sức mình.

Lấy một bình “Mao Đài” ra đưa cho lão đầu, đến bây giờ hắn vẫn không biết tên của lão đầu này, cho nên gọi ông lão này là lão đầu dược thiện.

Hắn không có hứng thú với tên và lai lịch của đối phương, chỉ cần biết rõ đối phương từng rất mạnh còn làm dược thiện xử lý là được.

- Nấc… Hương vị không tệ, tuy không giống loại rượu buổi trưa, nhưng mỗi loại có điểm đặc biệt.

Lão đầu dược thiện nhấp một ngụm rượu Mao Đài cảm thấy hài lòng, Tô Hiểu rất hài lòng, hắn tu luyện mệt nhọc một ngày, sau khi uống dược thiện xử lý xong thì mệt nhọc hết sạch.

Còn ba ngày nữa là băng hải tặc Mũ Rơm lên thuyền, Tô Hiểu phải nhanh chóng kiếm ưu đãi, ít nhất phải nắm giữ “Soru” sơ bộ, có lão đầu dược thiện giúp đỡ chuyện này không tính là quá khó.
Bạn cần đăng nhập để bình luận